Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2979: “Nhưng mà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Sau một tiếng.   Diệp Bắc Minh mở cánh cửa kho tàng nhà họ Phương.   Vô số công pháp, đan dược, thần nguyên và thần binh lợi khí xuất hiện trước mắt anh.   “Chà!”   Anh hít một hơi thật: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, cắn nuốt chúng!”   Dứt lời, ở vị trí trái tim Diệp Bắc Minh vang lên tiếng động rồi xuất hiện một cái lốc xoáy màu đen.   Tất cả thần nguyên trong bảo khố nhà họ Phương sáng rực, năng lượng bên trong chúng bị lốc xoáy màu đen cắn nuốt.   Các thần binh lợi khí trở nên ảm đạm không ánh sáng, chúng đã trở thành sắt vụn.   Một lát sau, bảo khố của nhà họ Phương bị tháp Càn Khôn Trấn Ngục vét sạch không còn thứ gì.   Rầm!   Trái tim Diệp Bắc Minh hơi run, đã lâu rồi anh mới cảm nhận được khí tức của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.    AdvertisementAnh chợt nghĩ, thế giới bên trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục hiện lên.   Một tòa tháp bằng đá cổ kính lở lơ giữa hỗn độn.   Thế giới trong tháp đã khôi phục.   Giọng Diệp Bắc Minh hơi run: “Tiểu Tháp, là ông đấy sao?”   Cùng lúc đó, điện Chân Võ.   Sở Vị Ương đang ngồi giữa một trận pháp, sức mạnh điên cuồng cuộn trào.   Diệp Tâm lơ lửng giữa không trung, ma khí trên người trào ra không ngừng nghỉ.   Tiếng nổ kinh thiên vang lên, trận pháp bị phá hủy.   Phụt!   Sở Vị Ương phun ra một ngụm máu tươi, Diệp Tâm rơi từ trên không trung xuống.   Cô ta bất chấp vết thương trên người mình lao tới đón lấy Diệp Tâm.   Ngón tay cô ta điểm nhanh trên người Diệp Tâm mãi đến khi khí tức của Diệp Tâm dần ổn định lại.   Sở Sở khiếp sợ: “Chị ơi, ba ngày qua, đến giờ đã là lần thứ bảy rồi đó!”   “Sức mạnh huyết mạch trong cơ thể cô bé này sao lại mạnh đến vậy chứ!”   “Sao em cứ cảm giác sức mạnh huyết mạch trong cơ thể cô bé như một con thú hoang thế!”   Mặt Sở Vị Ương trắng bệch: “Huyết mạch của cô bé đang phản tổ!”   Ba ngày qua, cô ta không ăn không uống, một mực chữa thương cho Diệp Tâm.   Sở Sở sửng sốt: “Thiên Ma Tộc, huyết mạch phản tổ sao?”   “Ma Hoàng đời thứ mấy thế? Đời thứ năm hay là đời thứ tư thế?”   “Không!”   Sở Vị Ương lắc đầu: “Ít nhất là đời thứ ba, hoặc có lẽ là đời thứ hai!”   “Hả?”   Sở Sở che miệng thốt lên: “Chị, nếu cô bé phản tổ thành Ma Hoàng đời thứ hai, vậy chẳng phải...”   Sở Vị Ương quát khẽ: “Đừng nói nữa!”   Cô ta trầm ngâm cúi đầu nhìn vào người đang trong ngực mình.   “Chị ơi, làm sao thế?”   Sở Sở khó hiểu.   Ngay sau đó.   Miếng ngọc hình tháp đeo trên cổ Sở Vị Ương bỗng tỏa ra tia sáng rực màu cầu vồng.  Sở Sở kinh ngạc: “Chị, khí tức của tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại xuất hiện!”    Sở Vị Ương gật đầu: “Lần này chị có thể chắc rằng tháp đang ở ngay trong thế giới này!”    “Nhưng mà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”    “Khí tức lúc thì biến mất, lúc thì xuất hiện!”    Sở Sở đầy khó hiểu: “Lẽ nào có người có thể điều khiển cái tháp đó?”    “Không thể nào?”   

 

 Sau một tiếng.  

 

Diệp Bắc Minh mở cánh cửa kho tàng nhà họ Phương.  

