Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2951: “Giờ để cho anh một cơ hội nhé!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bỗng nhiên. Một giọng nói già nua vang lên: “Huyết tế Thanh Vân Môn ư? Diệp Bắc Minh, cậu quá kiêu ngạo rồi đó!” “Từ khi Thanh Vân Môn thành lập cho tới nay còn chưa ai dám nói sẽ huyết tế Thanh Vân Môn đâu!” Một ông lão bay lên trời. Tóc bạc đồng nhan, không giận tự uy. Ông ta nhìn thoáng qua người trên Thải Hà Phong: “Đúng là lũ vô dụng, mấy chục cảnh giới Chân Linh mà lại đánh không lại một cảnh giới Giới Vương!” Mọi người vừa thấy ông lão đó thì đều kích động quỳ xuống: “Lão tổ tông, người đến đây rồi!” “Nếu người không đến thì chúng tôi sẽ hy sinh hết mất!” “Chúc trưởng lão, Bạch trưởng lão, Tiền trưởng lão và Tống trưởng lão đều đã chết hết trong tay tên nhóc kia rồi ạ!” “Lão tổ, thủ đoạn của cậu ta quá tàn nhẫn, mong lão tổ làm chủ cho chúng tôi!” Mười mấy người may mắn sống sót đỏ mắt nói. Bọn họ nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh nhìn sang ông lão kia: “Cảnh giới Tạo Hóa à?” Người nọ chính là lão tổ của Thanh Vân Môn, Yến Cửu Châu. Yến Cửu Châu nhìn xuống Diệp Bắc Minh, lạnh nhạt nói: “Cậu còn biết tới cảnh giới Tạo Hóa luôn à!” “Nhưng mà nó lại không liên quan gì tới việc cậu có chết hay không!” Ông ta nhẹ nhàng đưa tay lên, hướng về phía Diệp Bắc Minh. Một luồng áp lực bùng nổ cuồn cuộn như sóng thần, dòng không khí quay cuồng. Trong chốc lát, mây đen tan biến, Diệp Bắc Minh vung kiếm lên đỡ đòn. Rầm! Dư chấn ầm ầm, khói bụi mịt mù. Đợi đến khi khói bụi dần tản ra. Lúc ấy. Hai chân Diệp Bắc Minh cắm sâu vào trong lòng đất, một cái khe rãnh khủng khiếp dài cả trăm mét xuất hiện. Cánh tay cầm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục hơi run lên. Lục phủ ngũ tạng đau đớn. “Phụt!” Anh phun ra một ngụm máu tươi. Diệp Thanh Lam biến sắc: “Minh Nhi!” Dạ Huyền bước tới bên cạnh Diệp Bắc Minh: “Con à, con sao rồi?” “Tiểu sư đệ!” Lục Tuyết Kỳ, Khương Tử Cơ và Thiên Nhận Băng hớt hải chạy tới. Bọn họ kiểm tra một hồi rồi biến sắc: “Tiểu sư đệ, em bị thương rồi...”Diệp Bắc Minh nhếch miệng cười khẩy, máu tươi trào ra từ khóe miệng: “Hóa ra cảnh giới Tạo Hóa mạnh như vậy!” “Xem ra lần này mình chỉ có thể tự dựa vào bản thân thôi!” Yến Cứu Vân thong dong nhìn Diệp Bắc Minh như nhìn một con kiến: “Diệp Bắc Minh, chỉ dựa vào thực lực cỏn con đó mà cũng muốn huyết tế Thanh Vân Môn ư?” Ông ta trầm ngâm lắc đầu nói: “Cậu vẫn nên chết đi!” Sau đó. Yến Cửu Châu khoát tay, kiếm Tru Tiên bay vào tay ông ta. Rồi ông ta vung kiếm chém cổ Diệp Bắc Minh. Nếu kiếm ấy hạ xuống thì Diệp Bắc Minh chết chắc. “Không được, tiểu sư đệ!” Lục Tuyết Kỳ, Khương Tử Cơ và Thiên Nhận Băng quát khẽ, chạy tới che chắn cho Diệp Bắc Minh. Diệp Thanh Lam chạy lên cướp chỗ: “Các người tránh ra, không một ai được phép làm tổn thương con tôi!” Dạ Huyền tóm lấy bả vai của Diệp Thanh Lam rồi đẩy bà ra: “Lam Nhi, hơn hai mươi năm trước anh không bảo vệ được hai mẹ con em!” “Giờ để cho anh một cơ hội nhé!”
Bỗng nhiên.
