Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2830: Đó là thần hồn của thần nữ Túc Hoàng.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Trong huyết quan ấy, Diệp Bắc Minh nhìn thấy chín mươi chín người lần lượt hy sinh.   “Sư phụ! Không!”   Diệp Bắc Minh đau thương gào lên, rồi lao ra khỏi cung điện bằng đá như phát điên.   “Tiểu Tháp, tìm kiếm khí tức của sư phụ cho tôi, nhanh! Nhanh! Nhanh lên đi!”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nào dám lề mề, ông ta chưa bao giờ thấy Diệp Bắc Minh phát điên như thế.   Một lát sau.    AdvertisementGiọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc à, khí tức của chín mươi chín sư phụ đều đã biến mất...”   “Cái gì...”   Lòng Diệp Bắc Minh như chìm xuống vực thẳm: “Không thể nào, sư phụ tôi là cường giả Thái Cổ mà!”   “Bọn họ không thể chết, không thể chết được!”   “Ảnh Thuấn, Ảnh Thuấn!”   Diệp Bắc Minh điên cuồng la hét, liên tục thi triển Ảnh Thuấn.   Long tích sau lưng anh sáng lên, cuồn cuộn bổ sung chân nguyên.   Một tiếng sau, anh đã chạy ra ngoài thần miếu.   Cảnh tượng phía trước khiến trái tim Diệp Bắc Minh như bị bóp nghẹt, trước mắt anh đều là thi thể của các sư phụ.   “Sư phụ!”   Diệp Bắc Minh gào lên rồi xông tới như một con chó điên.   Rầm!   Ma khí sau lưng anh dâng lên ngút trời, lan ra ngoài như sóng thần.   “Cậu ta tới rồi!”   Vô số ánh mắt trầm xuống, đổ dồn vào người Diệp Bắc Minh.   Bọn họ thấy Diệp Bắc Minh bước từng bước xuống bậc cầu thang thần miếu, rồi quỳ mạnh xuống đất: “Sư phụ! Không!”   Mắt Diệp Bắc Minh đỏ ngầu ngập tơ máu.   Lúc này, anh rơi vào trạng thái cuồng loạn, thần hồn chấn động kịch liệt.   Có thể tẩu hỏa nhập ma bất cứ lúc nào.   Nhan Như Ngọc bước tới khuyên: “Diệp Bắc Minh, cẩn thận tẩu hỏa nhập ma!”   Diệp Bắc Minh nắm chặt cổ tay Nhan Như Ngọc chất vấn: “Là ai làm hả? Nói cho tôi biết, rốt cuộc là ai làm!”   Nhan Như Ngọc lắc đầu nói: “Là một người thanh niên và hai ông lão”.   “Tôi chưa từng gặp bọn họ nhưng thực lực của bọn họ rất đáng sợ!”   “Các sư phụ của cậu ngăn bọn họ tiến vào thần miếu nên đã bị sát hại!”   “Khốn kiếp!”Diệp Bắc Minh vô cùng phẫn nộ, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay: “Sư phụ, con sẽ đi báo thù cho mọi người!”   Đúng lúc này, một giọng nói giễu cợt vang lên: “Hóa ra mày chính là đệ tử của lũ kiến hôi đó à?”   “Chậc, mày phẫn nộ lắm nhỉ?”   “Thật đáng tiếc! Mày chỉ là một con kiến hơi mạnh chút mà thôi!”   “Cho dù mày tức giận thì sao chứ? Con kiến bé nhỏ có thể lật đổ voi hay sao?”   Xoạt!   Đôi mắt đỏ ngầu của Diệp Bắc Minh nhìn sang lối vào thần miếu.  Ở đằng đó.    Một người thanh niên và hai lão già bước tới.    Phía sau ba người họ là một cô gái khoác áo choàng màu lam.    Đó là thần hồn của thần nữ Túc Hoàng.    “Là các người giết sư phụ của tôi! Chết hết đi!”    Diệp Bắc Minh gào lên, cơ thể lao tới như bom như đạn: “Tiểu Tháp, bùng nổ sức mạnh cho tôi!”   

 

 Trong huyết quan ấy, Diệp Bắc Minh nhìn thấy chín mươi chín người lần lượt hy sinh.  

