Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2829: “Có lẽ, có quan hệ gì đó với lai lịch của tôi!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Cậu chủ, chúng ta có thể vào rồi!”   Người thanh niên kia không hề do dự bước vào thần miếu.   Hai ông lão kia theo sát đằng sau.   Ngoài thần miếu ồn ào huyên náo.   “Ba người kia là ai thế?”   “Đó đều... đều là cường giả Thái Cổ đấy!”    Advertisement“Chết rồi, tất cả chết hết rồi...”   Tần Hồng Bân sợ hãi cúi đầu: “May quá, may là bọn họ không giết chúng ta!”   Vạn Huyết Kiếm Chủ nuốt nước miếng: “Bọn họ đều là cường giả Thái Cổ đấy!”   Cơ thể già nua của Phó Thương Long run rẩy: “Không... không thể nào!”   Huyết Thí Thiên sợ run người.   Quỷ mẫu Bạch Liên suýt nữa quỳ rạp xuống đất.   Sắc mặt phu nhân Hợp Hoan trắng bệch.   Người của Đế tộc vừa đuổi tới, thấy xác chết la liệt khắp mặt đất.   Đế Khởi La ngơ ngác: “Bọn họ đều là... sư phụ của anh Diệp ư?”   Nhan Như Ngọc chết lặng: “Nếu cậu ta biết chuyện này, chắc sẽ nổi điên mất!”   Mắt Diệp Tiêu Tiêu đỏ bừng: “Cái chết của những tiền bối ấy thật đáng tiếc!”   “Tất cả sư phụ đều bị tra tấn đến chết, nếu nhóc Diệp biết chỉ sợ phát điên mất!”   Trong đám đông có người hỏi: “Giờ làm sao đây? Chúng ta còn vào thần miếu nữa không?”   “Tiến vào làm gì nữa, mau chạy thôi!”   “Ba người kia rất đáng sợ, cường giả Thái Cổ đều đã chết, giờ chúng ta chui vào đó chính là đi tự sát!”   “Đúng đấy, chạy mau!”   Rất nhiều người tu võ trận tự rút lui.   ...   Mười lăm phút trước, trong cung điện đá kia.   Nhẫn chứa vật của Diệp Bắc Minh bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ.   Anh nhắm mắt suy nghĩ.   Bản đồ long mạch của thế giới Tam Thiên hiện lên trước mắt anh, mấy nghìn ngôi sao tạo thành một tấm bản đồ hình rồng.   Mỗi một ngôi sao tượng trưng cho một đại lục.   Lúc này, một ngôi sao trong đó sáng rực.   “Tiểu Tháp, chuyện gì vậy!”   Diệp Bắc Minh nhíu mày.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Ngôi sao đang tỏa sáng kia chắc là chiến trường Thái Cổ, nhóc à, cậu có nhận ra không?”   “Ngôi sao đại diện cho chiến trường Thái Cổ luôn u tối không chút ánh sáng!”   “Nhưng bây giờ nó lại tỏa sáng rực rỡ, đã có người mở con đường từ thế giới bên ngoài vào chiến trường Thái Cổ rồi!”   Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Ý ông là có người ở thế giới cao cấp hơn đến đây à?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời một cách chắc chắn: “Chắc là vậy rồi!”  “Có lẽ, có quan hệ gì đó với lai lịch của tôi!”    Lòng Diệp Bắc Minh chợt nghĩ tới gì đó bèn hỏi: “Tiểu Tháp, ông tới từ thế giới Tam Thiên à?”    Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm mặc một lát rồi mới trả lời: “Chắc là thế...”    Bỗng nhiên.    Trái tim Diệp Bắc Minh lạc nhịp, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng anh.    Sau đó.   

 

“Cậu chủ, chúng ta có thể vào rồi!”  

 

Người thanh niên kia không hề do dự bước vào thần miếu.  

 

Hai ông lão kia theo sát đằng sau.  

 

Ngoài thần miếu ồn ào huyên náo.  

 

“Ba người kia là ai thế?”  

 

“Đó đều... đều là cường giả Thái Cổ đấy!”  

  Advertisement

“Chết rồi, tất cả chết hết rồi...”  

 

Tần Hồng Bân sợ hãi cúi đầu: “May quá, may là bọn họ không giết chúng ta!”  

 

Vạn Huyết Kiếm Chủ nuốt nước miếng: “Bọn họ đều là cường giả Thái Cổ đấy!”  

 

Cơ thể già nua của Phó Thương Long run rẩy: “Không... không thể nào!”  

 

Huyết Thí Thiên sợ run người.  

 

Quỷ mẫu Bạch Liên suýt nữa quỳ rạp xuống đất.  

 

Sắc mặt phu nhân Hợp Hoan trắng bệch.  

 

Người của Đế tộc vừa đuổi tới, thấy xác chết la liệt khắp mặt đất.  

 

Đế Khởi La ngơ ngác: “Bọn họ đều là... sư phụ của anh Diệp ư?”  

 

Nhan Như Ngọc chết lặng: “Nếu cậu ta biết chuyện này, chắc sẽ nổi điên mất!”  

 

Mắt Diệp Tiêu Tiêu đỏ bừng: “Cái chết của những tiền bối ấy thật đáng tiếc!”  

 

“Tất cả sư phụ đều bị tra tấn đến chết, nếu nhóc Diệp biết chỉ sợ phát điên mất!”  

 

Trong đám đông có người hỏi: “Giờ làm sao đây? Chúng ta còn vào thần miếu nữa không?”  

 

“Tiến vào làm gì nữa, mau chạy thôi!”  

