Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2950: “Người thứ hai mươi ba!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Đến lượt các người rồi!” Giọng nói lạnh lùng tàn nhẫn của Diệp Bắc Minh vang lên, anh không hề do dự lao tới tấn công bọn họ. Chín con Ma Long cuộn mình. Rét lạnh, giết chóc, tử vong ập tới. Hơn mười vị trưởng lão cảnh giới Chân Linh giờ lại quay đầu bỏ chạy không chút chần chừ. Sự đáng sợ của Diệp Bắc Minh đã khiến bọn họ vỡ mật. Diệp Bắc Minh nhìn lão già lưng còng trong đám đông: “Người thứ hai!” Anh vừa dứt lời, chín con Ma Long lao tới cắn xé tất cả mọi thứ. “Người thứ ba!” Thoáng chốc Diệp Bắc Minh đã xuất hiện trước mặt một lão già mặt đầy vết nhăn. Advertisement“Cậu Diệp à, từ từ, cậu...” Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém xuống không chút lưu tình, lão già kia đi đời. “Người thứ ba!” ... “Người thứ ba!” ... “Người thứ mười lăm!” Giọng Diệp Bắc Minh như tiếng thần chết điểm danh đòi mạng người. Mỗi một câu đều có một người lên đường. Trong góc tối. Một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn nói: “Chị, chị xem kìa?” “Em đã nói thằng nhóc đó không đơn giản rồi mà, hồi ở Ma giới em mới chỉ gặp thôi!” “Khi ấy cậu ta dựa vào thực lực cảnh giới Giới Chủ bùng nổ giết cảnh giới Tạo Hóa tức khắc!” “Nhưng thực lực cậu ta hôm nay hình như... ừ thì...” Sở Sở sờ cằm nói: “Hình như yếu hơn một chút hồi còn ở Ma giới!” Bên cạnh Sở Sở là một cô gái xinh đẹp tuyệt sắc đang bay lơ lửng. Cô gái đó nhíu mày nói: “Cảnh giới Giới Chủ giết cảnh giới Chân Linh trong nháy mắt đã mạnh lắm rồi!” “Cậu ta có tư cách thành hạt giống cấp ba!” “Nhưng mà, chị vẫn chưa cảm nhận được sự tồn tại của tháp Càn Khôn Trấn Ngục trên người cậu ta!” Trong tay cô gái là một mô hình tháp Càn Khôn Trấn Ngục thu nhỏ. Cô gái cúi đầu nhìn xuống. Cái tháp ấy vẫn ảm đạm không có phản ứng gì trước mặt Diệp Bắc Minh. Sở Sở khó hiểu: “Vậy nên tháp Càn Khôn Trấn Ngục không có trên người cậu ta ư?” Cô gái xinh đẹp kia nhẹ nhàng gật đầu: “Chắc là thế, nếu nó ở trên người cậu ta”. “Thì vật ấy sẽ có phản ứng!” Bỗng nhiên. Cô gái cảnh báo: “Có người đến đây, là cảnh giới Tạo Hóa!” “Người thứ hai mươi ba!” Diệp Bắc Minh giẫm chân, một lão già cảnh giới Chân Linh chết không nhắm mắt. Những trưởng lão còn lại sợ hết hồn liên tục lùi về sau, căm phẫn nhìn anh: “Diệp Bắc Minh, cậu điên rồi!” “Chúng tôi chỉ đánh người phụ nữ và con gái cậu thôi mà cậu tính quét sạch Thanh Vân Môn đấy à?” Diệp Bắc Minh quát to: “Sai rồi, không phải quét sạch!”
“Đến lượt các người rồi!”
Giọng nói lạnh lùng tàn nhẫn của Diệp Bắc Minh vang lên, anh không hề do dự lao tới tấn công bọn họ.
Chín con Ma Long cuộn mình.
Rét lạnh, giết chóc, tử vong ập tới.
Hơn mười vị trưởng lão cảnh giới Chân Linh giờ lại quay đầu bỏ chạy không chút chần chừ.
Sự đáng sợ của Diệp Bắc Minh đã khiến bọn họ vỡ mật.
Diệp Bắc Minh nhìn lão già lưng còng trong đám đông: “Người thứ hai!”
Anh vừa dứt lời, chín con Ma Long lao tới cắn xé tất cả mọi thứ.
“Người thứ ba!”
Thoáng chốc Diệp Bắc Minh đã xuất hiện trước mặt một lão già mặt đầy vết nhăn.
Advertisement
“Cậu Diệp à, từ từ, cậu...”
Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém xuống không chút lưu tình, lão già kia đi đời.
“Người thứ ba!”
...
“Người thứ ba!”
...
“Người thứ mười lăm!”
Giọng Diệp Bắc Minh như tiếng thần chết điểm danh đòi mạng người.
Mỗi một câu đều có một người lên đường.
Trong góc tối.
Một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn nói: “Chị, chị xem kìa?”
“Em đã nói thằng nhóc đó không đơn giản rồi mà, hồi ở Ma giới em mới chỉ gặp thôi!”
“Khi ấy cậu ta dựa vào thực lực cảnh giới Giới Chủ bùng nổ giết cảnh giới Tạo Hóa tức khắc!”
“Nhưng thực lực cậu ta hôm nay hình như... ừ thì...”
Sở Sở sờ cằm nói: “Hình như yếu hơn một chút hồi còn ở Ma giới!”
