Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2732: “Đừng huyên thuyên, nói trọng tâm nào!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Người nọ quỳ rạp xuống, dập đầu tới tấp cầu xin tha tội. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thu áp lực của mình lại: “Nhóc à, có vẻ tên kia không biết gì thật!” “Nếu muốn biết về lai lịch của bổn tháp thì chỉ còn cách đến chiến trường Thái Cổ một chuyến mới được!” Diệp Bắc Minh bèn hỏi: “Tháp nhỏ, ông không có chút tò mò nào ư?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục suy tư một hồi rồi bảo: “Ngoài một vài tin tức từ nhiều đời ký chủ thì còn có trí nhớ mơ hồ của chủ nhân đời thứ nhất nữa”. “Còn lại tôi đều không nhớ rõ, người phụ nữ đưa tôi đến chiến trường Thái Cổ kia là ai chứ?” “Tôi đến từ Thánh Vực ư?” “Cớ sao bọn cường giả kia lại muốn cướp đoạt tôi?” “Tôi có trực giác rằng liệu người sáng tạo nên tôi đã chết rồi chăng?” “Còn nữa, tại sao ký ức của tôi lại biến mất?” Advertisement“Vì sao tôi lại khác với những khí hồn bình thường mà có suy nghĩ riêng của chính mình?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục càng nói càng kích động. Sóng gió nổi lên cuồn cuộn như động đất sắp tới. Diệp Bắc Minh vội vàng an ủi ông ta: “Tháp nhỏ, đừng kích động”. “Một ngày nào đó tôi sẽ dẫn ông đi điều tra chân tướng thật hư ra sao mà!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cảm kích nói: “Nhóc à, cảm ơn cậu nhé!” “Hai ta là một thể, đã trải qua nhiều chuyện sinh tử cùng nhau nên không cần nói lời cảm ơn đâu”. Diệp Bắc Minh mỉm cười gật đầu. “Sai rồi!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kiêu ngạo nói: “Chỉ có cậu trải qua chuyện sinh tử, bổn tháp đâu có chết được”. “Nếu cậu chết thì bổn tháp vẫn có thể bỏ trốn được!” Khóe miệng Diệp Bắc Minh co lại. Bỗng nhiên. “Ha ha ha ha!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười to nói: “Nhóc à, cậu may mắn thật đó!” Diệp Bắc Minh khó hiểu hỏi: “Chuyện gì thế?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Vật liệu làm nên cái ghế đá này chính là đá Hỗn Độn đó!” “Đá Hỗn Độn ư?” Diệp Bắc Minh vô cùng kinh ngạc. Khi anh tập võ ở Côn Luân Hư đã từng nghe nói về nó. “Nó là đá Hỗn Độn sinh ra từ thời khai thiên lập địa, từ khi thế giới vẫn còn là một đống hỗn độn ư?” Tháp Càn Khôn trả lời chắc nịch: “Đúng thế! Không ngờ cậu còn biết nhiều đến vậy đấy”. Diệp Bắc Minh thắc mắc: “Cái này có ích gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Đá Hỗn Độn có rất nhiều công dụng, mà tác dụng lớn nhất của nó là...” “Chế tạo thế giới bỏ túi!” “Thế giới bỏ túi ư?” Đôi mắt Diệp Bắc Minh bỗng rực sáng: “Thế giới bỏ túi là gì thế? Nghe có vẻ rất mạnh!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm giọng đáp lại: “Nó đâu chỉ mạnh không mà phải là cực kỳ mạnh!” Diệp Bắc Minh sững sờ: “...” “Đừng huyên thuyên, nói trọng tâm nào!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Thế giới bỏ túi cấp thấp nhất chính là nhẫn chứa vật”. “Nhưng nó cũng không được coi là thế giới bỏ túi, nhẫn chứa vật không thể chứa vật còn sống vào đó được!”
Người nọ quỳ rạp xuống, dập đầu tới tấp cầu xin tha tội.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thu áp lực của mình lại: “Nhóc à, có vẻ tên kia không biết gì thật!”
“Nếu muốn biết về lai lịch của bổn tháp thì chỉ còn cách đến chiến trường Thái Cổ một chuyến mới được!”
Diệp Bắc Minh bèn hỏi: “Tháp nhỏ, ông không có chút tò mò nào ư?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục suy tư một hồi rồi bảo: “Ngoài một vài tin tức từ nhiều đời ký chủ thì còn có trí nhớ mơ hồ của chủ nhân đời thứ nhất nữa”.
“Còn lại tôi đều không nhớ rõ, người phụ nữ đưa tôi đến chiến trường Thái Cổ kia là ai chứ?”
“Tôi đến từ Thánh Vực ư?”
“Cớ sao bọn cường giả kia lại muốn cướp đoạt tôi?”
“Tôi có trực giác rằng liệu người sáng tạo nên tôi đã chết rồi chăng?”
“Còn nữa, tại sao ký ức của tôi lại biến mất?”
Advertisement
“Vì sao tôi lại khác với những khí hồn bình thường mà có suy nghĩ riêng của chính mình?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục càng nói càng kích động.
Sóng gió nổi lên cuồn cuộn như động đất sắp tới.
Diệp Bắc Minh vội vàng an ủi ông ta: “Tháp nhỏ, đừng kích động”.
“Một ngày nào đó tôi sẽ dẫn ông đi điều tra chân tướng thật hư ra sao mà!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cảm kích nói: “Nhóc à, cảm ơn cậu nhé!”
“Hai ta là một thể, đã trải qua nhiều chuyện sinh tử cùng nhau nên không cần nói lời cảm ơn đâu”.
Diệp Bắc Minh mỉm cười gật đầu.
