Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3440: Ở ngay phía trước!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong khi nghĩa địa Hỗn Độn mở ra, ở một nơi nào đó trong sơn cốc.Một đám người tu võ giáng trần rồi tìm kiếm một hồi.Một người đàn ông trung niên chạy tới, quỳ gối dưới chân một người thanh niên: “Cậu chủ, tìm được rồi ạ!”“Ở ngay phía trước!”Phó Long Đình nâng tay nắm chặt một mảnh binh khí: “ĐiBọn họ đi tới trước vài trăm mét, đi sâu vào nơi sâu nhất sơn cốc.“Tuy rằng nơi đây đã được quét dọn sạch sẽ, nhưng cẩn thận đến mấy rồi cũng sẽ có sai sót!”Người đàn ông trung niên cúi đầu, chỉ vào một hướng: “Mảnh binh khí này được tìm thấy ở ngay đây, nó thuộc về nhàhọ Phó chúng ta!”“Hơn nữa, nơi này có dấu vết của trận pháp, e rằng có người đã thiết lập một trận pháp ở đây rồi!"“Sợ rằng bọn cậu chủ nhỏ đã bị người mai phục ở đây!”Mặt Phó Long Đình lạnh băng, khóe mắt run liên tục: “Không một kẻ nào từng dính máu tươi của nhà họ Phó trên †ay mà còn có thể toàn mạng!”Anh ta giậm chân.Quát to: “Thời gian tái hiện!”Cảnh khiến người khiếp sợ xuất hiện.Trong cơ thể Phó Long Đình bùng lên một luồng sáng đỏ thấm.Vô số phù văn tề tụ bốn phía xung quanh anh ta rồi ngưng tụ thành một hư ảnh.Một ông lão, một người thanh niên và một cô gái hiện lên.“Mặc Phong Hành sao?” Người đàn ông trung niên sửng sốt.Phó Long Đình nhíu mày: “Nhà họ Mặc trên Huyền Bảng à?Người đàn ông trung niên gật đầu đáp: “Người này chính là Mặc Phong Hành, người đứng đầu nhà họ Mặc, còn cô gái kia chính là cháu gái của ông ta, Mặc Đình Đình!”“Còn về người thanh niên kia thì chưa từng gặp mặt..."“Mặc kệ là ai thì cũng chỉ có một kết cục!”, Phó Long Đình hừng hực khí thế.Mái tóc đen dài tung bay theo gió, sát khí ngùn ngụt ngút trời.Tay anh ta nắm chặt, nháy mắt ba bóng người kia tan biến.“Đi thôi, đến nhà họ Mặc!”Thẩm Nại Tuyết mở mắt, lông mi khẽ rung động: “Nhóc Diệp, cảm ơn!”Ấy vẫn là giọng của Thẩm Nại Tuyết.Nhưng giọng điệu là của Băng Phách.Diệp Bắc Minh hỏi: “Cô thành công rồi à?”Băng Phách nhẹ nhàng gật đầu: “Hai bọn tôi đã giao ước với nhau, phần lớn thời gian vẫn do cô ta khống chế cơ thể này!”“Nếu như tôi cần thì đến lượt tôi khống chế!”Lòng Diệp Bắc Minh khẽ động, nghĩ đến điều gì đó.Lúc trước, Tôn Thiến bị tàn hồn của thần nữ Túc Hoàng chiếm cơ thể cũng xảy ra chuyện như vậy.

Trong khi nghĩa địa Hỗn Độn mở ra, ở một nơi nào đó trong sơn cốc.

Một đám người tu võ giáng trần rồi tìm kiếm một hồi.

Một người đàn ông trung niên chạy tới, quỳ gối dưới chân một người thanh niên: “Cậu chủ, tìm được rồi ạ!”

“Ở ngay phía trước!”

Phó Long Đình nâng tay nắm chặt một mảnh binh khí: “Đi

Bọn họ đi tới trước vài trăm mét, đi sâu vào nơi sâu nhất sơn cốc.

“Tuy rằng nơi đây đã được quét dọn sạch sẽ, nhưng cẩn thận đến mấy rồi cũng sẽ có sai sót!”

Người đàn ông trung niên cúi đầu, chỉ vào một hướng: “Mảnh binh khí này được tìm thấy ở ngay đây, nó thuộc về nhà

họ Phó chúng ta!”

“Hơn nữa, nơi này có dấu vết của trận pháp, e rằng có người đã thiết lập một trận pháp ở đây rồi!"

“Sợ rằng bọn cậu chủ nhỏ đã bị người mai phục ở đây!”

Mặt Phó Long Đình lạnh băng, khóe mắt run liên tục: “Không một kẻ nào từng dính máu tươi của nhà họ Phó trên †ay mà còn có thể toàn mạng!”

Anh ta giậm chân.

Quát to: “Thời gian tái hiện!”

Cảnh khiến người khiếp sợ xuất hiện.

Trong cơ thể Phó Long Đình bùng lên một luồng sáng đỏ thấm.

Vô số phù văn tề tụ bốn phía xung quanh anh ta rồi ngưng tụ thành một hư ảnh.

