Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2980: Cái này khá thú vị đó!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Cũng phải”, Sở Sở gật đầu một cách đăm chiêu: “Nhưng mà chị ơi, tháp này đang ở đâu thế?”    Sở Vị Ương nói ra một địa điểm: “Chỉ có nơi đó, cấm địa Luân Hồi!”   Cô ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Đại hội Chân Võ sắp khởi tranh rồi, em đi báo cho Diệp Bắc Minh, nói rằng...”   Cô ta hơi ngập ngừng.   Rồi cúi đầu nhìn thoáng qua Diệp Tâm.   Bỗng nhiên, cô ta lấy miếng học hình tháp đeo trên cổ mình xuống đeo cho Diệp Tâm.   Ngay sau đó, tất cả ma khí trên người Diệp Tâm biến mất không còn sót lại gì.   “Bảo cậu ta tiến vào cấm địa Luân Hồi, tìm cái tháp đó!”   “Rồi chị sẽ trả lại cho cậu ta một đứa con gái còn nguyên vẹn!”   ...   Bảo khố nhà họ Phương.    AdvertisementTrong đầu Diệp Bắc Minh vang lên một giọng nói trẻ con: “Chủ nhân, tôi là kiếm hồn của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!”   Nghe giọng nói ấy, Diệp Bắc Minh hơi thất vọng: “Là cô à”.   Kiếm hồn rất mất mác: “Chủ nhân, khiến anh thất vọng rồi!”   “Không sao”.   Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng lắc đầu: “Bảo khố nhà họ Phương nhiều hàng như vậy mà Tiểu Tháp không thể thức tỉnh được sao?”   Kiếm hồn giải thích: “Chủ nhân, tuy rằng trong bảo khố nhà họ Phương có rất nhiều thứ!”   “Nhưng chất lượng không quá tốt!”   “Chúng nó có thể bổ sung năng lượng cho chú Tháp nhưng lại không cách nào giúp chú Tháp tỉnh lại!”   “Hả?”   Diệp Bắc Minh nhíu mày: “Nghĩa là sao?”   Kiếm hồn đáp lời: “Chú Tháp sử dụng lực thần hồn để mở con đường không gian cho chủ nhân!”   “Chủ nhân muốn chú Tháp khôi phục thì phải cho chú Tháp cắn nuốt được thần khí có khí linh!”   “Chỉ có thế mới có thể giúp chú Tháp khôi phục lực thần hồn!”   “Bảo vật trong bảo khố nhà họ Phương không có khí linh nên không đủ điều kiện!”   Diệp Bắc Minh bừng tỉnh: “Hóa ra là thế!”   Anh lại nhăn mày: “Vậy tại sao không gian trong tháp lại xuất hiện?”   Kiếm hồn giải thích: “Không gian trong tháp xuất hiện chứng tỏ rằng chủ nhân có thể tiến vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”   “Nhưng chú Tháp không có cách nào ra tay giúp anh và cũng không có cách nào trao đổi với anh hết!”   Diệp Bắc Minh suy tư một lát.   Anh nghĩ một điều.   Rồi tiến vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục.   Anh đi một mạch đến tầng thứ hai mươi tư.   “Đây là?”   Anh kinh ngạc phát hiện cầu thang dẫn lên tầng hai mươi lăm đã xuất hiện.   “Lẽ nào...”   Anh suy nghĩ một lát rồi quát to dứt khoát: “Mở tầng hai mười lăm!”   Anh vừa nói xong, cánh cửa dẫn đến tầng hai mười lăm nặng nề mở ra.   Diệp Bắc Minh rất kích động: “Quả nhiên!”   Anh nhanh chóng đi đến chỗ cửa đá dẫn vào tầng hai lăm rồi bước qua đó.    Cảnh tượng quen thuộc xuất hiện, trên mặt sàn tầng hai mươi lăm bỗng xuất hiện một cái đài cao.    Trên đó có đặt một cái hòm bằng gỗ mun.    Diệp Bắc Minh nhìn nó, suýt nữa nhảy dựng lên: “Cừ thật! Cái này khá thú vị đó!”    “Tuy rằng Tiểu Tháp ông không ở đây, nhưng mà tôi đã cảm nhận được!”    Anh bước lên đài cao.    Anh đưa tay mở cái hòm gỗ kia ra.  

“Cũng phải”, Sở Sở gật đầu một cách đăm chiêu: “Nhưng mà chị ơi, tháp này đang ở đâu thế?”  