Một giọng nói già nua vang lên: “Huyết tế Thanh Vân Môn ư? Diệp Bắc Minh, cậu quá kiêu ngạo rồi đó!”
“Từ khi Thanh Vân Môn thành lập cho tới nay còn chưa ai dám nói sẽ huyết tế Thanh Vân Môn đâu!”
Một ông lão bay lên trời.
Tóc bạc đồng nhan, không giận tự uy.
Ông ta nhìn thoáng qua người trên Thải Hà Phong: “Đúng là lũ vô dụng, mấy chục cảnh giới Chân Linh mà lại đánh không lại một cảnh giới Giới Vương!”
Mọi người vừa thấy ông lão đó thì đều kích động quỳ xuống: “Lão tổ tông, người đến đây rồi!”
“Nếu người không đến thì chúng tôi sẽ hy sinh hết mất!”
“Chúc trưởng lão, Bạch trưởng lão, Tiền trưởng lão và Tống trưởng lão đều đã chết hết trong tay tên nhóc kia rồi ạ!”
“Lão tổ, thủ đoạn của cậu ta quá tàn nhẫn, mong lão tổ làm chủ cho chúng tôi!”
Mười mấy người may mắn sống sót đỏ mắt nói.
Bọn họ nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh.
Diệp Bắc Minh nhìn sang ông lão kia: “Cảnh giới Tạo Hóa à?”
Người nọ chính là lão tổ của Thanh Vân Môn, Yến Cửu Châu.
Yến Cửu Châu nhìn xuống Diệp Bắc Minh, lạnh nhạt nói: “Cậu còn biết tới cảnh giới Tạo Hóa luôn à!”
“Nhưng mà nó lại không liên quan gì tới việc cậu có chết hay không!”
Ông ta nhẹ nhàng đưa tay lên, hướng về phía Diệp Bắc Minh.
Một luồng áp lực bùng nổ cuồn cuộn như sóng thần, dòng không khí quay cuồng.
Trong chốc lát, mây đen tan biến, Diệp Bắc Minh vung kiếm lên đỡ đòn.
Rầm!
Dư chấn ầm ầm, khói bụi mịt mù.
Đợi đến khi khói bụi dần tản ra.
Lúc ấy.
Hai chân Diệp Bắc Minh cắm sâu vào trong lòng đất, một cái khe rãnh khủng khiếp dài cả trăm mét xuất hiện.
Cánh tay cầm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục hơi run lên.
Lục phủ ngũ tạng đau đớn.
“Phụt!”
Anh phun ra một ngụm máu tươi.
Diệp Thanh Lam biến sắc: “Minh Nhi!”
Dạ Huyền bước tới bên cạnh Diệp Bắc Minh: “Con à, con sao rồi?”
“Tiểu sư đệ!”
Lục Tuyết Kỳ, Khương Tử Cơ và Thiên Nhận Băng hớt hải chạy tới.
Bọn họ kiểm tra một hồi rồi biến sắc: “Tiểu sư đệ, em bị thương rồi...”
Diệp Bắc Minh nhếch miệng cười khẩy, máu tươi trào ra từ khóe miệng: “Hóa ra cảnh giới Tạo Hóa mạnh như vậy!”
“Xem ra lần này mình chỉ có thể tự dựa vào bản thân thôi!”
Yến Cứu Vân thong dong nhìn Diệp Bắc Minh như nhìn một con kiến: “Diệp Bắc Minh, chỉ dựa vào thực lực cỏn con đó mà cũng muốn huyết tế Thanh Vân Môn ư?”
Ông ta trầm ngâm lắc đầu nói: “Cậu vẫn nên chết đi!”
Sau đó.
Yến Cửu Châu khoát tay, kiếm Tru Tiên bay vào tay ông ta.
Rồi ông ta vung kiếm chém cổ Diệp Bắc Minh.
Nếu kiếm ấy hạ xuống thì Diệp Bắc Minh chết chắc.
“Không được, tiểu sư đệ!”
Lục Tuyết Kỳ, Khương Tử Cơ và Thiên Nhận Băng quát khẽ, chạy tới che chắn cho Diệp Bắc Minh.
Diệp Thanh Lam chạy lên cướp chỗ: “Các người tránh ra, không một ai được phép làm tổn thương con tôi!”
Dạ Huyền tóm lấy bả vai của Diệp Thanh Lam rồi đẩy bà ra: “Lam Nhi, hơn hai mươi năm trước anh không bảo vệ được hai mẹ con em!”
