Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3169: “Bây giờ bị cậu ta đánh bại, cô chịu phục chưa?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cô gái áo xanh hừ lạnh: “Láo xược, cậu tự tìm cái chết!”    Kiếm trong tay cô ta chém ác hơn vài phần, kèm theo lực lượng cực hàn!   “Cút!”Diệp Bắc Minh quát lên.   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay, anh lập tức giơ kiếm chém!   ‘Ầm’, một tiếng vang kinh thiên động địa, sóng xung kích kh*ng b* thổi quét qua cả nghĩa địa!   Diệp Bắc Minh bị hất hay ra ngoài, phun ra một ngụm máu!   Bỗng nhiên một giọng nói nghi ngờ vang lên bên tai: “Ơ? Cậu không chết?”   “Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục ở trong tay cậu? Nói!”   “Rốt cuộc cậu là ai?”   Diệp Bắc Minh móc một nắm đan dược ra nhét vào mồm: “Tao là bố mày!”   “Long Tổ, cho tao sức chiến đấu gấp mười lần!”   “Hôm nay, cho dù tao có phải lật tung khu mộ này lên thì cũng phải làm thịt con khốn này!”   Gào!   Chỉ trong nháy mắt, Huyết Long hiện lên sau lưng Diệp Bắc Minh!    Anh lau máu bên khóe miệng, tay nắm chặt kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!   Xoạt!   Diệp Bắc Minh chém một nhát kiếm, kèm theo đó là một luồng kiếm khí đỏ như máu, tức khắc chiếu sáng của nghĩa địa!   Băng tuyết xung quanh đều tan chảy, cuối cùng cô gái áo xanh cũng không duy trì được vẻ mặt bình tĩnh!   Cô ta giơ kiếm lên đỡ đòn!   Rầm!   Cô gái áo xanh bị đánh bay ra ngoài, kiếm Huyền Băng cũng tuột khỏi tay, cô ta đâm vào một bia mộ!   “Cậu…”   Cuối cùng sắc mặt của cô gái áo xanh cũng thay đổi, cô ta nhìn Diệp Bắc Minh với ánh mắt khó tin!   Cho dù cô ta chỉ còn lại một thần hồn thì cũng không thể bị con kiến mới ở cảnh giới Chân Linh đánh bại được!   “Giết!”   Mặt Diệp Bắc Minh nặng như chì, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lại bùng nổ sức mạnh, chém thần hồn của cô gái áo xanh!   Đột nhiên!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc, khoan đã!”   Diệp Bắc Minh dừng lại: “Tiểu Tháp, tại sao vừa rồi ông không xuất hiện?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Cậu sẽ biết ngay thôi!”   “Băng Phách, cảm giác bị đánh bại thế nào?”  Hiển nhiên tháp Càn Khôn Trấn Ngục đang nói chuyện với cô gái áo xanh: “Bản tháp biết tính cô kiêu căng, cho dù bản tháp xuất hiện, cô cũng sẽ không phục tên nhóc Diệp Bắc Minh này!”    “Bây giờ bị cậu ta đánh bại, cô chịu phục chưa?”    Băng Phách nhìn về phía Diệp Bắc Minh, giọng nói vẫn rất lạnh nhạt: “Thế nên cậu ta là ký chủ mới mà ông tìm à?”    “Sai rồi!”    Tháp Càn Khôn Trấn Ngục sửa lại: “Là chủ nhân!”    “Cái gì?”  

Cô gái áo xanh hừ lạnh: “Láo xược, cậu tự tìm cái chết!”  

 

 

Kiếm trong tay cô ta chém ác hơn vài phần, kèm theo lực lượng cực hàn!  

 

“Cút!”

Diệp Bắc Minh quát lên.  

 

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay, anh lập tức giơ kiếm chém!  

 

‘Ầm’, một tiếng vang kinh thiên động địa, sóng xung kích kh*ng b* thổi quét qua cả nghĩa địa!  

 

Diệp Bắc Minh bị hất hay ra ngoài, phun ra một ngụm máu!  

 

Bỗng nhiên một giọng nói nghi ngờ vang lên bên tai: “Ơ? Cậu không chết?”  

 

“Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục ở trong tay cậu? Nói!”  

 

“Rốt cuộc cậu là ai?”  

 

Diệp Bắc Minh móc một nắm đan dược ra nhét vào mồm: “Tao là bố mày!”  

 

“Long Tổ, cho tao sức chiến đấu gấp mười lần!”  

 

“Hôm nay, cho dù tao có phải lật tung khu mộ này lên thì cũng phải làm thịt con khốn này!”  

 

Gào!  

 

Chỉ trong nháy mắt, Huyết Long hiện lên sau lưng Diệp Bắc Minh!   

 

Anh lau máu bên khóe miệng, tay nắm chặt kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!  

 

Xoạt!  

 

Diệp Bắc Minh chém một nhát kiếm, kèm theo đó là một luồng kiếm khí đỏ như máu, tức khắc chiếu sáng của nghĩa địa!  

 

Băng tuyết xung quanh đều tan chảy, cuối cùng cô gái áo xanh cũng không duy trì được vẻ mặt bình tĩnh!  

 

Cô ta giơ kiếm lên đỡ đòn!  

