Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3441: Anh liếc mắt nhìn Băng Phách
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thoáng chốc bia mộ đã hóa thành bột mịn trôi theo làn gió.“Tiểu Tháp, cô ta sẽ không trở về nữa à?”Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên đáp lời: “Bia mộ Hỗn Độn đã biến mất, cô ta không còn cơ hội trở về nữa!”“Tương ứng, bây giờ cô ta chỉ có một cơ hội duy nhất “Nếu thất bại thì thân hồn cũng sẽ biến mất!”Diệp Bắc Minh sửng sốt.Bia mộ đại diện cho Băng Phách đã trở nên ảm đạm không chút ánh sáng.Trên bia mộ xuất hiện những vết rạn nứt, một cơn gió thổi qua.Thoáng chốc bia mộ đã hóa thành bột mịn trôi theo làn gió.“Tiểu Tháp, cô ta sẽ không trở về nữa à?”Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên đáp lời: “Bia mộ Hỗn Độn đã biến mất, cô ta không còn cơ hội trở về nữa!”“Tương ứng, bây giờ cô ta chỉ có một cơ hội duy nhất “Nếu thất bại thì thân hồn cũng sẽ biến mất!”Diệp Bắc Minh sửng sốtAnh liếc mắt nhìn Băng Phách.Cô ta chắc chắn đã biết việc này nhưng vẫn lựa chọn con đường ấy.“Đi thôi, tôi dẫn cậu đi tìm Băng Phách Long Tủy!”, Băng Phách chậm rãi đứng dậy.Sau khi bước ra khỏi phòng thì bắt gặp Hoàn Nhan Băng Phượng đang đứng canh ngoài cửa.Sau khi bà ta biết được tình hình của Thẩm Nại Tuyết thì thoáng thở phào.Băng Phách dặn dò vài câu rồi dẫn theo Diệp Bắc Minh đi thẳng đến cấm địa của Băng Cực Cung.Vài bà lão đứng canh giữ cửa vào cấm địa đã sớm biết được chuyện xảy ra trong cung.Khi thấy Băng Phách đi tới, bọn họ đều quỳ xuống: “Kính chào lão tổi”Băng Phách nhìn thoáng qua bọn họ một lượt: “Các người canh giữ ở đây, không có sự cho phép của tôi thì không cho phép bất cứ ai tiến vào cấm địa nửa bước!”Anh liếc mắt nhìn Băng Phách.Cô ta chắc chắn đã biết việc này nhưng vẫn lựa chọn con đường ấy.“Đi thôi, tôi dẫn cậu đi tìm Băng Phách Long Tủy!”, Băng Phách chậm rãi đứng dậy.Sau khi bước ra khỏi phòng thì bắt gặp Hoàn Nhan Băng Phượng đang đứng canh ngoài cửa.Sau khi bà ta biết được tình hình của Thẩm Nại Tuyết thì thoáng thở phào.Băng Phách dặn dò vài câu rồi dẫn theo Diệp Bắc Minh đi thẳng đến cấm địa của Băng Cực Cung.Vài bà lão đứng canh giữ cửa vào cấm địa đã sớm biết được chuyện xảy ra trong cung.Khi thấy Băng Phách đi tới, bọn họ đều quỳ xuống: “Kính chào lão tổi”Băng Phách nhìn thoáng qua bọn họ một lượt: “Các người canh giữ ở đây, không có sự cho phép của tôi thì không cho phép bất cứ ai tiến vào cấm địa nửa bước!”“Vâng ạ!”Mấy bà lão đứng dậy, khó hiểu nhìn Băng Phách.Băng Phách biết suy nghĩ của bọn họ, bèn bước tới một vách tường băng được tạc từ huyền băng mười vạn năm.Cô ta đưa tay lên chỉ vào vài điểm, vẽ vài đường phù văng. Tiếng nổ vang lên, vách tường nổ tung tạo ra một lỗ hổng. Sắc mặt bọn họ hơi thay đổi.Ngoài mấy người bọn họ ra thì cho dù là Hoàn Nhan Băng Phượng hay Lý Dĩnh cũng không biết cách mở cấm địa như thế nào.Thẩm Nại Tuyết lại càng không thể biết được.Chỉ có một khả năng lão tổ Băng Phách quả thật đã trở lại.Nghĩ đến đây, mấy bà lão đó lại càng thêm cung kính.Diệp Bắc Minh đi theo sau Băng Phách tiến vào trong cấm địa, một luồng khí tức vô cùng lạnh lão ập tới.Luồng khí lạnh ấy thẩm thấu vào tận xương cốt. Khí vừa thở ra đã đông thành tuyết.Diệp Bắc Minh không nhịn được lạnh run: “Tiểu Tháp, nhiệt độ nơi này thấp cỡ nào thế?”