“Giờ để cho anh một cơ hội nhé!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bỗng nhiên. Một giọng nói già nua vang lên: “Huyết tế Thanh Vân Môn ư? Diệp Bắc Minh, cậu quá kiêu ngạo rồi đó!” “Từ khi Thanh Vân Môn thành lập cho tới nay còn chưa ai dám nói sẽ huyết tế Thanh Vân Môn đâu!” Một ông lão bay lên trời. Tóc bạc đồng nhan, không giận tự uy. Ông ta nhìn thoáng qua người trên Thải Hà Phong: “Đúng là lũ vô dụng, mấy chục cảnh giới Chân Linh mà lại đánh không lại một cảnh giới Giới Vương!” Mọi người vừa thấy ông lão đó thì đều kích động quỳ xuống: “Lão tổ tông, người đến đây rồi!” “Nếu người không đến thì chúng tôi sẽ hy sinh hết mất!” “Chúc trưởng lão, Bạch trưởng lão, Tiền trưởng lão và Tống trưởng lão đều đã chết hết trong tay tên nhóc kia rồi ạ!” “Lão tổ, thủ đoạn của cậu ta quá tàn nhẫn, mong lão tổ làm chủ cho chúng tôi!” Mười mấy người may mắn sống sót đỏ mắt nói. Bọn họ nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh. Diệp Bắc Minh nhìn sang ông lão kia: “Cảnh giới Tạo Hóa à?” Người nọ chính là lão tổ của Thanh Vân Môn, Yến Cửu Châu. Yến Cửu Châu nhìn xuống Diệp Bắc Minh, lạnh nhạt nói: “Cậu còn biết tới cảnh giới Tạo Hóa luôn à!” “Nhưng mà nó lại không liên quan gì tới việc cậu có chết hay không!” Ông ta nhẹ nhàng đưa tay lên, hướng về phía Diệp Bắc Minh. Một luồng áp lực bùng nổ cuồn cuộn như sóng thần, dòng không khí quay cuồng. Trong chốc lát, mây đen tan biến, Diệp Bắc Minh vung kiếm lên đỡ đòn. Rầm! Dư chấn ầm ầm, khói bụi mịt mù. Đợi đến khi khói bụi dần tản ra. Lúc ấy. Hai chân Diệp Bắc Minh cắm sâu vào trong lòng đất, một cái khe rãnh khủng khiếp dài cả trăm mét xuất hiện. Cánh tay cầm kiếm Càn Khôn Trấn Ngục hơi run lên. Lục phủ ngũ tạng đau đớn. “Phụt!” Anh phun ra một ngụm máu tươi. Diệp Thanh Lam biến sắc: “Minh Nhi!” Dạ Huyền bước tới bên cạnh Diệp Bắc Minh: “Con à, con sao rồi?” “Tiểu sư đệ!” Lục Tuyết Kỳ, Khương Tử Cơ và Thiên Nhận Băng hớt hải chạy tới. Bọn họ kiểm tra một hồi rồi biến sắc: “Tiểu sư đệ, em bị thương rồi...”Diệp Bắc Minh nhếch miệng cười khẩy, máu tươi trào ra từ khóe miệng: “Hóa ra cảnh giới Tạo Hóa mạnh như vậy!” “Xem ra lần này mình chỉ có thể tự dựa vào bản thân thôi!” Yến Cứu Vân thong dong nhìn Diệp Bắc Minh như nhìn một con kiến: “Diệp Bắc Minh, chỉ dựa vào thực lực cỏn con đó mà cũng muốn huyết tế Thanh Vân Môn ư?” Ông ta trầm ngâm lắc đầu nói: “Cậu vẫn nên chết đi!” Sau đó. Yến Cửu Châu khoát tay, kiếm Tru Tiên bay vào tay ông ta. Rồi ông ta vung kiếm chém cổ Diệp Bắc Minh. Nếu kiếm ấy hạ xuống thì Diệp Bắc Minh chết chắc. “Không được, tiểu sư đệ!” Lục Tuyết Kỳ, Khương Tử Cơ và Thiên Nhận Băng quát khẽ, chạy tới che chắn cho Diệp Bắc Minh. Diệp Thanh Lam chạy lên cướp chỗ: “Các người tránh ra, không một ai được phép làm tổn thương con tôi!” Dạ Huyền tóm lấy bả vai của Diệp Thanh Lam rồi đẩy bà ra: “Lam Nhi, hơn hai mươi năm trước anh không bảo vệ được hai mẹ con em!” “Giờ để cho anh một cơ hội nhé!”