 

Vô số công pháp, đan dược, thần nguyên và thần binh lợi khí xuất hiện trước mắt anh.  

 

“Chà!”  

 

Anh hít một hơi thật: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, cắn nuốt chúng!”  

 

Dứt lời, ở vị trí trái tim Diệp Bắc Minh vang lên tiếng động rồi xuất hiện một cái lốc xoáy màu đen.  

 

Tất cả thần nguyên trong bảo khố nhà họ Phương sáng rực, năng lượng bên trong chúng bị lốc xoáy màu đen cắn nuốt.  

 

Các thần binh lợi khí trở nên ảm đạm không ánh sáng, chúng đã trở thành sắt vụn.  

 

Một lát sau, bảo khố của nhà họ Phương bị tháp Càn Khôn Trấn Ngục vét sạch không còn thứ gì.  

 

Rầm!  

 

Trái tim Diệp Bắc Minh hơi run, đã lâu rồi anh mới cảm nhận được khí tức của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.  

  Advertisement

Anh chợt nghĩ, thế giới bên trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục hiện lên.  

 

Một tòa tháp bằng đá cổ kính lở lơ giữa hỗn độn.  

 

Thế giới trong tháp đã khôi phục.  

 

Giọng Diệp Bắc Minh hơi run: “Tiểu Tháp, là ông đấy sao?”  

 

Cùng lúc đó, điện Chân Võ.  

 

Sở Vị Ương đang ngồi giữa một trận pháp, sức mạnh điên cuồng cuộn trào.  

 

Diệp Tâm lơ lửng giữa không trung, ma khí trên người trào ra không ngừng nghỉ.  

 

Tiếng nổ kinh thiên vang lên, trận pháp bị phá hủy.  

 

Phụt!  

 

Sở Vị Ương phun ra một ngụm máu tươi, Diệp Tâm rơi từ trên không trung xuống.  

 

Cô ta bất chấp vết thương trên người mình lao tới đón lấy Diệp Tâm.  

 

Ngón tay cô ta điểm nhanh trên người Diệp Tâm mãi đến khi khí tức của Diệp Tâm dần ổn định lại.  

 

Sở Sở khiếp sợ: “Chị ơi, ba ngày qua, đến giờ đã là lần thứ bảy rồi đó!”  

 

“Sức mạnh huyết mạch trong cơ thể cô bé này sao lại mạnh đến vậy chứ!”  

 

“Sao em cứ cảm giác sức mạnh huyết mạch trong cơ thể cô bé như một con thú hoang thế!”  

 

Mặt Sở Vị Ương trắng bệch: “Huyết mạch của cô bé đang phản tổ!”  

 

Ba ngày qua, cô ta không ăn không uống, một mực chữa thương cho Diệp Tâm.  

 

Sở Sở sửng sốt: “Thiên Ma Tộc, huyết mạch phản tổ sao?”  

 

“Ma Hoàng đời thứ mấy thế? Đời thứ năm hay là đời thứ tư thế?”  

 

“Không!”  

 

Sở Vị Ương lắc đầu: “Ít nhất là đời thứ ba, hoặc có lẽ là đời thứ hai!”  

 

“Hả?”  

 

Sở Sở che miệng thốt lên: “Chị, nếu cô bé phản tổ thành Ma Hoàng đời thứ hai, vậy chẳng phải...”  

 

Sở Vị Ương quát khẽ: “Đừng nói nữa!”  

 

Cô ta trầm ngâm cúi đầu nhìn vào người đang trong ngực mình.  

 

“Chị ơi, làm sao thế?”  

 

Sở Sở khó hiểu.  

 

Ngay sau đó.  

 

Miếng ngọc hình tháp đeo trên cổ Sở Vị Ương bỗng tỏa ra tia sáng rực màu cầu vồng.  

Sở Sở kinh ngạc: “Chị, khí tức của tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại xuất hiện!”  

 

 

Sở Vị Ương gật đầu: “Lần này chị có thể chắc rằng tháp đang ở ngay trong thế giới này!”  

 

 

“Nhưng mà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”  

 

 

“Khí tức lúc thì biến mất, lúc thì xuất hiện!”  