 

“Sư phụ! Không!”  

 

Diệp Bắc Minh đau thương gào lên, rồi lao ra khỏi cung điện bằng đá như phát điên.  

 

“Tiểu Tháp, tìm kiếm khí tức của sư phụ cho tôi, nhanh! Nhanh! Nhanh lên đi!”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nào dám lề mề, ông ta chưa bao giờ thấy Diệp Bắc Minh phát điên như thế.  

 

Một lát sau.  

  Advertisement

Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc à, khí tức của chín mươi chín sư phụ đều đã biến mất...”  

 

“Cái gì...”  

 

Lòng Diệp Bắc Minh như chìm xuống vực thẳm: “Không thể nào, sư phụ tôi là cường giả Thái Cổ mà!”  

 

“Bọn họ không thể chết, không thể chết được!”  

 

“Ảnh Thuấn, Ảnh Thuấn!”  

 

Diệp Bắc Minh điên cuồng la hét, liên tục thi triển Ảnh Thuấn.  

 

Long tích sau lưng anh sáng lên, cuồn cuộn bổ sung chân nguyên.  

 

Một tiếng sau, anh đã chạy ra ngoài thần miếu.  

 

Cảnh tượng phía trước khiến trái tim Diệp Bắc Minh như bị bóp nghẹt, trước mắt anh đều là thi thể của các sư phụ.  

 

“Sư phụ!”  

 

Diệp Bắc Minh gào lên rồi xông tới như một con chó điên.  

 

Rầm!  

 

Ma khí sau lưng anh dâng lên ngút trời, lan ra ngoài như sóng thần.  

 

“Cậu ta tới rồi!”  

 

Vô số ánh mắt trầm xuống, đổ dồn vào người Diệp Bắc Minh.  

 

Bọn họ thấy Diệp Bắc Minh bước từng bước xuống bậc cầu thang thần miếu, rồi quỳ mạnh xuống đất: “Sư phụ! Không!”  

 

Mắt Diệp Bắc Minh đỏ ngầu ngập tơ máu.  

 

Lúc này, anh rơi vào trạng thái cuồng loạn, thần hồn chấn động kịch liệt.  

 

Có thể tẩu hỏa nhập ma bất cứ lúc nào.  

 

Nhan Như Ngọc bước tới khuyên: “Diệp Bắc Minh, cẩn thận tẩu hỏa nhập ma!”  

 

Diệp Bắc Minh nắm chặt cổ tay Nhan Như Ngọc chất vấn: “Là ai làm hả? Nói cho tôi biết, rốt cuộc là ai làm!”  

 

Nhan Như Ngọc lắc đầu nói: “Là một người thanh niên và hai ông lão”.  

 

“Tôi chưa từng gặp bọn họ nhưng thực lực của bọn họ rất đáng sợ!”  

 

“Các sư phụ của cậu ngăn bọn họ tiến vào thần miếu nên đã bị sát hại!”  

 

“Khốn kiếp!”

Diệp Bắc Minh vô cùng phẫn nộ, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay: “Sư phụ, con sẽ đi báo thù cho mọi người!”  

 

Đúng lúc này, một giọng nói giễu cợt vang lên: “Hóa ra mày chính là đệ tử của lũ kiến hôi đó à?”  

 

“Chậc, mày phẫn nộ lắm nhỉ?”  

 

“Thật đáng tiếc! Mày chỉ là một con kiến hơi mạnh chút mà thôi!”  

 

“Cho dù mày tức giận thì sao chứ? Con kiến bé nhỏ có thể lật đổ voi hay sao?”  

 

Xoạt!  

 

Đôi mắt đỏ ngầu của Diệp Bắc Minh nhìn sang lối vào thần miếu.  

Ở đằng đó.  

 

 

Một người thanh niên và hai lão già bước tới.  

 

 

Phía sau ba người họ là một cô gái khoác áo choàng màu lam.  

 

 

Đó là thần hồn của thần nữ Túc Hoàng.  

 

 

“Là các người giết sư phụ của tôi! Chết hết đi!”  

