Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2733: Điều đó khiến anh cảm thấy là lạ.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   “Hơn nữa, không gian sẽ càng lúc càng lớn theo độ hoàn thiện của thế giới!”   “Có thể nói không gian bên trong bổn tháp cũng là một loại thế giới bỏ túi!”   Đôi mắt Diệp Bắc Minh tỏa sáng rực rỡ: “Nếu thế giới bỏ túi vô hạn hoàn thiện thì sẽ như thế nào?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Nó sẽ trở thành một thế giới chân thật!”   “Hả?”   Diệp Bắc Minh hồi hộp hỏi tiếp: “Nói rõ hơn được không?”    AdvertisementTháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Nếu tất cả pháp tắc đều được hoàn thiện thì sẽ có núi có sông”.   “Còn có cả trời trăng sao, vậy thì nó có khác gì một đại lục không?”   “Nếu cậu hoàn thiện thế giới bỏ túi thành một đại lục vậy khi đó nó còn có gì khác với một thế giới chân thật chứ?”   Trái tim DIệp Bắc Minh đập loạn xạ.    AdvertisementLúc này, anh như tóm được cái gì đó vậy.   Nhưng mà.   Dòng suy nghĩ chợt thoáng qua.   “Tháp nhỏ, làm cách nào mới có thể biến cái ghế của miếu thần này thành thế giới bỏ túi của tôi thế?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lắc đầu nói: “Tạm thời thực lực của cậu còn chưa đủ, đợi đến khi cậu tới cảnh giới Giới Chủ rồi nói tiếp”.   Diệp Bắc Minh hơi thất vọng.   Anh niệm suy nghĩ đưa tòa điện bằng đá kia vào trong không gian của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.   Ánh mắt anh chuyển sang người Yến Bách Lý: “Xử trí lão ta thế nào đây?”   Rầm!   Yến Bách Lý quỳ xuống thưa: “Cậu Diệp, giờ Tổng viện Giám Sát đều nằm dưới sự khống chế của tôi!”   “Chỉ cần cậu tha cho tôi thì tôi sẽ nguyện làm trâu làm ngựa cho cậu!”   Diệp Bắc Minh cúi đầu nhìn Yến Bách Lý: “Ký khế ước thần hồn, đời đời kiếp kiếp làm nô lệ của tôi!”   “Làm vậy tôi sẽ tha cho cái mạng chó nhà ông!”   “Cái gì?”   Yến Bắc Lý kinh hãi.   Ký khế ước thần hồn ư?   Trở thành nô lệ đời đời kiếp kiếp sao?   Lão ta thầm nghĩ rằng mình có thể tạm thời nhân nhượng vì lợi ích chung, chỉ cần giữ mạng thì lo gì không có củi đốt.   Anh thấy Yến Bách Lý do dự.   Diệp Bắc Minh chả thèm lằng nhằng mà giơ kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lên chém xuống.   Ầm ầm!   Một luồng khí tức nghiền nát như muốn hủy diệt mọi thứ ập tới.Yến Bách Lý sợ run người bèn vội nói: “Cậu Diệp, tôi đồng ý, tôi đồng ý mà...”   Diệp Bắc Minh bèn nhỏ một giọt máu xuống.   Yến Bách Lý bước lên, phân thần hồn của mình ra.   Phù văn nháy mắt đã lóe sáng khắp viện, vầng sáng đỏ rực lấp kín không gian.   Hai người đã ký khế ước thần hồn.  Diệp Bắc Minh nói: “Được rồi, sau này đừng gọi tôi là cậu chủ Diệp gì hết”.    “Ông gọi tôi là cậu Diệp được rồi!”    Anh cũng không phải người cổ hủ, tuy rằng bản thân vẫn đang ở thế giới Cao Võ.    Người ngoài gọi anh là cậu chủ Diệp còn chưa tính.    Đến người hầu bên cạnh mình cũng gọi anh là cậu chủ Diệp nữa.    Điều đó khiến anh cảm thấy là lạ.   

 

 “Hơn nữa, không gian sẽ càng lúc càng lớn theo độ hoàn thiện của thế giới!”  