Thoáng chốc bia mộ đã hóa thành bột mịn trôi theo làn gió.
“Tiểu Tháp, cô ta sẽ không trở về nữa à?”
Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên đáp lời: “Bia mộ Hỗn Độn đã biến mất, cô ta không còn cơ hội trở về nữa!”
“Tương ứng, bây giờ cô ta chỉ có một cơ hội duy nhất “Nếu thất bại thì thân hồn cũng sẽ biến mất!”
Diệp Bắc Minh sửng sốt.
Bia mộ đại diện cho Băng Phách đã trở nên ảm đạm không chút ánh sáng.
Trên bia mộ xuất hiện những vết rạn nứt, một cơn gió thổi qua.
Thoáng chốc bia mộ đã hóa thành bột mịn trôi theo làn gió.
“Tiểu Tháp, cô ta sẽ không trở về nữa à?”
Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên đáp lời: “Bia mộ Hỗn Độn đã biến mất, cô ta không còn cơ hội trở về nữa!”
“Tương ứng, bây giờ cô ta chỉ có một cơ hội duy nhất “Nếu thất bại thì thân hồn cũng sẽ biến mất!”
Diệp Bắc Minh sửng sốt
Anh liếc mắt nhìn Băng Phách.
Cô ta chắc chắn đã biết việc này nhưng vẫn lựa chọn con đường ấy.
“Đi thôi, tôi dẫn cậu đi tìm Băng Phách Long Tủy!”, Băng Phách chậm rãi đứng dậy.
Sau khi bước ra khỏi phòng thì bắt gặp Hoàn Nhan Băng Phượng đang đứng canh ngoài cửa.
Sau khi bà ta biết được tình hình của Thẩm Nại Tuyết thì thoáng thở phào.
Băng Phách dặn dò vài câu rồi dẫn theo Diệp Bắc Minh đi thẳng đến cấm địa của Băng Cực Cung.
Vài bà lão đứng canh giữ cửa vào cấm địa đã sớm biết được chuyện xảy ra trong cung.
Khi thấy Băng Phách đi tới, bọn họ đều quỳ xuống: “Kính chào lão tổi”
Băng Phách nhìn thoáng qua bọn họ một lượt: “Các người canh giữ ở đây, không có sự cho phép của tôi thì không cho phép bất cứ ai tiến vào cấm địa nửa bước!”
Anh liếc mắt nhìn Băng Phách.
Cô ta chắc chắn đã biết việc này nhưng vẫn lựa chọn con đường ấy.
“Đi thôi, tôi dẫn cậu đi tìm Băng Phách Long Tủy!”, Băng Phách chậm rãi đứng dậy.
Sau khi bước ra khỏi phòng thì bắt gặp Hoàn Nhan Băng Phượng đang đứng canh ngoài cửa.
Sau khi bà ta biết được tình hình của Thẩm Nại Tuyết thì thoáng thở phào.
Băng Phách dặn dò vài câu rồi dẫn theo Diệp Bắc Minh đi thẳng đến cấm địa của Băng Cực Cung.
Vài bà lão đứng canh giữ cửa vào cấm địa đã sớm biết được chuyện xảy ra trong cung.
Khi thấy Băng Phách đi tới, bọn họ đều quỳ xuống: “Kính chào lão tổi”
Băng Phách nhìn thoáng qua bọn họ một lượt: “Các người canh giữ ở đây, không có sự cho phép của tôi thì không cho phép bất cứ ai tiến vào cấm địa nửa bước!”
“Vâng ạ!”
Mấy bà lão đứng dậy, khó hiểu nhìn Băng Phách.
Băng Phách biết suy nghĩ của bọn họ, bèn bước tới một vách tường băng được tạc từ huyền băng mười vạn năm.
Cô ta đưa tay lên chỉ vào vài điểm, vẽ vài đường phù văng. Tiếng nổ vang lên, vách tường nổ tung tạo ra một lỗ hổng. Sắc mặt bọn họ hơi thay đổi.
Ngoài mấy người bọn họ ra thì cho dù là Hoàn Nhan Băng Phượng hay Lý Dĩnh cũng không biết cách mở cấm địa như thế nào.
Thẩm Nại Tuyết lại càng không thể biết được.
Chỉ có một khả năng lão tổ Băng Phách quả thật đã trở lại.
Nghĩ đến đây, mấy bà lão đó lại càng thêm cung kính.
Diệp Bắc Minh đi theo sau Băng Phách tiến vào trong cấm địa, một luồng khí tức vô cùng lạnh lão ập tới.
Luồng khí lạnh ấy thẩm thấu vào tận xương cốt. Khí vừa thở ra đã đông thành tuyết.