 

 

Sở Vị Ương nói ra một địa điểm: “Chỉ có nơi đó, cấm địa Luân Hồi!”  

 

Cô ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Đại hội Chân Võ sắp khởi tranh rồi, em đi báo cho Diệp Bắc Minh, nói rằng...”  

 

Cô ta hơi ngập ngừng.  

 

Rồi cúi đầu nhìn thoáng qua Diệp Tâm.  

 

Bỗng nhiên, cô ta lấy miếng học hình tháp đeo trên cổ mình xuống đeo cho Diệp Tâm.  

 

Ngay sau đó, tất cả ma khí trên người Diệp Tâm biến mất không còn sót lại gì.  

 

“Bảo cậu ta tiến vào cấm địa Luân Hồi, tìm cái tháp đó!”  

 

“Rồi chị sẽ trả lại cho cậu ta một đứa con gái còn nguyên vẹn!”  

 

...  

 

Bảo khố nhà họ Phương.  

  Advertisement

Trong đầu Diệp Bắc Minh vang lên một giọng nói trẻ con: “Chủ nhân, tôi là kiếm hồn của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!”  

 

Nghe giọng nói ấy, Diệp Bắc Minh hơi thất vọng: “Là cô à”.  

 

Kiếm hồn rất mất mác: “Chủ nhân, khiến anh thất vọng rồi!”  

 

“Không sao”.  

 

Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng lắc đầu: “Bảo khố nhà họ Phương nhiều hàng như vậy mà Tiểu Tháp không thể thức tỉnh được sao?”  

 

Kiếm hồn giải thích: “Chủ nhân, tuy rằng trong bảo khố nhà họ Phương có rất nhiều thứ!”  

 

“Nhưng chất lượng không quá tốt!”  

 

“Chúng nó có thể bổ sung năng lượng cho chú Tháp nhưng lại không cách nào giúp chú Tháp tỉnh lại!”  

 

“Hả?”  

 

Diệp Bắc Minh nhíu mày: “Nghĩa là sao?”  

 

Kiếm hồn đáp lời: “Chú Tháp sử dụng lực thần hồn để mở con đường không gian cho chủ nhân!”  

 

“Chủ nhân muốn chú Tháp khôi phục thì phải cho chú Tháp cắn nuốt được thần khí có khí linh!”  

 

“Chỉ có thế mới có thể giúp chú Tháp khôi phục lực thần hồn!”  

 

“Bảo vật trong bảo khố nhà họ Phương không có khí linh nên không đủ điều kiện!”  

 

Diệp Bắc Minh bừng tỉnh: “Hóa ra là thế!”  

 

Anh lại nhăn mày: “Vậy tại sao không gian trong tháp lại xuất hiện?”  

 

Kiếm hồn giải thích: “Không gian trong tháp xuất hiện chứng tỏ rằng chủ nhân có thể tiến vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”  

 

“Nhưng chú Tháp không có cách nào ra tay giúp anh và cũng không có cách nào trao đổi với anh hết!”  

 

Diệp Bắc Minh suy tư một lát.  

 

Anh nghĩ một điều.  

 

Rồi tiến vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục.  

 

Anh đi một mạch đến tầng thứ hai mươi tư.  

 

“Đây là?”  

 

Anh kinh ngạc phát hiện cầu thang dẫn lên tầng hai mươi lăm đã xuất hiện.  

 

“Lẽ nào...”  

 

Anh suy nghĩ một lát rồi quát to dứt khoát: “Mở tầng hai mười lăm!”  

 

Anh vừa nói xong, cánh cửa dẫn đến tầng hai mười lăm nặng nề mở ra.  

 

Diệp Bắc Minh rất kích động: “Quả nhiên!”  

 

Anh nhanh chóng đi đến chỗ cửa đá dẫn vào tầng hai lăm rồi bước qua đó.  

 

 

Cảnh tượng quen thuộc xuất hiện, trên mặt sàn tầng hai mươi lăm bỗng xuất hiện một cái đài cao.  

 

 

Trên đó có đặt một cái hòm bằng gỗ mun.  

 

 

Diệp Bắc Minh nhìn nó, suýt nữa nhảy dựng lên: “Cừ thật! Cái này khá thú vị đó!”  

 

 

“Tuy rằng Tiểu Tháp ông không ở đây, nhưng mà tôi đã cảm nhận được!”  

 

 

Anh bước lên đài cao.  