 

“Có thể nói không gian bên trong bổn tháp cũng là một loại thế giới bỏ túi!”  

 

Đôi mắt Diệp Bắc Minh tỏa sáng rực rỡ: “Nếu thế giới bỏ túi vô hạn hoàn thiện thì sẽ như thế nào?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Nó sẽ trở thành một thế giới chân thật!”  

 

“Hả?”  

 

Diệp Bắc Minh hồi hộp hỏi tiếp: “Nói rõ hơn được không?”  

  Advertisement

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Nếu tất cả pháp tắc đều được hoàn thiện thì sẽ có núi có sông”.  

 

“Còn có cả trời trăng sao, vậy thì nó có khác gì một đại lục không?”  

 

“Nếu cậu hoàn thiện thế giới bỏ túi thành một đại lục vậy khi đó nó còn có gì khác với một thế giới chân thật chứ?”  

 

Trái tim DIệp Bắc Minh đập loạn xạ.  

  Advertisement

Lúc này, anh như tóm được cái gì đó vậy.  

 

Nhưng mà.  

 

Dòng suy nghĩ chợt thoáng qua.  

 

“Tháp nhỏ, làm cách nào mới có thể biến cái ghế của miếu thần này thành thế giới bỏ túi của tôi thế?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lắc đầu nói: “Tạm thời thực lực của cậu còn chưa đủ, đợi đến khi cậu tới cảnh giới Giới Chủ rồi nói tiếp”.  

 

Diệp Bắc Minh hơi thất vọng.  

 

Anh niệm suy nghĩ đưa tòa điện bằng đá kia vào trong không gian của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.  

 

Ánh mắt anh chuyển sang người Yến Bách Lý: “Xử trí lão ta thế nào đây?”  

 

Rầm!  

 

Yến Bách Lý quỳ xuống thưa: “Cậu Diệp, giờ Tổng viện Giám Sát đều nằm dưới sự khống chế của tôi!”  

 

“Chỉ cần cậu tha cho tôi thì tôi sẽ nguyện làm trâu làm ngựa cho cậu!”  

 

Diệp Bắc Minh cúi đầu nhìn Yến Bách Lý: “Ký khế ước thần hồn, đời đời kiếp kiếp làm nô lệ của tôi!”  

 

“Làm vậy tôi sẽ tha cho cái mạng chó nhà ông!”  

 

“Cái gì?”  

 

Yến Bắc Lý kinh hãi.  

 

Ký khế ước thần hồn ư?  

 

Trở thành nô lệ đời đời kiếp kiếp sao?  

 

Lão ta thầm nghĩ rằng mình có thể tạm thời nhân nhượng vì lợi ích chung, chỉ cần giữ mạng thì lo gì không có củi đốt.  

 

Anh thấy Yến Bách Lý do dự.  

 

Diệp Bắc Minh chả thèm lằng nhằng mà giơ kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lên chém xuống.  

 

Ầm ầm!  

 

Một luồng khí tức nghiền nát như muốn hủy diệt mọi thứ ập tới.

Yến Bách Lý sợ run người bèn vội nói: “Cậu Diệp, tôi đồng ý, tôi đồng ý mà...”  

 

Diệp Bắc Minh bèn nhỏ một giọt máu xuống.  

 

Yến Bách Lý bước lên, phân thần hồn của mình ra.  

 

Phù văn nháy mắt đã lóe sáng khắp viện, vầng sáng đỏ rực lấp kín không gian.  

 

Hai người đã ký khế ước thần hồn.  

Diệp Bắc Minh nói: “Được rồi, sau này đừng gọi tôi là cậu chủ Diệp gì hết”.  

 

 

“Ông gọi tôi là cậu Diệp được rồi!”  

 

 

Anh cũng không phải người cổ hủ, tuy rằng bản thân vẫn đang ở thế giới Cao Võ.  

 

 

Người ngoài gọi anh là cậu chủ Diệp còn chưa tính.  

 

 

Đến người hầu bên cạnh mình cũng gọi anh là cậu chủ Diệp nữa.  