Bên cạnh Sở Sở là một cô gái xinh đẹp tuyệt sắc đang bay lơ lửng.
Cô gái đó nhíu mày nói: “Cảnh giới Giới Chủ giết cảnh giới Chân Linh trong nháy mắt đã mạnh lắm rồi!”
“Cậu ta có tư cách thành hạt giống cấp ba!”
“Nhưng mà, chị vẫn chưa cảm nhận được sự tồn tại của tháp Càn Khôn Trấn Ngục trên người cậu ta!”
Trong tay cô gái là một mô hình tháp Càn Khôn Trấn Ngục thu nhỏ.
Cô gái cúi đầu nhìn xuống.
Cái tháp ấy vẫn ảm đạm không có phản ứng gì trước mặt Diệp Bắc Minh.
Sở Sở khó hiểu: “Vậy nên tháp Càn Khôn Trấn Ngục không có trên người cậu ta ư?”
Cô gái xinh đẹp kia nhẹ nhàng gật đầu: “Chắc là thế, nếu nó ở trên người cậu ta”.
“Thì vật ấy sẽ có phản ứng!”
Bỗng nhiên.
Cô gái cảnh báo: “Có người đến đây, là cảnh giới Tạo Hóa!”
“Người thứ hai mươi ba!”
Diệp Bắc Minh giẫm chân, một lão già cảnh giới Chân Linh chết không nhắm mắt.
Những trưởng lão còn lại sợ hết hồn liên tục lùi về sau, căm phẫn nhìn anh: “Diệp Bắc Minh, cậu điên rồi!”
“Chúng tôi chỉ đánh người phụ nữ và con gái cậu thôi mà cậu tính quét sạch Thanh Vân Môn đấy à?”
Diệp Bắc Minh quát to: “Sai rồi, không phải quét sạch!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Đến lượt các người rồi!” Giọng nói lạnh lùng tàn nhẫn của Diệp Bắc Minh vang lên, anh không hề do dự lao tới tấn công bọn họ. Chín con Ma Long cuộn mình. Rét lạnh, giết chóc, tử vong ập tới. Hơn mười vị trưởng lão cảnh giới Chân Linh giờ lại quay đầu bỏ chạy không chút chần chừ. Sự đáng sợ của Diệp Bắc Minh đã khiến bọn họ vỡ mật. Diệp Bắc Minh nhìn lão già lưng còng trong đám đông: “Người thứ hai!” Anh vừa dứt lời, chín con Ma Long lao tới cắn xé tất cả mọi thứ. “Người thứ ba!” Thoáng chốc Diệp Bắc Minh đã xuất hiện trước mặt một lão già mặt đầy vết nhăn. Advertisement“Cậu Diệp à, từ từ, cậu...” Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém xuống không chút lưu tình, lão già kia đi đời. “Người thứ ba!” ... “Người thứ ba!” ... “Người thứ mười lăm!” Giọng Diệp Bắc Minh như tiếng thần chết điểm danh đòi mạng người. Mỗi một câu đều có một người lên đường. Trong góc tối. Một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn nói: “Chị, chị xem kìa?” “Em đã nói thằng nhóc đó không đơn giản rồi mà, hồi ở Ma giới em mới chỉ gặp thôi!” “Khi ấy cậu ta dựa vào thực lực cảnh giới Giới Chủ bùng nổ giết cảnh giới Tạo Hóa tức khắc!” “Nhưng thực lực cậu ta hôm nay hình như... ừ thì...” Sở Sở sờ cằm nói: “Hình như yếu hơn một chút hồi còn ở Ma giới!” Bên cạnh Sở Sở là một cô gái xinh đẹp tuyệt sắc đang bay lơ lửng. Cô gái đó nhíu mày nói: “Cảnh giới Giới Chủ giết cảnh giới Chân Linh trong nháy mắt đã mạnh lắm rồi!” “Cậu ta có tư cách thành hạt giống cấp ba!” “Nhưng mà, chị vẫn chưa cảm nhận được sự tồn tại của tháp Càn Khôn Trấn Ngục trên người cậu ta!” Trong tay cô gái là một mô hình tháp Càn Khôn Trấn Ngục thu nhỏ. Cô gái cúi đầu nhìn xuống. Cái tháp ấy vẫn ảm đạm không có phản ứng gì trước mặt Diệp Bắc Minh. Sở Sở khó hiểu: “Vậy nên tháp Càn Khôn Trấn Ngục không có trên người cậu ta ư?” Cô gái xinh đẹp kia nhẹ nhàng gật đầu: “Chắc là thế, nếu nó ở trên người cậu ta”. “Thì vật ấy sẽ có phản ứng!” Bỗng nhiên. Cô gái cảnh báo: “Có người đến đây, là cảnh giới Tạo Hóa!” “Người thứ hai mươi ba!” Diệp Bắc Minh giẫm chân, một lão già cảnh giới Chân Linh chết không nhắm mắt. Những trưởng lão còn lại sợ hết hồn liên tục lùi về sau, căm phẫn nhìn anh: “Diệp Bắc Minh, cậu điên rồi!” “Chúng tôi chỉ đánh người phụ nữ và con gái cậu thôi mà cậu tính quét sạch Thanh Vân Môn đấy à?” Diệp Bắc Minh quát to: “Sai rồi, không phải quét sạch!”