Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3437: Lão tổ Băng Phách chưa chết sao?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiếng rông ngâm vang lên, một con huyết long giáng xuống.Bà lão mặc áo bào đen kia chết ngay tại chỗ. Cảnh ấy khiến mọi người ở Băng Cực Cung kinh hãi.Chỉ có bảy tên trưởng lão ủng hộ bà lão mặc áo bào đen kia biến sắc.Một người phụ nữ trung niên căm tức nhìn Hoàn Nhan Băng Phương nói: “Thằng nhóc này là do các người đưa đến hả? Cậu ta đã giết Lý trưởng lão ngay trước mặt bàn dân thiên hạ đấy!"“Nếu để yên việc này, chẳng phải sau này Băng Cực Cung sẽ hỗn loạn hay sao?Đúng lúc này.Một giọng nữ lạnh như băng vang lên: “Băng Cực Cung loạn hay không, bà nói là được à?”“Ai đang nói đó?” Người vừa lên tiếng nhướng mày tức tối.Ẩm.Một luồng lực lượng băng cực ngưng tụ, hóa thành một ảo ảnh của một cô gái.Ngay khi nhìn thấy cô gái kia, cả Băng Cực Cung sôi trào.“Đây là?”“Lão tổ Băng Phách ư?”“Lão tổ Băng Phách hiển linh sao?”Cả hiện trường xôn xao.“Cô... cô là lão tổ Băng Phách ư?”Đồng tử người phụ nữ trung niên co lại: “Không thể nào!”Băng Phách không thèm nói nhiều, chỉ nâng tay tung chưởng về phía đồng bọn bảy người của người phụ nữ trung niên kia.Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!Bảy người nổ tung.Chỉ còn lại giọng nói vô tình rét lạnh như băng vang vọng:“Sau này còn ai dám mơ tưởng tới cái ghế chủ Băng Cực Cung thì đây là kết cục!”Am! Rồi ảo ảnh Băng Phách biến mất.“Tuân lệnh lão tổỊ”Hàng trăm nghìn đệ tử quỳ trên mặt đất, không dám ngẩng đầu lên.Truyện được cập nhật nhanh nhất tại santruyen.com nhé cả nhà.Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ santruyen.com để vào đọc truyện nhéBỗng nhiên, trong đầu Diệp Bắc Minh vang lên một giọng nói: “Nhóc Diệp này, tôi muốn tâm sự với hai mẹ con họi”“Được!Diệp Bắc Minh gật đầu, đi đến chỗ Hoàn Nhan Băng Phượng và Thẩm Nại Tuyết.Anh tường thuật lại tình hình của Băng Phách.Hai người kinh hãi trừng mắt: “Cái gì? Lão tổ Băng Phách chưa chết sao?”Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Tìm một chỗ vắng vẻ rồi nói”.“Được, mời cậu Diệp theo tôi”.Hoàn Nhan Băng Phượng vội vàng đứng dậy, bất chấp trên người mình bấy giờ chỉ khoác một chiếc áo.Bà ta dẫn Diệp Bắc Minh vào phòng ngủ của mình. Một lát sau.Hai mẹ con họ thay quần áo chỉnh tề xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh.Lúc này, anh mới phát hiện, Thẩm Nại Tuyết lớn lên rất giống với Hoàn Nhan Băng Phượng.Một người thì cao ngạo lạnh lùng, một người thì uy nghiêm quyền lực.Dù có gương mặt tương tự nhau nhưng lại có khí chất khác biệt hoàn toàn.“Cậu Diệp, vừa rồi con gái đã giới thiệu cho tôi thân phận của cậu rồi!”

Tiếng rông ngâm vang lên, một con huyết long giáng xuống.

Bà lão mặc áo bào đen kia chết ngay tại chỗ. Cảnh ấy khiến mọi người ở Băng Cực Cung kinh hãi.

Chỉ có bảy tên trưởng lão ủng hộ bà lão mặc áo bào đen kia biến sắc.

Một người phụ nữ trung niên căm tức nhìn Hoàn Nhan Băng Phương nói: “Thằng nhóc này là do các người đưa đến hả? Cậu ta đã giết Lý trưởng lão ngay trước mặt bàn dân thiên hạ đấy!"

“Nếu để yên việc này, chẳng phải sau này Băng Cực Cung sẽ hỗn loạn hay sao?

Đúng lúc này.

Một giọng nữ lạnh như băng vang lên: “Băng Cực Cung loạn hay không, bà nói là được à?”

“Ai đang nói đó?” Người vừa lên tiếng nhướng mày tức tối.

Ẩm.

Một luồng lực lượng băng cực ngưng tụ, hóa thành một ảo ảnh của một cô gái.

Ngay khi nhìn thấy cô gái kia, cả Băng Cực Cung sôi trào.

“Đây là?”

“Lão tổ Băng Phách ư?”

“Lão tổ Băng Phách hiển linh sao?”

Cả hiện trường xôn xao.

“Cô... cô là lão tổ Băng Phách ư?”

Đồng tử người phụ nữ trung niên co lại: “Không thể nào!”

Băng Phách không thèm nói nhiều, chỉ nâng tay tung chưởng về phía đồng bọn bảy người của người phụ nữ trung niên kia.

Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!

Bảy người nổ tung.

Chỉ còn lại giọng nói vô tình rét lạnh như băng vang vọng:

“Sau này còn ai dám mơ tưởng tới cái ghế chủ Băng Cực Cung thì đây là kết cục!”