 

Rầm!  

 

Cô gái áo xanh bị đánh bay ra ngoài, kiếm Huyền Băng cũng tuột khỏi tay, cô ta đâm vào một bia mộ!  

 

“Cậu…”  

 

Cuối cùng sắc mặt của cô gái áo xanh cũng thay đổi, cô ta nhìn Diệp Bắc Minh với ánh mắt khó tin!  

 

Cho dù cô ta chỉ còn lại một thần hồn thì cũng không thể bị con kiến mới ở cảnh giới Chân Linh đánh bại được!  

 

“Giết!”  

 

Mặt Diệp Bắc Minh nặng như chì, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lại bùng nổ sức mạnh, chém thần hồn của cô gái áo xanh!  

 

Đột nhiên!  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc, khoan đã!”  

 

Diệp Bắc Minh dừng lại: “Tiểu Tháp, tại sao vừa rồi ông không xuất hiện?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Cậu sẽ biết ngay thôi!”  

 

“Băng Phách, cảm giác bị đánh bại thế nào?”  

Hiển nhiên tháp Càn Khôn Trấn Ngục đang nói chuyện với cô gái áo xanh: “Bản tháp biết tính cô kiêu căng, cho dù bản tháp xuất hiện, cô cũng sẽ không phục tên nhóc Diệp Bắc Minh này!”  

 

 

“Bây giờ bị cậu ta đánh bại, cô chịu phục chưa?”  

 

 

Băng Phách nhìn về phía Diệp Bắc Minh, giọng nói vẫn rất lạnh nhạt: “Thế nên cậu ta là ký chủ mới mà ông tìm à?”  

 

 

“Sai rồi!”  

 

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục sửa lại: “Là chủ nhân!”  

 

 

“Cái gì?”  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cô gái áo xanh hừ lạnh: “Láo xược, cậu tự tìm cái chết!”    Kiếm trong tay cô ta chém ác hơn vài phần, kèm theo lực lượng cực hàn!   “Cút!”Diệp Bắc Minh quát lên.   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện trong tay, anh lập tức giơ kiếm chém!   ‘Ầm’, một tiếng vang kinh thiên động địa, sóng xung kích kh*ng b* thổi quét qua cả nghĩa địa!   Diệp Bắc Minh bị hất hay ra ngoài, phun ra một ngụm máu!   Bỗng nhiên một giọng nói nghi ngờ vang lên bên tai: “Ơ? Cậu không chết?”   “Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục ở trong tay cậu? Nói!”   “Rốt cuộc cậu là ai?”   Diệp Bắc Minh móc một nắm đan dược ra nhét vào mồm: “Tao là bố mày!”   “Long Tổ, cho tao sức chiến đấu gấp mười lần!”   “Hôm nay, cho dù tao có phải lật tung khu mộ này lên thì cũng phải làm thịt con khốn này!”   Gào!   Chỉ trong nháy mắt, Huyết Long hiện lên sau lưng Diệp Bắc Minh!    Anh lau máu bên khóe miệng, tay nắm chặt kiếm Càn Khôn Trấn Ngục!   Xoạt!   Diệp Bắc Minh chém một nhát kiếm, kèm theo đó là một luồng kiếm khí đỏ như máu, tức khắc chiếu sáng của nghĩa địa!   Băng tuyết xung quanh đều tan chảy, cuối cùng cô gái áo xanh cũng không duy trì được vẻ mặt bình tĩnh!   Cô ta giơ kiếm lên đỡ đòn!   Rầm!   Cô gái áo xanh bị đánh bay ra ngoài, kiếm Huyền Băng cũng tuột khỏi tay, cô ta đâm vào một bia mộ!   “Cậu…”   Cuối cùng sắc mặt của cô gái áo xanh cũng thay đổi, cô ta nhìn Diệp Bắc Minh với ánh mắt khó tin!   Cho dù cô ta chỉ còn lại một thần hồn thì cũng không thể bị con kiến mới ở cảnh giới Chân Linh đánh bại được!   “Giết!”   Mặt Diệp Bắc Minh nặng như chì, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục lại bùng nổ sức mạnh, chém thần hồn của cô gái áo xanh!   Đột nhiên!   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Nhóc, khoan đã!”   Diệp Bắc Minh dừng lại: “Tiểu Tháp, tại sao vừa rồi ông không xuất hiện?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Cậu sẽ biết ngay thôi!”   “Băng Phách, cảm giác bị đánh bại thế nào?”  Hiển nhiên tháp Càn Khôn Trấn Ngục đang nói chuyện với cô gái áo xanh: “Bản tháp biết tính cô kiêu căng, cho dù bản tháp xuất hiện, cô cũng sẽ không phục tên nhóc Diệp Bắc Minh này!”    “Bây giờ bị cậu ta đánh bại, cô chịu phục chưa?”    Băng Phách nhìn về phía Diệp Bắc Minh, giọng nói vẫn rất lạnh nhạt: “Thế nên cậu ta là ký chủ mới mà ông tìm à?”    “Sai rồi!”    Tháp Càn Khôn Trấn Ngục sửa lại: “Là chủ nhân!”    “Cái gì?”  

Chương 3169: “Bây giờ bị cậu ta đánh bại, cô chịu phục chưa?”