Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3332: “Cảm ơn thánh tử!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chắc hẳn người của Thần Giới sẽ tạm thời không thể phát hiện ra sự tồn tại của bản tháp!” Trước mắt Diệp Bắc Minh sáng ngời: “Có loại chuyện tốt này ư? Có thể ra tay sao?” “Đương nhiên!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vừa dứt lời, thần niệm kh*ng b* điên cuồng trào ra! Trong phút chốc, tất cả mọi thứ xung quanh đều rơi vào trong mắt Diệp Bắc Minh! AdvertisementVùng đất Thiên Tuyệt có tổng cộng ba tầng, bày ra xu thế vòng tròn đồng tâm! Ở ngoài cùng có rất nhiều dược liệu sinh trưởng! Ở tầng chính giữa có vô số mảnh nhỏ thần khí, phân tán ở các nơi! Ở tầng tận cùng bên trong cũng là khu vực trung tâm chiến tranh giữa các vị thần! AdvertisementHoàn toàn hỗn độn! Cho dù là thần niệm của tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng bị ngăn cản ở bên ngoài! Ngoài ra vị trí hành tung của đám người Hạng Cửu U, Thất Sát, Lê Mộng Ly cũng đều lộ ra ở trong tầm nhìn của Diệp Bắc Minh! Giờ phút này. Anh giống như đang dùng rađa theo dõi cả vùng đất Thiên Tuyệt vậy! “Nhóc con, chúng ta hãy lập tức đến tầng chính giữa đi!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đề nghị: “Bản tháp có thể cắn nuốt mảnh nhỏ thần khí, khôi phục thực lực!” Diệp Bắc Minh lại lạnh lùng cười: “Không cần vội, không phải đám người Thiên Đạo Tông, Sát Minh đang đuổi giết tôi sao?” “Bây giờ con cháu bọn họ đều đã vào đây!” “Dựa theo tính cách của tôi, ông cảm thấy bọn họ có thể còn sống đi ra ngoài được ư?” “Bắt đầu tàn sát!” ... Giờ phút này, một thanh niên mặc áo tím đi ra khỏi một cái động. Phía sau có bảy tám bạn cùng lứa tuổi đi theo, vẻ mặt nịnh nọt nói: “Chúc mừng thánh tử!” “Tổng cộng năm cây dược liệu trăm ngàn năm, tương đương với năm trăm ngàn điểm!” “Bây giờ mới là ngày đầu tiên, thánh tử đã có được năm trăm ngàn điểm, quả thực là đã vượt xa những người khác!” “Không sai! Dựa theo loại tốc độ này, chẳng phải thánh tử sẽ có thể dễ dàng gia nhập học viện Viễn Cổ ư?” “Thánh tử, nếu cậu tiến vào học viện Viễn Cổ, ngàn vạn lần chớ quên chúng tôi đấy!” Đối mặt với sự nịnh nọt của mọi người. Bách Lý Sách tỏ ra rất hưởng thụ! Hắn ta ngạo mạn gật đầu: “Nếu bản thánh tử thật sự tiến vào học viện Viễn Cổ, mấy người cũng sẽ không thiếu chỗ tốt đâu!” “Sau này mấy người đều là quản lý của Thiên Đạo Tông!” “Cảm ơn thánh tử!” “Thánh tử cậu đúng là người tốt!” Mấy người đều cười. Đột nhiên, ánh mắt của Bách Lý Sách trầm xuống: “Ai?” Mấy thanh niên cũng phản ứng lại, đưa mắt nhìn về phía phía trước! Chỉ thấy một bóng người đeo mặt nạ màu tím đang đứng ở phía trước.
“Chắc hẳn người của Thần Giới sẽ tạm thời không thể phát hiện ra sự tồn tại của bản tháp!”
Trước mắt Diệp Bắc Minh sáng ngời: “Có loại chuyện tốt này ư? Có thể ra tay sao?”
“Đương nhiên!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vừa dứt lời, thần niệm kh*ng b* điên cuồng trào ra!
Trong phút chốc, tất cả mọi thứ xung quanh đều rơi vào trong mắt Diệp Bắc Minh!
Advertisement
Vùng đất Thiên Tuyệt có tổng cộng ba tầng, bày ra xu thế vòng tròn đồng tâm!
Ở ngoài cùng có rất nhiều dược liệu sinh trưởng!
Ở tầng chính giữa có vô số mảnh nhỏ thần khí, phân tán ở các nơi!
Ở tầng tận cùng bên trong cũng là khu vực trung tâm chiến tranh giữa các vị thần!
Advertisement
Hoàn toàn hỗn độn!
Cho dù là thần niệm của tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng bị ngăn cản ở bên ngoài!
Ngoài ra vị trí hành tung của đám người Hạng Cửu U, Thất Sát, Lê Mộng Ly cũng đều lộ ra ở trong tầm nhìn của Diệp Bắc Minh!
Giờ phút này.
Anh giống như đang dùng rađa theo dõi cả vùng đất Thiên Tuyệt vậy!
“Nhóc con, chúng ta hãy lập tức đến tầng chính giữa đi!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đề nghị: “Bản tháp có thể cắn nuốt mảnh nhỏ thần khí, khôi phục thực lực!”
Diệp Bắc Minh lại lạnh lùng cười: “Không cần vội, không phải đám người Thiên Đạo Tông, Sát Minh đang đuổi giết tôi sao?”
