Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3017: “Nhiệm vụ của mày hoàn thành rồi”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vũ Sư Thiếp, Dư Khôn, Cuồng Chiến và Dao Cơ theo sát đằng sau. Tô Tử Lăng, Vũ Thiên Tuyệt, Mặc Bạch Y và thánh nữ Tổ Long điện cũng không để bị tụt lại đằng sau. Mộ Dung Tình nhíu mày nhìn qua hướng Diệp Bắc Minh vừa mới rời đi. Ngay sau đó. “Hả?” Mộ Dung Tình khó hiểu: “Sao không thấy Diệp Càn Khôn đâu nữa?” “Hay là giữa hai người họ có quan hệ gì đó thật?” Cùng lúc đó, trong một góc vắng vẻ không người. “Chủ nhân!” Hình nộm đi tới, quỳ gối, thật thà gọi anh. AdvertisementRồi dâng chiếc mặt nạ lên. Diệp Bắc Minh nhận lấy mặt nạ rồi nói: “Nhiệm vụ của mày hoàn thành rồi”. Anh ra lệnh trong đầu rồi hình nộm biến mất. Diệp Bắc Minh ngẩng đầu lên, nhìn vào hư ảnh cấm địa Luân Hồi lơ lửng xa xa trên không trung, anh chớp mắt: “Tiểu Tháp, ông có biết chuyện gì không?” “Sao hư ảnh của núi Côn Luân lại xuất hiện ở đây thế?” Hư ảnh cấm địa Luân Hồi kia chính là núi Côn Luân. Nói chính xác thì đó là núi Côn Luân và Côn Luân Hư. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm mặc một lát: “Bổn tháp cũng không biết, chỉ có thể đợi cậu tự điều tra thôi!” “Nhưng mà bổn tháp có thể nói cho cậu một câu!” “Từ khi bổn tháp tỉnh giấc, trí nhớ khôi phục, tôi càng lúc càng cảm thấy việc bản thể của mình xuất hiện ở Hoa Hạ không phải là trùng hợp!” Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Có nghĩa là gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại im lặng. Một lát sau mới lên tiếng: “Tôi cũng không biết, đây là một cảm giác rất kỳ quái!” “Cuối cùng tôi cảm giác như chúng ta nằm trong sự sắp đặt của ai đó!” “Thế ư?” Mắt Diệp Bắc Minh chợt lóe sáng. “Nhóc ơi, có người tới đây!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vừa nhắc nhở thì không gian dao động. Sở Vị Ương và Sở Sở mỉm cười bước tới: “Anh Diệp à, có chuyện cần anh giúp sức đây!” “Nếu anh có thể giúp đỡ, tôi đồng ý dẫn cậu rời khỏi thế giới Tam Thiên để đi tới thế giới cao cấp hơn!”.. .. Diệp Bắc Minh rất bất ngờ, không nghĩ tới hai chị em này lại đến. Có điều, bây giờ thân phận của anh là Diệp Càn Khôn. Anh tỉnh bơ hỏi: "Chuyện gì?" Sở Sở nhíu mày, không nhịn được truyền âm: "Chị, chị nhất định phải tìm anh ta sao?" "Chúng ta đã tìm Diệp Bắc Minh rồi, nếu tìm thêm anh ta thì có phải không tốt lắm không?" .. Sở Vị Ương bình tĩnh trả lời: "Diệp Bắc Minh không có tư cách tiến vào cấm địa Luân Hồi, còn giúp chúng ta như thế nào?" "Nếu anh ta đã không được, chị không thể đổi người à?" Sở Sở ngây dại. Lúc này.
Vũ Sư Thiếp, Dư Khôn, Cuồng Chiến và Dao Cơ theo sát đằng sau.
Tô Tử Lăng, Vũ Thiên Tuyệt, Mặc Bạch Y và thánh nữ Tổ Long điện cũng không để bị tụt lại đằng sau.
Mộ Dung Tình nhíu mày nhìn qua hướng Diệp Bắc Minh vừa mới rời đi.
Ngay sau đó.
“Hả?”
Mộ Dung Tình khó hiểu: “Sao không thấy Diệp Càn Khôn đâu nữa?”
“Hay là giữa hai người họ có quan hệ gì đó thật?”
Cùng lúc đó, trong một góc vắng vẻ không người.
“Chủ nhân!”
Hình nộm đi tới, quỳ gối, thật thà gọi anh.
Advertisement
Rồi dâng chiếc mặt nạ lên.
Diệp Bắc Minh nhận lấy mặt nạ rồi nói: “Nhiệm vụ của mày hoàn thành rồi”.
Anh ra lệnh trong đầu rồi hình nộm biến mất.
Diệp Bắc Minh ngẩng đầu lên, nhìn vào hư ảnh cấm địa Luân Hồi lơ lửng xa xa trên không trung, anh chớp mắt: “Tiểu Tháp, ông có biết chuyện gì không?”
“Sao hư ảnh của núi Côn Luân lại xuất hiện ở đây thế?”
Hư ảnh cấm địa Luân Hồi kia chính là núi Côn Luân.
Nói chính xác thì đó là núi Côn Luân và Côn Luân Hư.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm mặc một lát: “Bổn tháp cũng không biết, chỉ có thể đợi cậu tự điều tra thôi!”
“Nhưng mà bổn tháp có thể nói cho cậu một câu!”
