Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3438: Sao lại rảnh rỗi về đây thế ạ?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hư ảnh của Băng Phách được ngưng tụ, hiện lên trước mặt bọn họ.“Kính chào lão tổ ạ!”Hai mẹ con họ kích động quỳ xuống đất: “Lão tổ, người... có phải là người thật không?”“Chẳng phải người đến Thần Giới rồi sao? Sao lại rảnh rỗi về đây thế ạ?”Giọng Băng Phách vô cùng bình tĩnh: “Chuyện bổn tọa trải qua rất phức tạp, các người không cần biết”.“Bây giờ bổn tọa có cơ hội hồi sinh nhưng cần sự giúp đỡ của côi”Cô ta đăm chiêu nhìn vào Thẩm Nại Tuyết.“Hả! Tôi sao?”Thẩm Nại Tuyết chỉ vào bản thân, vẻ mặt đầy hoang mang.Băng Phách gật đầu nói: “Đúng thế, cô có cơ thể Hàn Sát bẩm sinh”.“Chỉ cần cô đồng ý thì thần hồn của bổn tọa có thể tạm thời nương náu trong cơ thể của cô!”“Cái gì?”Hoàn Nhan Băng Phượng biến sắc: “Lão tổ, ý của người là muốn dùng chung một cơ thể với Nại Tuyết sao?”Băng Phách đáp: “Đúng thết” Diệp Bắc Minh nhíu mày. Thẩm Nại Tuyết sững sờ.Hoàn Nhan Băng Phượng nuốt một ngụm nước miếng nói: “Lão tổ, nếu đúng là vậy, chẳng phải con gái tôi phải chết sao?”Nói dễ nghe là dùng chung một cơ thể.Nói khó nghe thì là đoạt xá.Bõng nhiên.Giọng Diệp Bắc Minh vang lên: “Băng Phách, tôi sẽ không cho cô làm vậy”.Thẩm Nại Tuyết kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh, trong mắt thoáng hiện lên sự mừng rỡ.Băng Phách quay đầu nhìn về phía Diệp Bắc Minh, hỏi: “Nhóc Diệp, lẽ nào cậu không muốn cứu sư tỷ của mình à?”Diệp Bắc Minh hừ đáp: “Tôi sẽ cứu sư tỷ của mình nhưng không phải dùng sự hy sinh của cô Thẩm làm điều kiện tiên quyết!”“Cậu Diệp, tôi...”Đôi mắt Thẩm Nại Tuyết long lanh thoáng phủ hơi nước.“Hahaha!”Băng Phách cười khẩy nói: “Diệp Bắc Minh, cậu còn đào hoa lắm nhỉ”.“Phụ nữ bên cạnh cậu còn ít à? Lế nào cậu vừa ý cô ta?” Mặt Thẩm Nại Tuyết đỏ ửng, vội cúi đầu xuống.Diệp Bắc Minh bình thản đáp: “Cô nghĩ nhiều rồi, cô Thẩm là người không tệ!”“Cô Thẩm còn dùng tính mạng của mình để giúp tôi giữ bí mật, dù có tình cảm hay không thì tôi cũng sẽ không để cô đoạt xá cô Thẩm!”
Hư ảnh của Băng Phách được ngưng tụ, hiện lên trước mặt bọn họ.
“Kính chào lão tổ ạ!”
Hai mẹ con họ kích động quỳ xuống đất: “Lão tổ, người... có phải là người thật không?”
“Chẳng phải người đến Thần Giới rồi sao? Sao lại rảnh rỗi về đây thế ạ?”
Giọng Băng Phách vô cùng bình tĩnh: “Chuyện bổn tọa trải qua rất phức tạp, các người không cần biết”.
“Bây giờ bổn tọa có cơ hội hồi sinh nhưng cần sự giúp đỡ của côi”
Cô ta đăm chiêu nhìn vào Thẩm Nại Tuyết.
“Hả! Tôi sao?”
Thẩm Nại Tuyết chỉ vào bản thân, vẻ mặt đầy hoang mang.
Băng Phách gật đầu nói: “Đúng thế, cô có cơ thể Hàn Sát bẩm sinh”.
“Chỉ cần cô đồng ý thì thần hồn của bổn tọa có thể tạm thời nương náu trong cơ thể của cô!”
“Cái gì?”
Hoàn Nhan Băng Phượng biến sắc: “Lão tổ, ý của người là muốn dùng chung một cơ thể với Nại Tuyết sao?”
Băng Phách đáp: “Đúng thết” Diệp Bắc Minh nhíu mày. Thẩm Nại Tuyết sững sờ.
Hoàn Nhan Băng Phượng nuốt một ngụm nước miếng nói: “Lão tổ, nếu đúng là vậy, chẳng phải con gái tôi phải chết sao?”