 

 

Anh đưa tay mở cái hòm gỗ kia ra.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Cũng phải”, Sở Sở gật đầu một cách đăm chiêu: “Nhưng mà chị ơi, tháp này đang ở đâu thế?”    Sở Vị Ương nói ra một địa điểm: “Chỉ có nơi đó, cấm địa Luân Hồi!”   Cô ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Đại hội Chân Võ sắp khởi tranh rồi, em đi báo cho Diệp Bắc Minh, nói rằng...”   Cô ta hơi ngập ngừng.   Rồi cúi đầu nhìn thoáng qua Diệp Tâm.   Bỗng nhiên, cô ta lấy miếng học hình tháp đeo trên cổ mình xuống đeo cho Diệp Tâm.   Ngay sau đó, tất cả ma khí trên người Diệp Tâm biến mất không còn sót lại gì.   “Bảo cậu ta tiến vào cấm địa Luân Hồi, tìm cái tháp đó!”   “Rồi chị sẽ trả lại cho cậu ta một đứa con gái còn nguyên vẹn!”   ...   Bảo khố nhà họ Phương.    AdvertisementTrong đầu Diệp Bắc Minh vang lên một giọng nói trẻ con: “Chủ nhân, tôi là kiếm hồn của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!”   Nghe giọng nói ấy, Diệp Bắc Minh hơi thất vọng: “Là cô à”.   Kiếm hồn rất mất mác: “Chủ nhân, khiến anh thất vọng rồi!”   “Không sao”.   Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng lắc đầu: “Bảo khố nhà họ Phương nhiều hàng như vậy mà Tiểu Tháp không thể thức tỉnh được sao?”   Kiếm hồn giải thích: “Chủ nhân, tuy rằng trong bảo khố nhà họ Phương có rất nhiều thứ!”   “Nhưng chất lượng không quá tốt!”   “Chúng nó có thể bổ sung năng lượng cho chú Tháp nhưng lại không cách nào giúp chú Tháp tỉnh lại!”   “Hả?”   Diệp Bắc Minh nhíu mày: “Nghĩa là sao?”   Kiếm hồn đáp lời: “Chú Tháp sử dụng lực thần hồn để mở con đường không gian cho chủ nhân!”   “Chủ nhân muốn chú Tháp khôi phục thì phải cho chú Tháp cắn nuốt được thần khí có khí linh!”   “Chỉ có thế mới có thể giúp chú Tháp khôi phục lực thần hồn!”   “Bảo vật trong bảo khố nhà họ Phương không có khí linh nên không đủ điều kiện!”   Diệp Bắc Minh bừng tỉnh: “Hóa ra là thế!”   Anh lại nhăn mày: “Vậy tại sao không gian trong tháp lại xuất hiện?”   Kiếm hồn giải thích: “Không gian trong tháp xuất hiện chứng tỏ rằng chủ nhân có thể tiến vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục!”   “Nhưng chú Tháp không có cách nào ra tay giúp anh và cũng không có cách nào trao đổi với anh hết!”   Diệp Bắc Minh suy tư một lát.   Anh nghĩ một điều.   Rồi tiến vào tháp Càn Khôn Trấn Ngục.   Anh đi một mạch đến tầng thứ hai mươi tư.   “Đây là?”   Anh kinh ngạc phát hiện cầu thang dẫn lên tầng hai mươi lăm đã xuất hiện.   “Lẽ nào...”   Anh suy nghĩ một lát rồi quát to dứt khoát: “Mở tầng hai mười lăm!”   Anh vừa nói xong, cánh cửa dẫn đến tầng hai mười lăm nặng nề mở ra.   Diệp Bắc Minh rất kích động: “Quả nhiên!”   Anh nhanh chóng đi đến chỗ cửa đá dẫn vào tầng hai lăm rồi bước qua đó.    Cảnh tượng quen thuộc xuất hiện, trên mặt sàn tầng hai mươi lăm bỗng xuất hiện một cái đài cao.    Trên đó có đặt một cái hòm bằng gỗ mun.    Diệp Bắc Minh nhìn nó, suýt nữa nhảy dựng lên: “Cừ thật! Cái này khá thú vị đó!”    “Tuy rằng Tiểu Tháp ông không ở đây, nhưng mà tôi đã cảm nhận được!”    Anh bước lên đài cao.    Anh đưa tay mở cái hòm gỗ kia ra.  

Chương 2980: Cái này khá thú vị đó!”