 

 

Diệp Bắc Minh gào lên, cơ thể lao tới như bom như đạn: “Tiểu Tháp, bùng nổ sức mạnh cho tôi!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Trong huyết quan ấy, Diệp Bắc Minh nhìn thấy chín mươi chín người lần lượt hy sinh.   “Sư phụ! Không!”   Diệp Bắc Minh đau thương gào lên, rồi lao ra khỏi cung điện bằng đá như phát điên.   “Tiểu Tháp, tìm kiếm khí tức của sư phụ cho tôi, nhanh! Nhanh! Nhanh lên đi!”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nào dám lề mề, ông ta chưa bao giờ thấy Diệp Bắc Minh phát điên như thế.   Một lát sau.    AdvertisementGiọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc à, khí tức của chín mươi chín sư phụ đều đã biến mất...”   “Cái gì...”   Lòng Diệp Bắc Minh như chìm xuống vực thẳm: “Không thể nào, sư phụ tôi là cường giả Thái Cổ mà!”   “Bọn họ không thể chết, không thể chết được!”   “Ảnh Thuấn, Ảnh Thuấn!”   Diệp Bắc Minh điên cuồng la hét, liên tục thi triển Ảnh Thuấn.   Long tích sau lưng anh sáng lên, cuồn cuộn bổ sung chân nguyên.   Một tiếng sau, anh đã chạy ra ngoài thần miếu.   Cảnh tượng phía trước khiến trái tim Diệp Bắc Minh như bị bóp nghẹt, trước mắt anh đều là thi thể của các sư phụ.   “Sư phụ!”   Diệp Bắc Minh gào lên rồi xông tới như một con chó điên.   Rầm!   Ma khí sau lưng anh dâng lên ngút trời, lan ra ngoài như sóng thần.   “Cậu ta tới rồi!”   Vô số ánh mắt trầm xuống, đổ dồn vào người Diệp Bắc Minh.   Bọn họ thấy Diệp Bắc Minh bước từng bước xuống bậc cầu thang thần miếu, rồi quỳ mạnh xuống đất: “Sư phụ! Không!”   Mắt Diệp Bắc Minh đỏ ngầu ngập tơ máu.   Lúc này, anh rơi vào trạng thái cuồng loạn, thần hồn chấn động kịch liệt.   Có thể tẩu hỏa nhập ma bất cứ lúc nào.   Nhan Như Ngọc bước tới khuyên: “Diệp Bắc Minh, cẩn thận tẩu hỏa nhập ma!”   Diệp Bắc Minh nắm chặt cổ tay Nhan Như Ngọc chất vấn: “Là ai làm hả? Nói cho tôi biết, rốt cuộc là ai làm!”   Nhan Như Ngọc lắc đầu nói: “Là một người thanh niên và hai ông lão”.   “Tôi chưa từng gặp bọn họ nhưng thực lực của bọn họ rất đáng sợ!”   “Các sư phụ của cậu ngăn bọn họ tiến vào thần miếu nên đã bị sát hại!”   “Khốn kiếp!”Diệp Bắc Minh vô cùng phẫn nộ, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay: “Sư phụ, con sẽ đi báo thù cho mọi người!”   Đúng lúc này, một giọng nói giễu cợt vang lên: “Hóa ra mày chính là đệ tử của lũ kiến hôi đó à?”   “Chậc, mày phẫn nộ lắm nhỉ?”   “Thật đáng tiếc! Mày chỉ là một con kiến hơi mạnh chút mà thôi!”   “Cho dù mày tức giận thì sao chứ? Con kiến bé nhỏ có thể lật đổ voi hay sao?”   Xoạt!   Đôi mắt đỏ ngầu của Diệp Bắc Minh nhìn sang lối vào thần miếu.  Ở đằng đó.    Một người thanh niên và hai lão già bước tới.    Phía sau ba người họ là một cô gái khoác áo choàng màu lam.    Đó là thần hồn của thần nữ Túc Hoàng.    “Là các người giết sư phụ của tôi! Chết hết đi!”    Diệp Bắc Minh gào lên, cơ thể lao tới như bom như đạn: “Tiểu Tháp, bùng nổ sức mạnh cho tôi!”   

Chương 2830: Đó là thần hồn của thần nữ Túc Hoàng.