Diệp Bắc Minh không nhịn được lạnh run: “Tiểu Tháp, nhiệt độ nơi này thấp cỡ nào thế?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thoáng chốc bia mộ đã hóa thành bột mịn trôi theo làn gió.“Tiểu Tháp, cô ta sẽ không trở về nữa à?”Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên đáp lời: “Bia mộ Hỗn Độn đã biến mất, cô ta không còn cơ hội trở về nữa!”“Tương ứng, bây giờ cô ta chỉ có một cơ hội duy nhất “Nếu thất bại thì thân hồn cũng sẽ biến mất!”Diệp Bắc Minh sửng sốt.Bia mộ đại diện cho Băng Phách đã trở nên ảm đạm không chút ánh sáng.Trên bia mộ xuất hiện những vết rạn nứt, một cơn gió thổi qua.Thoáng chốc bia mộ đã hóa thành bột mịn trôi theo làn gió.“Tiểu Tháp, cô ta sẽ không trở về nữa à?”Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên đáp lời: “Bia mộ Hỗn Độn đã biến mất, cô ta không còn cơ hội trở về nữa!”“Tương ứng, bây giờ cô ta chỉ có một cơ hội duy nhất “Nếu thất bại thì thân hồn cũng sẽ biến mất!”Diệp Bắc Minh sửng sốtAnh liếc mắt nhìn Băng Phách.Cô ta chắc chắn đã biết việc này nhưng vẫn lựa chọn con đường ấy.“Đi thôi, tôi dẫn cậu đi tìm Băng Phách Long Tủy!”, Băng Phách chậm rãi đứng dậy.Sau khi bước ra khỏi phòng thì bắt gặp Hoàn Nhan Băng Phượng đang đứng canh ngoài cửa.Sau khi bà ta biết được tình hình của Thẩm Nại Tuyết thì thoáng thở phào.Băng Phách dặn dò vài câu rồi dẫn theo Diệp Bắc Minh đi thẳng đến cấm địa của Băng Cực Cung.Vài bà lão đứng canh giữ cửa vào cấm địa đã sớm biết được chuyện xảy ra trong cung.Khi thấy Băng Phách đi tới, bọn họ đều quỳ xuống: “Kính chào lão tổi”Băng Phách nhìn thoáng qua bọn họ một lượt: “Các người canh giữ ở đây, không có sự cho phép của tôi thì không cho phép bất cứ ai tiến vào cấm địa nửa bước!”Anh liếc mắt nhìn Băng Phách.Cô ta chắc chắn đã biết việc này nhưng vẫn lựa chọn con đường ấy.“Đi thôi, tôi dẫn cậu đi tìm Băng Phách Long Tủy!”, Băng Phách chậm rãi đứng dậy.Sau khi bước ra khỏi phòng thì bắt gặp Hoàn Nhan Băng Phượng đang đứng canh ngoài cửa.Sau khi bà ta biết được tình hình của Thẩm Nại Tuyết thì thoáng thở phào.Băng Phách dặn dò vài câu rồi dẫn theo Diệp Bắc Minh đi thẳng đến cấm địa của Băng Cực Cung.Vài bà lão đứng canh giữ cửa vào cấm địa đã sớm biết được chuyện xảy ra trong cung.Khi thấy Băng Phách đi tới, bọn họ đều quỳ xuống: “Kính chào lão tổi”Băng Phách nhìn thoáng qua bọn họ một lượt: “Các người canh giữ ở đây, không có sự cho phép của tôi thì không cho phép bất cứ ai tiến vào cấm địa nửa bước!”“Vâng ạ!”Mấy bà lão đứng dậy, khó hiểu nhìn Băng Phách.Băng Phách biết suy nghĩ của bọn họ, bèn bước tới một vách tường băng được tạc từ huyền băng mười vạn năm.Cô ta đưa tay lên chỉ vào vài điểm, vẽ vài đường phù văng. Tiếng nổ vang lên, vách tường nổ tung tạo ra một lỗ hổng. Sắc mặt bọn họ hơi thay đổi.Ngoài mấy người bọn họ ra thì cho dù là Hoàn Nhan Băng Phượng hay Lý Dĩnh cũng không biết cách mở cấm địa như thế nào.Thẩm Nại Tuyết lại càng không thể biết được.Chỉ có một khả năng lão tổ Băng Phách quả thật đã trở lại.Nghĩ đến đây, mấy bà lão đó lại càng thêm cung kính.Diệp Bắc Minh đi theo sau Băng Phách tiến vào trong cấm địa, một luồng khí tức vô cùng lạnh lão ập tới.Luồng khí lạnh ấy thẩm thấu vào tận xương cốt. Khí vừa thở ra đã đông thành tuyết.Diệp Bắc Minh không nhịn được lạnh run: “Tiểu Tháp, nhiệt độ nơi này thấp cỡ nào thế?”