Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3016: “Các người đang sỉ nhục tôi à?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiếng răng rắc giòn giã vang lên. Cánh tay anh ta nát bươm. Vết thương lan ra tới ngực, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lại chém mạnh xuống vai anh ta. Bùm! Cuồng Chiến bị ép phải quỳ gối xuống, gương mặt vốn tràn đầy kiêu ngạo giờ đã đỏ bừng. Anh ta ngẩng mạnh đầu lên, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh như thú săn mồi: “Ranh con, cậu!” Giọng Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Không có việc gì thì chớ chọc tôi!” “Đây là cảnh cáo, đến lần sau thì giết luôn!” Mày ngông cuồng à? Tao đây còn ngông cuồng hơn cả mày nữa! Advertisement“Cút!” Anh đạp bay Cuồng Chiến. “Ôi!” Xung quanh đầy tiếng thảng thốt. Mặc Bạch Y sợ run da đầu, anh ta là Yêu tộc nên biết rõ sự đáng sợ của Cuồng Chiến. Thánh nữ Tổ Long điện kinh ngạc nghĩ: "Diệp Bắc Minh có thể chém một kiếm làm Cuồng Chiến trọng thương sao, thực lực của cậu ta rốt cuộc là gì thế?" Vũ Sư Thiếp, Dư Khôn và Dao Cơ liếc nhìn Diệp Bắc Minh. Ánh mắt Lý Thất Dạ bình tĩnh như mặt hồ, dường như tất cả đều không liên quan gì tới mình. Diệp Bắc Minh mặc kệ ánh mắt của mọi người. Anh bước lên, chuẩn bị tiến vào cấm địa Luân Hồi. Mọi người dõi theo Diệp Bắc Minh, thấy anh vừa mới đi tới vài trăm mét thì bị sức mạnh không gian ngăn cản. Ầm ầm! Áo anh rách tươm. Lộ ra cơ thể vạm vỡ. Rất nhiều thiếu nữ đỏ mặt. Diệp Bắc Minh trầm ngâm một lát. Rồi anh quay đầu trở lại bên cạnh bốn vị sư tỷ: “Bốn vị sư tỷ à, sức mạnh không gian quá hung hãn!” “Nếu em cưỡng chế đi qua sẽ bị nghiền nát vụn!” Chu Lạc Ly gật đầu nói: “Bọn chị hiểu!” “Bây giờ chỉ có thể tự dựa vào sức mình mà thôi!” Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua cấm địa Luân Hồi: “Được!” Bốn người xoay người đi đến chỗ cấm địa Luân Hồi. Diệp Bắc Minh quay đầu rời đi. Những người tu võ còn lại giờ mới thở phào nhẹ nhõm: “Ôi mẹ ơi, tên sát thần kia đã đi rồi!” “Nếu cậu ta cũng vào cấm địa Luân Hồi thì tôi không dám vào đó nữa!” “Đúng thế, tên này quả thật còn yêu nghiệt hơn cả Yêu tộc nữa, thiêu đốt tinh huyết giết Vô Thủy Kiếm Hoàng rồi làm như không có việc gì!” Cuồng Chiến quát to: “Các người đang sỉ nhục tôi à?” “Chết hết cho tôi!” Anh ta bước ra, cuồng phong cuồn cuộn kéo tới. Mấy người đang nói chuyện lập tức đi đời nhà ma. Lý Thất Dạ bình thản nói: “Được rồi, đừng lãng phí thời gian nữa, vào đó thôi!”
Tiếng răng rắc giòn giã vang lên.
Cánh tay anh ta nát bươm.
Vết thương lan ra tới ngực, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lại chém mạnh xuống vai anh ta.
Bùm!
Cuồng Chiến bị ép phải quỳ gối xuống, gương mặt vốn tràn đầy kiêu ngạo giờ đã đỏ bừng.
Anh ta ngẩng mạnh đầu lên, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh như thú săn mồi: “Ranh con, cậu!”
Giọng Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Không có việc gì thì chớ chọc tôi!”
“Đây là cảnh cáo, đến lần sau thì giết luôn!”
Mày ngông cuồng à?
Tao đây còn ngông cuồng hơn cả mày nữa!
Advertisement
“Cút!”
Anh đạp bay Cuồng Chiến.
“Ôi!”
Xung quanh đầy tiếng thảng thốt.
Mặc Bạch Y sợ run da đầu, anh ta là Yêu tộc nên biết rõ sự đáng sợ của Cuồng Chiến.
Thánh nữ Tổ Long điện kinh ngạc nghĩ: "Diệp Bắc Minh có thể chém một kiếm làm Cuồng Chiến trọng thương sao, thực lực của cậu ta rốt cuộc là gì thế?"
Vũ Sư Thiếp, Dư Khôn và Dao Cơ liếc nhìn Diệp Bắc Minh.
Ánh mắt Lý Thất Dạ bình tĩnh như mặt hồ, dường như tất cả đều không liên quan gì tới mình.
Diệp Bắc Minh mặc kệ ánh mắt của mọi người.
Anh bước lên, chuẩn bị tiến vào cấm địa Luân Hồi.
Mọi người dõi theo Diệp Bắc Minh, thấy anh vừa mới đi tới vài trăm mét thì bị sức mạnh không gian ngăn cản.