“Bây giờ con cháu bọn họ đều đã vào đây!”
“Dựa theo tính cách của tôi, ông cảm thấy bọn họ có thể còn sống đi ra ngoài được ư?”
“Bắt đầu tàn sát!”
...
Giờ phút này, một thanh niên mặc áo tím đi ra khỏi một cái động.
Phía sau có bảy tám bạn cùng lứa tuổi đi theo, vẻ mặt nịnh nọt nói: “Chúc mừng thánh tử!”
“Tổng cộng năm cây dược liệu trăm ngàn năm, tương đương với năm trăm ngàn điểm!”
“Bây giờ mới là ngày đầu tiên, thánh tử đã có được năm trăm ngàn điểm, quả thực là đã vượt xa những người khác!”
“Không sai! Dựa theo loại tốc độ này, chẳng phải thánh tử sẽ có thể dễ dàng gia nhập học viện Viễn Cổ ư?”
“Thánh tử, nếu cậu tiến vào học viện Viễn Cổ, ngàn vạn lần chớ quên chúng tôi đấy!”
Đối mặt với sự nịnh nọt của mọi người.
Bách Lý Sách tỏ ra rất hưởng thụ!
Hắn ta ngạo mạn gật đầu: “Nếu bản thánh tử thật sự tiến vào học viện Viễn Cổ, mấy người cũng sẽ không thiếu chỗ tốt đâu!”
“Sau này mấy người đều là quản lý của Thiên Đạo Tông!”
“Cảm ơn thánh tử!”
“Thánh tử cậu đúng là người tốt!”
Mấy người đều cười.
Đột nhiên, ánh mắt của Bách Lý Sách trầm xuống: “Ai?”
Mấy thanh niên cũng phản ứng lại, đưa mắt nhìn về phía phía trước!
Chỉ thấy một bóng người đeo mặt nạ màu tím đang đứng ở phía trước.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chắc hẳn người của Thần Giới sẽ tạm thời không thể phát hiện ra sự tồn tại của bản tháp!” Trước mắt Diệp Bắc Minh sáng ngời: “Có loại chuyện tốt này ư? Có thể ra tay sao?” “Đương nhiên!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục vừa dứt lời, thần niệm kh*ng b* điên cuồng trào ra! Trong phút chốc, tất cả mọi thứ xung quanh đều rơi vào trong mắt Diệp Bắc Minh! AdvertisementVùng đất Thiên Tuyệt có tổng cộng ba tầng, bày ra xu thế vòng tròn đồng tâm! Ở ngoài cùng có rất nhiều dược liệu sinh trưởng! Ở tầng chính giữa có vô số mảnh nhỏ thần khí, phân tán ở các nơi! Ở tầng tận cùng bên trong cũng là khu vực trung tâm chiến tranh giữa các vị thần! AdvertisementHoàn toàn hỗn độn! Cho dù là thần niệm của tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng bị ngăn cản ở bên ngoài! Ngoài ra vị trí hành tung của đám người Hạng Cửu U, Thất Sát, Lê Mộng Ly cũng đều lộ ra ở trong tầm nhìn của Diệp Bắc Minh! Giờ phút này. Anh giống như đang dùng rađa theo dõi cả vùng đất Thiên Tuyệt vậy! “Nhóc con, chúng ta hãy lập tức đến tầng chính giữa đi!” Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đề nghị: “Bản tháp có thể cắn nuốt mảnh nhỏ thần khí, khôi phục thực lực!” Diệp Bắc Minh lại lạnh lùng cười: “Không cần vội, không phải đám người Thiên Đạo Tông, Sát Minh đang đuổi giết tôi sao?” “Bây giờ con cháu bọn họ đều đã vào đây!” “Dựa theo tính cách của tôi, ông cảm thấy bọn họ có thể còn sống đi ra ngoài được ư?” “Bắt đầu tàn sát!” ... Giờ phút này, một thanh niên mặc áo tím đi ra khỏi một cái động. Phía sau có bảy tám bạn cùng lứa tuổi đi theo, vẻ mặt nịnh nọt nói: “Chúc mừng thánh tử!” “Tổng cộng năm cây dược liệu trăm ngàn năm, tương đương với năm trăm ngàn điểm!” “Bây giờ mới là ngày đầu tiên, thánh tử đã có được năm trăm ngàn điểm, quả thực là đã vượt xa những người khác!” “Không sai! Dựa theo loại tốc độ này, chẳng phải thánh tử sẽ có thể dễ dàng gia nhập học viện Viễn Cổ ư?” “Thánh tử, nếu cậu tiến vào học viện Viễn Cổ, ngàn vạn lần chớ quên chúng tôi đấy!” Đối mặt với sự nịnh nọt của mọi người. Bách Lý Sách tỏ ra rất hưởng thụ! Hắn ta ngạo mạn gật đầu: “Nếu bản thánh tử thật sự tiến vào học viện Viễn Cổ, mấy người cũng sẽ không thiếu chỗ tốt đâu!” “Sau này mấy người đều là quản lý của Thiên Đạo Tông!” “Cảm ơn thánh tử!” “Thánh tử cậu đúng là người tốt!” Mấy người đều cười. Đột nhiên, ánh mắt của Bách Lý Sách trầm xuống: “Ai?” Mấy thanh niên cũng phản ứng lại, đưa mắt nhìn về phía phía trước! Chỉ thấy một bóng người đeo mặt nạ màu tím đang đứng ở phía trước.