Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3333: Nhưng ông ta còn chưa nói xong lời uy hiếp!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Bách Lý Sách lập tức thả lỏng cảnh giác, lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm: “Nhóc con, vừa rồi ở bên ngoài anh có vẻ rất thích thể hiện!”    “Bây giờ bản thánh tử ra lệnh cho anh quỳ xuống đi lại đây!”   “l**m sạch sẽ chân cho bản thánh tử, lại giao ra tất cả bảo bối trên người anh ra!”   “Bản thánh tử có thể suy nghĩ cho anh...”   Một câu còn chưa nói xong!    AdvertisementVèo!   Một tia máu đã b*n r*!   Phập! Phập! Phập! Phập! Phập...   Tổng cộng bảy cái đầu người bay ra, rơi phịch một tiếng xuống mặt đất!    Advertisement“A...!”   Bách Lý Sách sợ tới mức kêu thảm thiết một tiếng, chỉ cảm thấy phần bụng đau nhức.   Cả người hắn ta đã b*n r* như chó chết, vừa định đứng lên!   Một cái chân đã giẫm lên đầu Bách Lý Sách: “Anh... rốt cuộc anh là ai?”   “Tôi là thánh tử của Thiên Đạo Tông, bố tôi là Bách Lý Tranh Vanh, anh dám đối xử với tôi như vậy ư?”   Giọng nói giống như thần chết vang lên: “Liên hệ Bách Lý Tranh Vanh!”   “Hả?”   Bách Lý Sách sửng sốt, nuốt nước miếng: “Người anh em, nơi này là vùng đất Thiên Tuyệt, tôi không có biện pháp...”   “Răng rắc” một tiếng giòn vang.   Đùi của Bách Lý Sách nổ tung ầm ầm!   Máu me bay tán loạn!   “A... Được, tôi sẽ liên hệ...”   Nói xong, Bách Lý Sách phun ra một ngụm tinh huyết thiêu đốt: “Bố...”   Cùng lúc đó, Bách Lý Tranh Vanh ở bên ngoài vùng đất Thiên Tuyệt đột nhiên mở mắt ra, một bóng người hiện lên ở trước mặt ông ta!   Đám người đứng đầu những tông môn còn lại đều nhìn qua.   “Sách Nhi?”   Bách Lý Tranh Vanh biến sắc.   Giờ phút này con trai ông ta đang quỳ rạp trên mặt đất, còn dùng cách thiêu đốt tinh huyết để liên hệ với mình, nhất định là đã xảy ra chuyện!   “Sách Nhi, con làm sao vậy?”   Sắc mặt Bách Lý Sách trắng bệch: “Bố, con gặp nguy hiểm!”   “Mấy cháu trai của các thái thượng trưởng lão đều đã bị giết, hình như anh ta còn muốn giết con...”   “Cái gì?”  Bách Lý Tranh Vanh hoảng sợ, giờ phút này cũng phát hiện ra một cái chân đang dẫm lên sau lưng Bách Lý Sách.    Ông ta lập tức uy h**p: “Tôi mặc kệ cậu là người nào, lập tức thả con tôi ra!”    “Nếu không Bách Lý Tranh Vanh tôi nhất định sẽ...”    Nhưng ông ta còn chưa nói xong lời uy h**p!    Cái chân kia đã nhấc lên cao, sau đó đạp mạnh xuống!    Ầm!  

 Bách Lý Sách lập tức thả lỏng cảnh giác, lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm: “Nhóc con, vừa rồi ở bên ngoài anh có vẻ rất thích thể hiện!”  

 

 

“Bây giờ bản thánh tử ra lệnh cho anh quỳ xuống đi lại đây!”  

 

“l**m sạch sẽ chân cho bản thánh tử, lại giao ra tất cả bảo bối trên người anh ra!”  

 

“Bản thánh tử có thể suy nghĩ cho anh...”  

 

Một câu còn chưa nói xong!  

  Advertisement

Vèo!  

 

Một tia máu đã b*n r*!  

 

Phập! Phập! Phập! Phập! Phập...  

 

Tổng cộng bảy cái đầu người bay ra, rơi phịch một tiếng xuống mặt đất!  

  Advertisement

“A...!”  

 

Bách Lý Sách sợ tới mức kêu thảm thiết một tiếng, chỉ cảm thấy phần bụng đau nhức.  

 

Cả người hắn ta đã b*n r* như chó chết, vừa định đứng lên!  

 

Một cái chân đã giẫm lên đầu Bách Lý Sách: “Anh... rốt cuộc anh là ai?”  

 

“Tôi là thánh tử của Thiên Đạo Tông, bố tôi là Bách Lý Tranh Vanh, anh dám đối xử với tôi như vậy ư?”  

 

Giọng nói giống như thần chết vang lên: “Liên hệ Bách Lý Tranh Vanh!”  

 

“Hả?”  

 

Bách Lý Sách sửng sốt, nuốt nước miếng: “Người anh em, nơi này là vùng đất Thiên Tuyệt, tôi không có biện pháp...”  

 

“Răng rắc” một tiếng giòn vang.  

 

Đùi của Bách Lý Sách nổ tung ầm ầm!  

