Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3170: Băng Phách im lặng!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Một thằng nhãi cảnh giới Chân Linh sao có thể là chủ nhân của ông?” “Tháp Hồn, ông điên rồi!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: “Cảnh giới Chân Linh thì sao? Chẳng phải cô cũng không phải đối thủ của cậu ta sao?” “Ông!” Băng Phách sầm mặt. AdvertisementTháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Chủ nhân, có câu hỏi gì cậu có thể hỏi cô ta”. Diệp Bắc Minh nhướng mày, lạnh lùng nhìn thần hồn của Băng Phách: “Cô là ai?” Băng Phách nở nụ cười ngạo nghễ: “Tôi là thần!” Diệp Bắc Minh chém một nhát, Huyết Long đè ép: “Cô tỏ ra kiêu căng cái gì chứ? Nói năng tử tế cho tôi!” AdvertisementHuyết Long nghiền áp, Băng Phăng không chống lại được. Cô ta chật vật ngã xuống đất, bóng dáng trở nên hư ảo hơn! Diệp Bắc Minh vẫn không định dừng lại, kiếm khí đỏ tươi bộc phát! Con ngươi của Băng Phách co lại. Nếu trúng nhát kiếm này thì cô ta chắc chắn sẽ chết! “Khoan đã! Tôi không nói dối, tôi thật sự là thần!” “Dù bây giờ chỉ còn lại một thần hồn, trước đây tôi cũng từng là thần! Việc này tôi không lừa cậu!” Băng Phách nói liền tù tì. Có thể thấy cô ta thật sự sợ hãi! Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: “Nếu cô là thần thì tại sao lại chết?” Ánh mắt Băng Phách trở nên lạnh lùng: “Thần linh cũng sẽ chết đi, hơn nữa thần không phải vô địch!” Cô ta nhếch miệng cười trào phúng: “Ít nhất, bây giờ cậu có thể đánh bại tôi, chẳng phải thế sao?” “Cảm giác thắng được thần linh thế nào?” Chát! Diệp Bắc Minh thẳng tay cho cô ta một bạt tai: “Bớt móc mỉa lại!” “Cậu!” Băng Phách xấu hổ và tức giận tột độ, trong lòng cảm thấy cực kỳ uất ức! “Chàng trai, cậu đối xử với tôi thế này, không sợ một ngày nào đó tôi khôi phục thực lực ư?” Diệp Bắc Minh cười nhạt, lắc đầu nói: “Xem ra cô còn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình!” “Cô đã chết rồi, chỉ còn lại một thần hồn!” “Cô thình lình xuất hiện, có lẽ là có chuyện gì cần nhờ tôi đúng không?” “Thế mà cứ ra vẻ ngạo mạn cao quý lắm, rốt cuộc cô đang ngạo mạn về cái gì?” “Muốn nhờ tôi làm việc thì ăn nói cho tử tế!” “Ít nhất cũng bỏ cái vẻ cao ngạo của cô đi trước đã, hiểu chưa?” Băng Phách im lặng! Cô ta nhìn xoáy vào Diệp Bắc Minh! Người thanh niên trước mắt thông minh và khôn khéo hơn cô ta dự kiến! “Chàng trai, cậu rất thông minh!”
“Một thằng nhãi cảnh giới Chân Linh sao có thể là chủ nhân của ông?”
“Tháp Hồn, ông điên rồi!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: “Cảnh giới Chân Linh thì sao? Chẳng phải cô cũng không phải đối thủ của cậu ta sao?”
“Ông!”
Băng Phách sầm mặt.
Advertisement
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Chủ nhân, có câu hỏi gì cậu có thể hỏi cô ta”.
Diệp Bắc Minh nhướng mày, lạnh lùng nhìn thần hồn của Băng Phách: “Cô là ai?”
Băng Phách nở nụ cười ngạo nghễ: “Tôi là thần!”
Diệp Bắc Minh chém một nhát, Huyết Long đè ép: “Cô tỏ ra kiêu căng cái gì chứ? Nói năng tử tế cho tôi!”
Advertisement
Huyết Long nghiền áp, Băng Phăng không chống lại được.
Cô ta chật vật ngã xuống đất, bóng dáng trở nên hư ảo hơn!
Diệp Bắc Minh vẫn không định dừng lại, kiếm khí đỏ tươi bộc phát!
Con ngươi của Băng Phách co lại.
Nếu trúng nhát kiếm này thì cô ta chắc chắn sẽ chết!
“Khoan đã! Tôi không nói dối, tôi thật sự là thần!”
“Dù bây giờ chỉ còn lại một thần hồn, trước đây tôi cũng từng là thần! Việc này tôi không lừa cậu!”
Băng Phách nói liền tù tì.
Có thể thấy cô ta thật sự sợ hãi!
Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: “Nếu cô là thần thì tại sao lại chết?”