Ầm ầm!
Áo anh rách tươm.
Lộ ra cơ thể vạm vỡ.
Rất nhiều thiếu nữ đỏ mặt.
Diệp Bắc Minh trầm ngâm một lát.
Rồi anh quay đầu trở lại bên cạnh bốn vị sư tỷ: “Bốn vị sư tỷ à, sức mạnh không gian quá hung hãn!”
“Nếu em cưỡng chế đi qua sẽ bị nghiền nát vụn!”
Chu Lạc Ly gật đầu nói: “Bọn chị hiểu!”
“Bây giờ chỉ có thể tự dựa vào sức mình mà thôi!”
Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua cấm địa Luân Hồi: “Được!”
Bốn người xoay người đi đến chỗ cấm địa Luân Hồi.
Diệp Bắc Minh quay đầu rời đi.
Những người tu võ còn lại giờ mới thở phào nhẹ nhõm: “Ôi mẹ ơi, tên sát thần kia đã đi rồi!”
“Nếu cậu ta cũng vào cấm địa Luân Hồi thì tôi không dám vào đó nữa!”
“Đúng thế, tên này quả thật còn yêu nghiệt hơn cả Yêu tộc nữa, thiêu đốt tinh huyết giết Vô Thủy Kiếm Hoàng rồi làm như không có việc gì!”
Cuồng Chiến quát to: “Các người đang sỉ nhục tôi à?”
“Chết hết cho tôi!”
Anh ta bước ra, cuồng phong cuồn cuộn kéo tới.
Mấy người đang nói chuyện lập tức đi đời nhà ma.
Lý Thất Dạ bình thản nói: “Được rồi, đừng lãng phí thời gian nữa, vào đó thôi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiếng răng rắc giòn giã vang lên. Cánh tay anh ta nát bươm. Vết thương lan ra tới ngực, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lại chém mạnh xuống vai anh ta. Bùm! Cuồng Chiến bị ép phải quỳ gối xuống, gương mặt vốn tràn đầy kiêu ngạo giờ đã đỏ bừng. Anh ta ngẩng mạnh đầu lên, nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh như thú săn mồi: “Ranh con, cậu!” Giọng Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Không có việc gì thì chớ chọc tôi!” “Đây là cảnh cáo, đến lần sau thì giết luôn!” Mày ngông cuồng à? Tao đây còn ngông cuồng hơn cả mày nữa! Advertisement“Cút!” Anh đạp bay Cuồng Chiến. “Ôi!” Xung quanh đầy tiếng thảng thốt. Mặc Bạch Y sợ run da đầu, anh ta là Yêu tộc nên biết rõ sự đáng sợ của Cuồng Chiến. Thánh nữ Tổ Long điện kinh ngạc nghĩ: "Diệp Bắc Minh có thể chém một kiếm làm Cuồng Chiến trọng thương sao, thực lực của cậu ta rốt cuộc là gì thế?" Vũ Sư Thiếp, Dư Khôn và Dao Cơ liếc nhìn Diệp Bắc Minh. Ánh mắt Lý Thất Dạ bình tĩnh như mặt hồ, dường như tất cả đều không liên quan gì tới mình. Diệp Bắc Minh mặc kệ ánh mắt của mọi người. Anh bước lên, chuẩn bị tiến vào cấm địa Luân Hồi. Mọi người dõi theo Diệp Bắc Minh, thấy anh vừa mới đi tới vài trăm mét thì bị sức mạnh không gian ngăn cản. Ầm ầm! Áo anh rách tươm. Lộ ra cơ thể vạm vỡ. Rất nhiều thiếu nữ đỏ mặt. Diệp Bắc Minh trầm ngâm một lát. Rồi anh quay đầu trở lại bên cạnh bốn vị sư tỷ: “Bốn vị sư tỷ à, sức mạnh không gian quá hung hãn!” “Nếu em cưỡng chế đi qua sẽ bị nghiền nát vụn!” Chu Lạc Ly gật đầu nói: “Bọn chị hiểu!” “Bây giờ chỉ có thể tự dựa vào sức mình mà thôi!” Diệp Bắc Minh nhìn thoáng qua cấm địa Luân Hồi: “Được!” Bốn người xoay người đi đến chỗ cấm địa Luân Hồi. Diệp Bắc Minh quay đầu rời đi. Những người tu võ còn lại giờ mới thở phào nhẹ nhõm: “Ôi mẹ ơi, tên sát thần kia đã đi rồi!” “Nếu cậu ta cũng vào cấm địa Luân Hồi thì tôi không dám vào đó nữa!” “Đúng thế, tên này quả thật còn yêu nghiệt hơn cả Yêu tộc nữa, thiêu đốt tinh huyết giết Vô Thủy Kiếm Hoàng rồi làm như không có việc gì!” Cuồng Chiến quát to: “Các người đang sỉ nhục tôi à?” “Chết hết cho tôi!” Anh ta bước ra, cuồng phong cuồn cuộn kéo tới. Mấy người đang nói chuyện lập tức đi đời nhà ma. Lý Thất Dạ bình thản nói: “Được rồi, đừng lãng phí thời gian nữa, vào đó thôi!”