Am! Rồi ảo ảnh Băng Phách biến mất.

“Tuân lệnh lão tổỊ”

Hàng trăm nghìn đệ tử quỳ trên mặt đất, không dám ngẩng đầu lên.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại santruyen.com nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ santruyen.com để vào đọc truyện nhé

Bỗng nhiên, trong đầu Diệp Bắc Minh vang lên một giọng nói: “Nhóc Diệp này, tôi muốn tâm sự với hai mẹ con họi”

“Được!

Diệp Bắc Minh gật đầu, đi đến chỗ Hoàn Nhan Băng Phượng và Thẩm Nại Tuyết.

Anh tường thuật lại tình hình của Băng Phách.

Hai người kinh hãi trừng mắt: “Cái gì? Lão tổ Băng Phách chưa chết sao?”

Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Tìm một chỗ vắng vẻ rồi nói”.

“Được, mời cậu Diệp theo tôi”.

Hoàn Nhan Băng Phượng vội vàng đứng dậy, bất chấp trên người mình bấy giờ chỉ khoác một chiếc áo.

Bà ta dẫn Diệp Bắc Minh vào phòng ngủ của mình. Một lát sau.

Hai mẹ con họ thay quần áo chỉnh tề xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh.

Lúc này, anh mới phát hiện, Thẩm Nại Tuyết lớn lên rất giống với Hoàn Nhan Băng Phượng.

Một người thì cao ngạo lạnh lùng, một người thì uy nghiêm quyền lực.

Dù có gương mặt tương tự nhau nhưng lại có khí chất khác biệt hoàn toàn.

“Cậu Diệp, vừa rồi con gái đã giới thiệu cho tôi thân phận của cậu rồi!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiếng rông ngâm vang lên, một con huyết long giáng xuống.Bà lão mặc áo bào đen kia chết ngay tại chỗ. Cảnh ấy khiến mọi người ở Băng Cực Cung kinh hãi.Chỉ có bảy tên trưởng lão ủng hộ bà lão mặc áo bào đen kia biến sắc.Một người phụ nữ trung niên căm tức nhìn Hoàn Nhan Băng Phương nói: “Thằng nhóc này là do các người đưa đến hả? Cậu ta đã giết Lý trưởng lão ngay trước mặt bàn dân thiên hạ đấy!"“Nếu để yên việc này, chẳng phải sau này Băng Cực Cung sẽ hỗn loạn hay sao?Đúng lúc này.Một giọng nữ lạnh như băng vang lên: “Băng Cực Cung loạn hay không, bà nói là được à?”“Ai đang nói đó?” Người vừa lên tiếng nhướng mày tức tối.Ẩm.Một luồng lực lượng băng cực ngưng tụ, hóa thành một ảo ảnh của một cô gái.Ngay khi nhìn thấy cô gái kia, cả Băng Cực Cung sôi trào.“Đây là?”“Lão tổ Băng Phách ư?”“Lão tổ Băng Phách hiển linh sao?”Cả hiện trường xôn xao.“Cô... cô là lão tổ Băng Phách ư?”Đồng tử người phụ nữ trung niên co lại: “Không thể nào!”Băng Phách không thèm nói nhiều, chỉ nâng tay tung chưởng về phía đồng bọn bảy người của người phụ nữ trung niên kia.Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!Bảy người nổ tung.Chỉ còn lại giọng nói vô tình rét lạnh như băng vang vọng:“Sau này còn ai dám mơ tưởng tới cái ghế chủ Băng Cực Cung thì đây là kết cục!”Am! Rồi ảo ảnh Băng Phách biến mất.“Tuân lệnh lão tổỊ”Hàng trăm nghìn đệ tử quỳ trên mặt đất, không dám ngẩng đầu lên.Truyện được cập nhật nhanh nhất tại santruyen.com nhé cả nhà.Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ santruyen.com để vào đọc truyện nhéBỗng nhiên, trong đầu Diệp Bắc Minh vang lên một giọng nói: “Nhóc Diệp này, tôi muốn tâm sự với hai mẹ con họi”“Được!Diệp Bắc Minh gật đầu, đi đến chỗ Hoàn Nhan Băng Phượng và Thẩm Nại Tuyết.Anh tường thuật lại tình hình của Băng Phách.Hai người kinh hãi trừng mắt: “Cái gì? Lão tổ Băng Phách chưa chết sao?”Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Tìm một chỗ vắng vẻ rồi nói”.“Được, mời cậu Diệp theo tôi”.Hoàn Nhan Băng Phượng vội vàng đứng dậy, bất chấp trên người mình bấy giờ chỉ khoác một chiếc áo.Bà ta dẫn Diệp Bắc Minh vào phòng ngủ của mình. Một lát sau.Hai mẹ con họ thay quần áo chỉnh tề xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh.Lúc này, anh mới phát hiện, Thẩm Nại Tuyết lớn lên rất giống với Hoàn Nhan Băng Phượng.Một người thì cao ngạo lạnh lùng, một người thì uy nghiêm quyền lực.Dù có gương mặt tương tự nhau nhưng lại có khí chất khác biệt hoàn toàn.“Cậu Diệp, vừa rồi con gái đã giới thiệu cho tôi thân phận của cậu rồi!”

Chương 3437: Lão tổ Băng Phách chưa chết sao?