Ánh mắt Băng Phách trở nên lạnh lùng: “Thần linh cũng sẽ chết đi, hơn nữa thần không phải vô địch!”
Cô ta nhếch miệng cười trào phúng: “Ít nhất, bây giờ cậu có thể đánh bại tôi, chẳng phải thế sao?”
“Cảm giác thắng được thần linh thế nào?”
Chát!
Diệp Bắc Minh thẳng tay cho cô ta một bạt tai: “Bớt móc mỉa lại!”
“Cậu!”
Băng Phách xấu hổ và tức giận tột độ, trong lòng cảm thấy cực kỳ uất ức!
“Chàng trai, cậu đối xử với tôi thế này, không sợ một ngày nào đó tôi khôi phục thực lực ư?”
Diệp Bắc Minh cười nhạt, lắc đầu nói: “Xem ra cô còn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình!”
“Cô đã chết rồi, chỉ còn lại một thần hồn!”
“Cô thình lình xuất hiện, có lẽ là có chuyện gì cần nhờ tôi đúng không?”
“Thế mà cứ ra vẻ ngạo mạn cao quý lắm, rốt cuộc cô đang ngạo mạn về cái gì?”
“Muốn nhờ tôi làm việc thì ăn nói cho tử tế!”
“Ít nhất cũng bỏ cái vẻ cao ngạo của cô đi trước đã, hiểu chưa?”
Băng Phách im lặng!
Cô ta nhìn xoáy vào Diệp Bắc Minh!
Người thanh niên trước mắt thông minh và khôn khéo hơn cô ta dự kiến!
“Chàng trai, cậu rất thông minh!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Một thằng nhãi cảnh giới Chân Linh sao có thể là chủ nhân của ông?” “Tháp Hồn, ông điên rồi!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: “Cảnh giới Chân Linh thì sao? Chẳng phải cô cũng không phải đối thủ của cậu ta sao?” “Ông!” Băng Phách sầm mặt. AdvertisementTháp Càn Khôn Trấn Ngục cười nói: “Chủ nhân, có câu hỏi gì cậu có thể hỏi cô ta”. Diệp Bắc Minh nhướng mày, lạnh lùng nhìn thần hồn của Băng Phách: “Cô là ai?” Băng Phách nở nụ cười ngạo nghễ: “Tôi là thần!” Diệp Bắc Minh chém một nhát, Huyết Long đè ép: “Cô tỏ ra kiêu căng cái gì chứ? Nói năng tử tế cho tôi!” AdvertisementHuyết Long nghiền áp, Băng Phăng không chống lại được. Cô ta chật vật ngã xuống đất, bóng dáng trở nên hư ảo hơn! Diệp Bắc Minh vẫn không định dừng lại, kiếm khí đỏ tươi bộc phát! Con ngươi của Băng Phách co lại. Nếu trúng nhát kiếm này thì cô ta chắc chắn sẽ chết! “Khoan đã! Tôi không nói dối, tôi thật sự là thần!” “Dù bây giờ chỉ còn lại một thần hồn, trước đây tôi cũng từng là thần! Việc này tôi không lừa cậu!” Băng Phách nói liền tù tì. Có thể thấy cô ta thật sự sợ hãi! Diệp Bắc Minh nhìn cô ta: “Nếu cô là thần thì tại sao lại chết?” Ánh mắt Băng Phách trở nên lạnh lùng: “Thần linh cũng sẽ chết đi, hơn nữa thần không phải vô địch!” Cô ta nhếch miệng cười trào phúng: “Ít nhất, bây giờ cậu có thể đánh bại tôi, chẳng phải thế sao?” “Cảm giác thắng được thần linh thế nào?” Chát! Diệp Bắc Minh thẳng tay cho cô ta một bạt tai: “Bớt móc mỉa lại!” “Cậu!” Băng Phách xấu hổ và tức giận tột độ, trong lòng cảm thấy cực kỳ uất ức! “Chàng trai, cậu đối xử với tôi thế này, không sợ một ngày nào đó tôi khôi phục thực lực ư?” Diệp Bắc Minh cười nhạt, lắc đầu nói: “Xem ra cô còn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình!” “Cô đã chết rồi, chỉ còn lại một thần hồn!” “Cô thình lình xuất hiện, có lẽ là có chuyện gì cần nhờ tôi đúng không?” “Thế mà cứ ra vẻ ngạo mạn cao quý lắm, rốt cuộc cô đang ngạo mạn về cái gì?” “Muốn nhờ tôi làm việc thì ăn nói cho tử tế!” “Ít nhất cũng bỏ cái vẻ cao ngạo của cô đi trước đã, hiểu chưa?” Băng Phách im lặng! Cô ta nhìn xoáy vào Diệp Bắc Minh! Người thanh niên trước mắt thông minh và khôn khéo hơn cô ta dự kiến! “Chàng trai, cậu rất thông minh!”