 

Máu me bay tán loạn!  

 

“A... Được, tôi sẽ liên hệ...”  

 

Nói xong, Bách Lý Sách phun ra một ngụm tinh huyết thiêu đốt: “Bố...”  

 

Cùng lúc đó, Bách Lý Tranh Vanh ở bên ngoài vùng đất Thiên Tuyệt đột nhiên mở mắt ra, một bóng người hiện lên ở trước mặt ông ta!  

 

Đám người đứng đầu những tông môn còn lại đều nhìn qua.  

 

“Sách Nhi?”  

 

Bách Lý Tranh Vanh biến sắc.  

 

Giờ phút này con trai ông ta đang quỳ rạp trên mặt đất, còn dùng cách thiêu đốt tinh huyết để liên hệ với mình, nhất định là đã xảy ra chuyện!  

 

“Sách Nhi, con làm sao vậy?”  

 

Sắc mặt Bách Lý Sách trắng bệch: “Bố, con gặp nguy hiểm!”  

 

“Mấy cháu trai của các thái thượng trưởng lão đều đã bị giết, hình như anh ta còn muốn giết con...”  

 

“Cái gì?”  

Bách Lý Tranh Vanh hoảng sợ, giờ phút này cũng phát hiện ra một cái chân đang dẫm lên sau lưng Bách Lý Sách.  

 

 

Ông ta lập tức uy h**p: “Tôi mặc kệ cậu là người nào, lập tức thả con tôi ra!”  

 

 

“Nếu không Bách Lý Tranh Vanh tôi nhất định sẽ...”  

 

 

Nhưng ông ta còn chưa nói xong lời uy h**p!  

 

 

Cái chân kia đã nhấc lên cao, sau đó đạp mạnh xuống!  

 

 

Ầm!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Bách Lý Sách lập tức thả lỏng cảnh giác, lộ ra một nụ cười nghiền ngẫm: “Nhóc con, vừa rồi ở bên ngoài anh có vẻ rất thích thể hiện!”    “Bây giờ bản thánh tử ra lệnh cho anh quỳ xuống đi lại đây!”   “l**m sạch sẽ chân cho bản thánh tử, lại giao ra tất cả bảo bối trên người anh ra!”   “Bản thánh tử có thể suy nghĩ cho anh...”   Một câu còn chưa nói xong!    AdvertisementVèo!   Một tia máu đã b*n r*!   Phập! Phập! Phập! Phập! Phập...   Tổng cộng bảy cái đầu người bay ra, rơi phịch một tiếng xuống mặt đất!    Advertisement“A...!”   Bách Lý Sách sợ tới mức kêu thảm thiết một tiếng, chỉ cảm thấy phần bụng đau nhức.   Cả người hắn ta đã b*n r* như chó chết, vừa định đứng lên!   Một cái chân đã giẫm lên đầu Bách Lý Sách: “Anh... rốt cuộc anh là ai?”   “Tôi là thánh tử của Thiên Đạo Tông, bố tôi là Bách Lý Tranh Vanh, anh dám đối xử với tôi như vậy ư?”   Giọng nói giống như thần chết vang lên: “Liên hệ Bách Lý Tranh Vanh!”   “Hả?”   Bách Lý Sách sửng sốt, nuốt nước miếng: “Người anh em, nơi này là vùng đất Thiên Tuyệt, tôi không có biện pháp...”   “Răng rắc” một tiếng giòn vang.   Đùi của Bách Lý Sách nổ tung ầm ầm!   Máu me bay tán loạn!   “A... Được, tôi sẽ liên hệ...”   Nói xong, Bách Lý Sách phun ra một ngụm tinh huyết thiêu đốt: “Bố...”   Cùng lúc đó, Bách Lý Tranh Vanh ở bên ngoài vùng đất Thiên Tuyệt đột nhiên mở mắt ra, một bóng người hiện lên ở trước mặt ông ta!   Đám người đứng đầu những tông môn còn lại đều nhìn qua.   “Sách Nhi?”   Bách Lý Tranh Vanh biến sắc.   Giờ phút này con trai ông ta đang quỳ rạp trên mặt đất, còn dùng cách thiêu đốt tinh huyết để liên hệ với mình, nhất định là đã xảy ra chuyện!   “Sách Nhi, con làm sao vậy?”   Sắc mặt Bách Lý Sách trắng bệch: “Bố, con gặp nguy hiểm!”   “Mấy cháu trai của các thái thượng trưởng lão đều đã bị giết, hình như anh ta còn muốn giết con...”   “Cái gì?”  Bách Lý Tranh Vanh hoảng sợ, giờ phút này cũng phát hiện ra một cái chân đang dẫm lên sau lưng Bách Lý Sách.    Ông ta lập tức uy h**p: “Tôi mặc kệ cậu là người nào, lập tức thả con tôi ra!”    “Nếu không Bách Lý Tranh Vanh tôi nhất định sẽ...”    Nhưng ông ta còn chưa nói xong lời uy h**p!    Cái chân kia đã nhấc lên cao, sau đó đạp mạnh xuống!    Ầm!  

Chương 3333: Nhưng ông ta còn chưa nói xong lời uy hiếp!