 

 

Điều đó khiến anh cảm thấy là lạ.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   “Hơn nữa, không gian sẽ càng lúc càng lớn theo độ hoàn thiện của thế giới!”   “Có thể nói không gian bên trong bổn tháp cũng là một loại thế giới bỏ túi!”   Đôi mắt Diệp Bắc Minh tỏa sáng rực rỡ: “Nếu thế giới bỏ túi vô hạn hoàn thiện thì sẽ như thế nào?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Nó sẽ trở thành một thế giới chân thật!”   “Hả?”   Diệp Bắc Minh hồi hộp hỏi tiếp: “Nói rõ hơn được không?”    AdvertisementTháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Nếu tất cả pháp tắc đều được hoàn thiện thì sẽ có núi có sông”.   “Còn có cả trời trăng sao, vậy thì nó có khác gì một đại lục không?”   “Nếu cậu hoàn thiện thế giới bỏ túi thành một đại lục vậy khi đó nó còn có gì khác với một thế giới chân thật chứ?”   Trái tim DIệp Bắc Minh đập loạn xạ.    AdvertisementLúc này, anh như tóm được cái gì đó vậy.   Nhưng mà.   Dòng suy nghĩ chợt thoáng qua.   “Tháp nhỏ, làm cách nào mới có thể biến cái ghế của miếu thần này thành thế giới bỏ túi của tôi thế?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lắc đầu nói: “Tạm thời thực lực của cậu còn chưa đủ, đợi đến khi cậu tới cảnh giới Giới Chủ rồi nói tiếp”.   Diệp Bắc Minh hơi thất vọng.   Anh niệm suy nghĩ đưa tòa điện bằng đá kia vào trong không gian của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.   Ánh mắt anh chuyển sang người Yến Bách Lý: “Xử trí lão ta thế nào đây?”   Rầm!   Yến Bách Lý quỳ xuống thưa: “Cậu Diệp, giờ Tổng viện Giám Sát đều nằm dưới sự khống chế của tôi!”   “Chỉ cần cậu tha cho tôi thì tôi sẽ nguyện làm trâu làm ngựa cho cậu!”   Diệp Bắc Minh cúi đầu nhìn Yến Bách Lý: “Ký khế ước thần hồn, đời đời kiếp kiếp làm nô lệ của tôi!”   “Làm vậy tôi sẽ tha cho cái mạng chó nhà ông!”   “Cái gì?”   Yến Bắc Lý kinh hãi.   Ký khế ước thần hồn ư?   Trở thành nô lệ đời đời kiếp kiếp sao?   Lão ta thầm nghĩ rằng mình có thể tạm thời nhân nhượng vì lợi ích chung, chỉ cần giữ mạng thì lo gì không có củi đốt.   Anh thấy Yến Bách Lý do dự.   Diệp Bắc Minh chả thèm lằng nhằng mà giơ kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lên chém xuống.   Ầm ầm!   Một luồng khí tức nghiền nát như muốn hủy diệt mọi thứ ập tới.Yến Bách Lý sợ run người bèn vội nói: “Cậu Diệp, tôi đồng ý, tôi đồng ý mà...”   Diệp Bắc Minh bèn nhỏ một giọt máu xuống.   Yến Bách Lý bước lên, phân thần hồn của mình ra.   Phù văn nháy mắt đã lóe sáng khắp viện, vầng sáng đỏ rực lấp kín không gian.   Hai người đã ký khế ước thần hồn.  Diệp Bắc Minh nói: “Được rồi, sau này đừng gọi tôi là cậu chủ Diệp gì hết”.    “Ông gọi tôi là cậu Diệp được rồi!”    Anh cũng không phải người cổ hủ, tuy rằng bản thân vẫn đang ở thế giới Cao Võ.    Người ngoài gọi anh là cậu chủ Diệp còn chưa tính.    Đến người hầu bên cạnh mình cũng gọi anh là cậu chủ Diệp nữa.    Điều đó khiến anh cảm thấy là lạ.   

Chương 2733: Điều đó khiến anh cảm thấy là lạ.