“Sai rồi!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kiêu ngạo nói: “Chỉ có cậu trải qua chuyện sinh tử, bổn tháp đâu có chết được”.
“Nếu cậu chết thì bổn tháp vẫn có thể bỏ trốn được!”
Khóe miệng Diệp Bắc Minh co lại.
Bỗng nhiên.
“Ha ha ha ha!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười to nói: “Nhóc à, cậu may mắn thật đó!”
Diệp Bắc Minh khó hiểu hỏi: “Chuyện gì thế?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Vật liệu làm nên cái ghế đá này chính là đá Hỗn Độn đó!”
“Đá Hỗn Độn ư?”
Diệp Bắc Minh vô cùng kinh ngạc.
Khi anh tập võ ở Côn Luân Hư đã từng nghe nói về nó.
“Nó là đá Hỗn Độn sinh ra từ thời khai thiên lập địa, từ khi thế giới vẫn còn là một đống hỗn độn ư?”
Tháp Càn Khôn trả lời chắc nịch: “Đúng thế! Không ngờ cậu còn biết nhiều đến vậy đấy”.
Diệp Bắc Minh thắc mắc: “Cái này có ích gì?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Đá Hỗn Độn có rất nhiều công dụng, mà tác dụng lớn nhất của nó là...”
“Chế tạo thế giới bỏ túi!”
“Thế giới bỏ túi ư?”
Đôi mắt Diệp Bắc Minh bỗng rực sáng: “Thế giới bỏ túi là gì thế? Nghe có vẻ rất mạnh!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm giọng đáp lại: “Nó đâu chỉ mạnh không mà phải là cực kỳ mạnh!”
Diệp Bắc Minh sững sờ: “...”
“Đừng huyên thuyên, nói trọng tâm nào!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Thế giới bỏ túi cấp thấp nhất chính là nhẫn chứa vật”.
“Nhưng nó cũng không được coi là thế giới bỏ túi, nhẫn chứa vật không thể chứa vật còn sống vào đó được!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Người nọ quỳ rạp xuống, dập đầu tới tấp cầu xin tha tội. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thu áp lực của mình lại: “Nhóc à, có vẻ tên kia không biết gì thật!” “Nếu muốn biết về lai lịch của bổn tháp thì chỉ còn cách đến chiến trường Thái Cổ một chuyến mới được!” Diệp Bắc Minh bèn hỏi: “Tháp nhỏ, ông không có chút tò mò nào ư?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục suy tư một hồi rồi bảo: “Ngoài một vài tin tức từ nhiều đời ký chủ thì còn có trí nhớ mơ hồ của chủ nhân đời thứ nhất nữa”. “Còn lại tôi đều không nhớ rõ, người phụ nữ đưa tôi đến chiến trường Thái Cổ kia là ai chứ?” “Tôi đến từ Thánh Vực ư?” “Cớ sao bọn cường giả kia lại muốn cướp đoạt tôi?” “Tôi có trực giác rằng liệu người sáng tạo nên tôi đã chết rồi chăng?” “Còn nữa, tại sao ký ức của tôi lại biến mất?” Advertisement“Vì sao tôi lại khác với những khí hồn bình thường mà có suy nghĩ riêng của chính mình?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục càng nói càng kích động. Sóng gió nổi lên cuồn cuộn như động đất sắp tới. Diệp Bắc Minh vội vàng an ủi ông ta: “Tháp nhỏ, đừng kích động”. “Một ngày nào đó tôi sẽ dẫn ông đi điều tra chân tướng thật hư ra sao mà!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cảm kích nói: “Nhóc à, cảm ơn cậu nhé!” “Hai ta là một thể, đã trải qua nhiều chuyện sinh tử cùng nhau nên không cần nói lời cảm ơn đâu”. Diệp Bắc Minh mỉm cười gật đầu. “Sai rồi!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kiêu ngạo nói: “Chỉ có cậu trải qua chuyện sinh tử, bổn tháp đâu có chết được”. “Nếu cậu chết thì bổn tháp vẫn có thể bỏ trốn được!” Khóe miệng Diệp Bắc Minh co lại. Bỗng nhiên. “Ha ha ha ha!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười to nói: “Nhóc à, cậu may mắn thật đó!” Diệp Bắc Minh khó hiểu hỏi: “Chuyện gì thế?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Vật liệu làm nên cái ghế đá này chính là đá Hỗn Độn đó!” “Đá Hỗn Độn ư?” Diệp Bắc Minh vô cùng kinh ngạc. Khi anh tập võ ở Côn Luân Hư đã từng nghe nói về nó. “Nó là đá Hỗn Độn sinh ra từ thời khai thiên lập địa, từ khi thế giới vẫn còn là một đống hỗn độn ư?” Tháp Càn Khôn trả lời chắc nịch: “Đúng thế! Không ngờ cậu còn biết nhiều đến vậy đấy”. Diệp Bắc Minh thắc mắc: “Cái này có ích gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Đá Hỗn Độn có rất nhiều công dụng, mà tác dụng lớn nhất của nó là...” “Chế tạo thế giới bỏ túi!” “Thế giới bỏ túi ư?” Đôi mắt Diệp Bắc Minh bỗng rực sáng: “Thế giới bỏ túi là gì thế? Nghe có vẻ rất mạnh!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm giọng đáp lại: “Nó đâu chỉ mạnh không mà phải là cực kỳ mạnh!” Diệp Bắc Minh sững sờ: “...” “Đừng huyên thuyên, nói trọng tâm nào!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Thế giới bỏ túi cấp thấp nhất chính là nhẫn chứa vật”. “Nhưng nó cũng không được coi là thế giới bỏ túi, nhẫn chứa vật không thể chứa vật còn sống vào đó được!”