Nói dễ nghe là dùng chung một cơ thể.
Nói khó nghe thì là đoạt xá.
Bõng nhiên.
Giọng Diệp Bắc Minh vang lên: “Băng Phách, tôi sẽ không cho cô làm vậy”.
Thẩm Nại Tuyết kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh, trong mắt thoáng hiện lên sự mừng rỡ.
Băng Phách quay đầu nhìn về phía Diệp Bắc Minh, hỏi: “Nhóc Diệp, lẽ nào cậu không muốn cứu sư tỷ của mình à?”
Diệp Bắc Minh hừ đáp: “Tôi sẽ cứu sư tỷ của mình nhưng không phải dùng sự hy sinh của cô Thẩm làm điều kiện tiên quyết!”
“Cậu Diệp, tôi...”
Đôi mắt Thẩm Nại Tuyết long lanh thoáng phủ hơi nước.
“Hahaha!”
Băng Phách cười khẩy nói: “Diệp Bắc Minh, cậu còn đào hoa lắm nhỉ”.
“Phụ nữ bên cạnh cậu còn ít à? Lế nào cậu vừa ý cô ta?” Mặt Thẩm Nại Tuyết đỏ ửng, vội cúi đầu xuống.
Diệp Bắc Minh bình thản đáp: “Cô nghĩ nhiều rồi, cô Thẩm là người không tệ!”
“Cô Thẩm còn dùng tính mạng của mình để giúp tôi giữ bí mật, dù có tình cảm hay không thì tôi cũng sẽ không để cô đoạt xá cô Thẩm!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hư ảnh của Băng Phách được ngưng tụ, hiện lên trước mặt bọn họ.“Kính chào lão tổ ạ!”Hai mẹ con họ kích động quỳ xuống đất: “Lão tổ, người... có phải là người thật không?”“Chẳng phải người đến Thần Giới rồi sao? Sao lại rảnh rỗi về đây thế ạ?”Giọng Băng Phách vô cùng bình tĩnh: “Chuyện bổn tọa trải qua rất phức tạp, các người không cần biết”.“Bây giờ bổn tọa có cơ hội hồi sinh nhưng cần sự giúp đỡ của côi”Cô ta đăm chiêu nhìn vào Thẩm Nại Tuyết.“Hả! Tôi sao?”Thẩm Nại Tuyết chỉ vào bản thân, vẻ mặt đầy hoang mang.Băng Phách gật đầu nói: “Đúng thế, cô có cơ thể Hàn Sát bẩm sinh”.“Chỉ cần cô đồng ý thì thần hồn của bổn tọa có thể tạm thời nương náu trong cơ thể của cô!”“Cái gì?”Hoàn Nhan Băng Phượng biến sắc: “Lão tổ, ý của người là muốn dùng chung một cơ thể với Nại Tuyết sao?”Băng Phách đáp: “Đúng thết” Diệp Bắc Minh nhíu mày. Thẩm Nại Tuyết sững sờ.Hoàn Nhan Băng Phượng nuốt một ngụm nước miếng nói: “Lão tổ, nếu đúng là vậy, chẳng phải con gái tôi phải chết sao?”Nói dễ nghe là dùng chung một cơ thể.Nói khó nghe thì là đoạt xá.Bõng nhiên.Giọng Diệp Bắc Minh vang lên: “Băng Phách, tôi sẽ không cho cô làm vậy”.Thẩm Nại Tuyết kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh, trong mắt thoáng hiện lên sự mừng rỡ.Băng Phách quay đầu nhìn về phía Diệp Bắc Minh, hỏi: “Nhóc Diệp, lẽ nào cậu không muốn cứu sư tỷ của mình à?”Diệp Bắc Minh hừ đáp: “Tôi sẽ cứu sư tỷ của mình nhưng không phải dùng sự hy sinh của cô Thẩm làm điều kiện tiên quyết!”“Cậu Diệp, tôi...”Đôi mắt Thẩm Nại Tuyết long lanh thoáng phủ hơi nước.“Hahaha!”Băng Phách cười khẩy nói: “Diệp Bắc Minh, cậu còn đào hoa lắm nhỉ”.“Phụ nữ bên cạnh cậu còn ít à? Lế nào cậu vừa ý cô ta?” Mặt Thẩm Nại Tuyết đỏ ửng, vội cúi đầu xuống.Diệp Bắc Minh bình thản đáp: “Cô nghĩ nhiều rồi, cô Thẩm là người không tệ!”“Cô Thẩm còn dùng tính mạng của mình để giúp tôi giữ bí mật, dù có tình cảm hay không thì tôi cũng sẽ không để cô đoạt xá cô Thẩm!”