“Từ khi bổn tháp tỉnh giấc, trí nhớ khôi phục, tôi càng lúc càng cảm thấy việc bản thể của mình xuất hiện ở Hoa Hạ không phải là trùng hợp!”
Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Có nghĩa là gì?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại im lặng.
Một lát sau mới lên tiếng: “Tôi cũng không biết, đây là một cảm giác rất kỳ quái!”
“Cuối cùng tôi cảm giác như chúng ta nằm trong sự sắp đặt của ai đó!”
“Thế ư?”
Mắt Diệp Bắc Minh chợt lóe sáng.
“Nhóc ơi, có người tới đây!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vừa nhắc nhở thì không gian dao động.
Sở Vị Ương và Sở Sở mỉm cười bước tới: “Anh Diệp à, có chuyện cần anh giúp sức đây!”
“Nếu anh có thể giúp đỡ, tôi đồng ý dẫn cậu rời khỏi thế giới Tam Thiên để đi tới thế giới cao cấp hơn!”
..
..
Diệp Bắc Minh rất bất ngờ, không nghĩ tới hai chị em này lại đến.
Có điều, bây giờ thân phận của anh là Diệp Càn Khôn.
Anh tỉnh bơ hỏi: "Chuyện gì?"
Sở Sở nhíu mày, không nhịn được truyền âm: "Chị, chị nhất định phải tìm anh ta sao?"
"Chúng ta đã tìm Diệp Bắc Minh rồi, nếu tìm thêm anh ta thì có phải không tốt lắm không?"
..
Sở Vị Ương bình tĩnh trả lời: "Diệp Bắc Minh không có tư cách tiến vào cấm địa Luân Hồi, còn giúp chúng ta như thế nào?"
"Nếu anh ta đã không được, chị không thể đổi người à?"
Sở Sở ngây dại.
Lúc này.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vũ Sư Thiếp, Dư Khôn, Cuồng Chiến và Dao Cơ theo sát đằng sau. Tô Tử Lăng, Vũ Thiên Tuyệt, Mặc Bạch Y và thánh nữ Tổ Long điện cũng không để bị tụt lại đằng sau. Mộ Dung Tình nhíu mày nhìn qua hướng Diệp Bắc Minh vừa mới rời đi. Ngay sau đó. “Hả?” Mộ Dung Tình khó hiểu: “Sao không thấy Diệp Càn Khôn đâu nữa?” “Hay là giữa hai người họ có quan hệ gì đó thật?” Cùng lúc đó, trong một góc vắng vẻ không người. “Chủ nhân!” Hình nộm đi tới, quỳ gối, thật thà gọi anh. AdvertisementRồi dâng chiếc mặt nạ lên. Diệp Bắc Minh nhận lấy mặt nạ rồi nói: “Nhiệm vụ của mày hoàn thành rồi”. Anh ra lệnh trong đầu rồi hình nộm biến mất. Diệp Bắc Minh ngẩng đầu lên, nhìn vào hư ảnh cấm địa Luân Hồi lơ lửng xa xa trên không trung, anh chớp mắt: “Tiểu Tháp, ông có biết chuyện gì không?” “Sao hư ảnh của núi Côn Luân lại xuất hiện ở đây thế?” Hư ảnh cấm địa Luân Hồi kia chính là núi Côn Luân. Nói chính xác thì đó là núi Côn Luân và Côn Luân Hư. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm mặc một lát: “Bổn tháp cũng không biết, chỉ có thể đợi cậu tự điều tra thôi!” “Nhưng mà bổn tháp có thể nói cho cậu một câu!” “Từ khi bổn tháp tỉnh giấc, trí nhớ khôi phục, tôi càng lúc càng cảm thấy việc bản thể của mình xuất hiện ở Hoa Hạ không phải là trùng hợp!” Diệp Bắc Minh nhướng mày: “Có nghĩa là gì?” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lại im lặng. Một lát sau mới lên tiếng: “Tôi cũng không biết, đây là một cảm giác rất kỳ quái!” “Cuối cùng tôi cảm giác như chúng ta nằm trong sự sắp đặt của ai đó!” “Thế ư?” Mắt Diệp Bắc Minh chợt lóe sáng. “Nhóc ơi, có người tới đây!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vừa nhắc nhở thì không gian dao động. Sở Vị Ương và Sở Sở mỉm cười bước tới: “Anh Diệp à, có chuyện cần anh giúp sức đây!” “Nếu anh có thể giúp đỡ, tôi đồng ý dẫn cậu rời khỏi thế giới Tam Thiên để đi tới thế giới cao cấp hơn!”.. .. Diệp Bắc Minh rất bất ngờ, không nghĩ tới hai chị em này lại đến. Có điều, bây giờ thân phận của anh là Diệp Càn Khôn. Anh tỉnh bơ hỏi: "Chuyện gì?" Sở Sở nhíu mày, không nhịn được truyền âm: "Chị, chị nhất định phải tìm anh ta sao?" "Chúng ta đã tìm Diệp Bắc Minh rồi, nếu tìm thêm anh ta thì có phải không tốt lắm không?" .. Sở Vị Ương bình tĩnh trả lời: "Diệp Bắc Minh không có tư cách tiến vào cấm địa Luân Hồi, còn giúp chúng ta như thế nào?" "Nếu anh ta đã không được, chị không thể đổi người à?" Sở Sở ngây dại. Lúc này.