 

“Ba người kia rất đáng sợ, cường giả Thái Cổ đều đã chết, giờ chúng ta chui vào đó chính là đi tự sát!”  

 

“Đúng đấy, chạy mau!”  

 

Rất nhiều người tu võ trận tự rút lui.  

 

...  

 

Mười lăm phút trước, trong cung điện đá kia.  

 

Nhẫn chứa vật của Diệp Bắc Minh bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ.  

 

Anh nhắm mắt suy nghĩ.  

 

Bản đồ long mạch của thế giới Tam Thiên hiện lên trước mắt anh, mấy nghìn ngôi sao tạo thành một tấm bản đồ hình rồng.  

 

Mỗi một ngôi sao tượng trưng cho một đại lục.  

 

Lúc này, một ngôi sao trong đó sáng rực.  

 

“Tiểu Tháp, chuyện gì vậy!”  

 

Diệp Bắc Minh nhíu mày.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Ngôi sao đang tỏa sáng kia chắc là chiến trường Thái Cổ, nhóc à, cậu có nhận ra không?”  

 

“Ngôi sao đại diện cho chiến trường Thái Cổ luôn u tối không chút ánh sáng!”  

 

“Nhưng bây giờ nó lại tỏa sáng rực rỡ, đã có người mở con đường từ thế giới bên ngoài vào chiến trường Thái Cổ rồi!”  

 

Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Ý ông là có người ở thế giới cao cấp hơn đến đây à?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời một cách chắc chắn: “Chắc là vậy rồi!”  

“Có lẽ, có quan hệ gì đó với lai lịch của tôi!”  

 

 

Lòng Diệp Bắc Minh chợt nghĩ tới gì đó bèn hỏi: “Tiểu Tháp, ông tới từ thế giới Tam Thiên à?”  

 

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm mặc một lát rồi mới trả lời: “Chắc là thế...”  

 

 

Bỗng nhiên.  

 

 

Trái tim Diệp Bắc Minh lạc nhịp, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng anh.  

 

 

Sau đó.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Cậu chủ, chúng ta có thể vào rồi!”   Người thanh niên kia không hề do dự bước vào thần miếu.   Hai ông lão kia theo sát đằng sau.   Ngoài thần miếu ồn ào huyên náo.   “Ba người kia là ai thế?”   “Đó đều... đều là cường giả Thái Cổ đấy!”    Advertisement“Chết rồi, tất cả chết hết rồi...”   Tần Hồng Bân sợ hãi cúi đầu: “May quá, may là bọn họ không giết chúng ta!”   Vạn Huyết Kiếm Chủ nuốt nước miếng: “Bọn họ đều là cường giả Thái Cổ đấy!”   Cơ thể già nua của Phó Thương Long run rẩy: “Không... không thể nào!”   Huyết Thí Thiên sợ run người.   Quỷ mẫu Bạch Liên suýt nữa quỳ rạp xuống đất.   Sắc mặt phu nhân Hợp Hoan trắng bệch.   Người của Đế tộc vừa đuổi tới, thấy xác chết la liệt khắp mặt đất.   Đế Khởi La ngơ ngác: “Bọn họ đều là... sư phụ của anh Diệp ư?”   Nhan Như Ngọc chết lặng: “Nếu cậu ta biết chuyện này, chắc sẽ nổi điên mất!”   Mắt Diệp Tiêu Tiêu đỏ bừng: “Cái chết của những tiền bối ấy thật đáng tiếc!”   “Tất cả sư phụ đều bị tra tấn đến chết, nếu nhóc Diệp biết chỉ sợ phát điên mất!”   Trong đám đông có người hỏi: “Giờ làm sao đây? Chúng ta còn vào thần miếu nữa không?”   “Tiến vào làm gì nữa, mau chạy thôi!”   “Ba người kia rất đáng sợ, cường giả Thái Cổ đều đã chết, giờ chúng ta chui vào đó chính là đi tự sát!”   “Đúng đấy, chạy mau!”   Rất nhiều người tu võ trận tự rút lui.   ...   Mười lăm phút trước, trong cung điện đá kia.   Nhẫn chứa vật của Diệp Bắc Minh bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ.   Anh nhắm mắt suy nghĩ.   Bản đồ long mạch của thế giới Tam Thiên hiện lên trước mắt anh, mấy nghìn ngôi sao tạo thành một tấm bản đồ hình rồng.   Mỗi một ngôi sao tượng trưng cho một đại lục.   Lúc này, một ngôi sao trong đó sáng rực.   “Tiểu Tháp, chuyện gì vậy!”   Diệp Bắc Minh nhíu mày.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Ngôi sao đang tỏa sáng kia chắc là chiến trường Thái Cổ, nhóc à, cậu có nhận ra không?”   “Ngôi sao đại diện cho chiến trường Thái Cổ luôn u tối không chút ánh sáng!”   “Nhưng bây giờ nó lại tỏa sáng rực rỡ, đã có người mở con đường từ thế giới bên ngoài vào chiến trường Thái Cổ rồi!”   Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Ý ông là có người ở thế giới cao cấp hơn đến đây à?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời một cách chắc chắn: “Chắc là vậy rồi!”  “Có lẽ, có quan hệ gì đó với lai lịch của tôi!”    Lòng Diệp Bắc Minh chợt nghĩ tới gì đó bèn hỏi: “Tiểu Tháp, ông tới từ thế giới Tam Thiên à?”    Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm mặc một lát rồi mới trả lời: “Chắc là thế...”    Bỗng nhiên.    Trái tim Diệp Bắc Minh lạc nhịp, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng anh.    Sau đó.   

Chương 2829: “Có lẽ, có quan hệ gì đó với lai lịch của tôi!”