Một ông lão, một người thanh niên và một cô gái hiện lên.

“Mặc Phong Hành sao?” Người đàn ông trung niên sửng sốt.

Phó Long Đình nhíu mày: “Nhà họ Mặc trên Huyền Bảng à?

Người đàn ông trung niên gật đầu đáp: “Người này chính là Mặc Phong Hành, người đứng đầu nhà họ Mặc, còn cô gái kia chính là cháu gái của ông ta, Mặc Đình Đình!”

“Còn về người thanh niên kia thì chưa từng gặp mặt..."

“Mặc kệ là ai thì cũng chỉ có một kết cục!”, Phó Long Đình hừng hực khí thế.

Mái tóc đen dài tung bay theo gió, sát khí ngùn ngụt ngút trời.

Tay anh ta nắm chặt, nháy mắt ba bóng người kia tan biến.

“Đi thôi, đến nhà họ Mặc!”

Thẩm Nại Tuyết mở mắt, lông mi khẽ rung động: “Nhóc Diệp, cảm ơn!”

Ấy vẫn là giọng của Thẩm Nại Tuyết.

Nhưng giọng điệu là của Băng Phách.

Diệp Bắc Minh hỏi: “Cô thành công rồi à?”

Băng Phách nhẹ nhàng gật đầu: “Hai bọn tôi đã giao ước với nhau, phần lớn thời gian vẫn do cô ta khống chế cơ thể này!”

“Nếu như tôi cần thì đến lượt tôi khống chế!”

Lòng Diệp Bắc Minh khẽ động, nghĩ đến điều gì đó.

Lúc trước, Tôn Thiến bị tàn hồn của thần nữ Túc Hoàng chiếm cơ thể cũng xảy ra chuyện như vậy.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong khi nghĩa địa Hỗn Độn mở ra, ở một nơi nào đó trong sơn cốc.Một đám người tu võ giáng trần rồi tìm kiếm một hồi.Một người đàn ông trung niên chạy tới, quỳ gối dưới chân một người thanh niên: “Cậu chủ, tìm được rồi ạ!”“Ở ngay phía trước!”Phó Long Đình nâng tay nắm chặt một mảnh binh khí: “ĐiBọn họ đi tới trước vài trăm mét, đi sâu vào nơi sâu nhất sơn cốc.“Tuy rằng nơi đây đã được quét dọn sạch sẽ, nhưng cẩn thận đến mấy rồi cũng sẽ có sai sót!”Người đàn ông trung niên cúi đầu, chỉ vào một hướng: “Mảnh binh khí này được tìm thấy ở ngay đây, nó thuộc về nhàhọ Phó chúng ta!”“Hơn nữa, nơi này có dấu vết của trận pháp, e rằng có người đã thiết lập một trận pháp ở đây rồi!"“Sợ rằng bọn cậu chủ nhỏ đã bị người mai phục ở đây!”Mặt Phó Long Đình lạnh băng, khóe mắt run liên tục: “Không một kẻ nào từng dính máu tươi của nhà họ Phó trên †ay mà còn có thể toàn mạng!”Anh ta giậm chân.Quát to: “Thời gian tái hiện!”Cảnh khiến người khiếp sợ xuất hiện.Trong cơ thể Phó Long Đình bùng lên một luồng sáng đỏ thấm.Vô số phù văn tề tụ bốn phía xung quanh anh ta rồi ngưng tụ thành một hư ảnh.Một ông lão, một người thanh niên và một cô gái hiện lên.“Mặc Phong Hành sao?” Người đàn ông trung niên sửng sốt.Phó Long Đình nhíu mày: “Nhà họ Mặc trên Huyền Bảng à?Người đàn ông trung niên gật đầu đáp: “Người này chính là Mặc Phong Hành, người đứng đầu nhà họ Mặc, còn cô gái kia chính là cháu gái của ông ta, Mặc Đình Đình!”“Còn về người thanh niên kia thì chưa từng gặp mặt..."“Mặc kệ là ai thì cũng chỉ có một kết cục!”, Phó Long Đình hừng hực khí thế.Mái tóc đen dài tung bay theo gió, sát khí ngùn ngụt ngút trời.Tay anh ta nắm chặt, nháy mắt ba bóng người kia tan biến.“Đi thôi, đến nhà họ Mặc!”Thẩm Nại Tuyết mở mắt, lông mi khẽ rung động: “Nhóc Diệp, cảm ơn!”Ấy vẫn là giọng của Thẩm Nại Tuyết.Nhưng giọng điệu là của Băng Phách.Diệp Bắc Minh hỏi: “Cô thành công rồi à?”Băng Phách nhẹ nhàng gật đầu: “Hai bọn tôi đã giao ước với nhau, phần lớn thời gian vẫn do cô ta khống chế cơ thể này!”“Nếu như tôi cần thì đến lượt tôi khống chế!”Lòng Diệp Bắc Minh khẽ động, nghĩ đến điều gì đó.Lúc trước, Tôn Thiến bị tàn hồn của thần nữ Túc Hoàng chiếm cơ thể cũng xảy ra chuyện như vậy.

Chương 3440: Ở ngay phía trước!