 

 

Sở Sở đầy khó hiểu: “Lẽ nào có người có thể điều khiển cái tháp đó?”  

 

 

“Không thể nào?”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…   Sau một tiếng.   Diệp Bắc Minh mở cánh cửa kho tàng nhà họ Phương.   Vô số công pháp, đan dược, thần nguyên và thần binh lợi khí xuất hiện trước mắt anh.   “Chà!”   Anh hít một hơi thật: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, cắn nuốt chúng!”   Dứt lời, ở vị trí trái tim Diệp Bắc Minh vang lên tiếng động rồi xuất hiện một cái lốc xoáy màu đen.   Tất cả thần nguyên trong bảo khố nhà họ Phương sáng rực, năng lượng bên trong chúng bị lốc xoáy màu đen cắn nuốt.   Các thần binh lợi khí trở nên ảm đạm không ánh sáng, chúng đã trở thành sắt vụn.   Một lát sau, bảo khố của nhà họ Phương bị tháp Càn Khôn Trấn Ngục vét sạch không còn thứ gì.   Rầm!   Trái tim Diệp Bắc Minh hơi run, đã lâu rồi anh mới cảm nhận được khí tức của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.    AdvertisementAnh chợt nghĩ, thế giới bên trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục hiện lên.   Một tòa tháp bằng đá cổ kính lở lơ giữa hỗn độn.   Thế giới trong tháp đã khôi phục.   Giọng Diệp Bắc Minh hơi run: “Tiểu Tháp, là ông đấy sao?”   Cùng lúc đó, điện Chân Võ.   Sở Vị Ương đang ngồi giữa một trận pháp, sức mạnh điên cuồng cuộn trào.   Diệp Tâm lơ lửng giữa không trung, ma khí trên người trào ra không ngừng nghỉ.   Tiếng nổ kinh thiên vang lên, trận pháp bị phá hủy.   Phụt!   Sở Vị Ương phun ra một ngụm máu tươi, Diệp Tâm rơi từ trên không trung xuống.   Cô ta bất chấp vết thương trên người mình lao tới đón lấy Diệp Tâm.   Ngón tay cô ta điểm nhanh trên người Diệp Tâm mãi đến khi khí tức của Diệp Tâm dần ổn định lại.   Sở Sở khiếp sợ: “Chị ơi, ba ngày qua, đến giờ đã là lần thứ bảy rồi đó!”   “Sức mạnh huyết mạch trong cơ thể cô bé này sao lại mạnh đến vậy chứ!”   “Sao em cứ cảm giác sức mạnh huyết mạch trong cơ thể cô bé như một con thú hoang thế!”   Mặt Sở Vị Ương trắng bệch: “Huyết mạch của cô bé đang phản tổ!”   Ba ngày qua, cô ta không ăn không uống, một mực chữa thương cho Diệp Tâm.   Sở Sở sửng sốt: “Thiên Ma Tộc, huyết mạch phản tổ sao?”   “Ma Hoàng đời thứ mấy thế? Đời thứ năm hay là đời thứ tư thế?”   “Không!”   Sở Vị Ương lắc đầu: “Ít nhất là đời thứ ba, hoặc có lẽ là đời thứ hai!”   “Hả?”   Sở Sở che miệng thốt lên: “Chị, nếu cô bé phản tổ thành Ma Hoàng đời thứ hai, vậy chẳng phải...”   Sở Vị Ương quát khẽ: “Đừng nói nữa!”   Cô ta trầm ngâm cúi đầu nhìn vào người đang trong ngực mình.   “Chị ơi, làm sao thế?”   Sở Sở khó hiểu.   Ngay sau đó.   Miếng ngọc hình tháp đeo trên cổ Sở Vị Ương bỗng tỏa ra tia sáng rực màu cầu vồng.  Sở Sở kinh ngạc: “Chị, khí tức của tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại xuất hiện!”    Sở Vị Ương gật đầu: “Lần này chị có thể chắc rằng tháp đang ở ngay trong thế giới này!”    “Nhưng mà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”    “Khí tức lúc thì biến mất, lúc thì xuất hiện!”    Sở Sở đầy khó hiểu: “Lẽ nào có người có thể điều khiển cái tháp đó?”    “Không thể nào?”   

Chương 2979: “Nhưng mà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”