Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 3737: Choang một tiếng vang lên

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh cau mày: “Ân tình mà tôi nợ cô, tôi đã trả lúc ở học viện Viễn Cổ rồi!”Ngư Thất Tình ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ cầu xin: “Anh Diệp, tôi biết anh không nợ gì tôi hết, nhưng ông ấy là bố của tôi!”“Xin anh Diệp nể tình lúc ở thành Thiên Dung, Thất Tình cũng từng giúp anh vài lần!”“Tha cho bố tôi một mạng đi, Thất Tình nguyện từ nay về sau làm trâu làm ngựa báo đáp anh Diệp!”“Thậm chí, nếu anh Diệp coi thường Thất Tình, Thất Tình một mạng đổi một mạng cũng được!”Nói xong.Ngư Thất Tình lấy ra một con dao găm, đâm về phía cổ họng của mình!“Choang một tiếng vang lên, một luồng sức mạnh ập đến. Con dao găm bay đi!Giọng của Diệp Bắc Minh vang lên: “Đây là lần cuối cùng, đầu của bố cô tạm thời được giữ trên cổ của ông ta!”Nắm ngón tay nắm lại! Mười ba cây kim châm bay về lòng bàn tay!Ngư Chính Dương giống như chết một lần, năm dưới đất không ngừng run rẩy!Nỗi đau, sợ hãi vừa nãy, ông ta không muốn chịu thêm lần thứ hai!“Cảm ơn anh Diệp, cảm ơn anh Diệp!”, Ngư Thất Tình kích động xông đến.Diệp Bắc Minh chuyển ánh mắt, nhìn sang Ngư Thanh Thư: “Còn mày, kích bác những người ở đây sỉ nhục chín sư tỷ của tao!”“Đáng chết!”Năm ngón tay áp xuống!Ngư Thanh Thư sợ đến gào thét” “Cứu tôi... Ngư Thất Tình, con tiện nhân này mau cứu tôi!”Phụt! Một luồng sương máu nổ tung! “Con trai..", đồng tử của Ngư Chính Dương co lại.Sau đó, ánh mắt của Diệp Bắc Minh khóa chặt mấy chục người đám gã đàn ông mập.Chính họ lên tiếng sỉ nhục chín sư tỷ: “Tôi từng cho các người cơ hội, các người lại không biết trân trọng!”“Bây giờ, vui vẻ hưởng thụ cái chết đi!”“Cái chết? Ha ha ha!”, đôi mắt gã đàn ông mập đỏ bừng cười lớn: “Diệp Bắc Minh, mày nghĩ mày là ai, vừa dung hợphơn một trăm chiếc xương Chí Tôn thì vô địch hả?”“Mấy chục người chúng tôi cùng liên thủ, không tin không giết người mày, xông lên cho tôi!”Vừa dứt lời, gã đàn ông mập dậm chân, xông về phía Diệp Bắc Minh!Mấy chục người phía sau lại đứng tại chỗ, không nhúc nhíchIGã đàn ông mập quay đầu sắc mặt kinh sợ: “Chẳng phải đã nói cùng ra tay sao? Các người...”Cùng lúc đó, một luồng khí tức chết chóc ập đến!Gã đàn ông mập nhìn sang Diệp Bắc Minh, chỉ thấy anh nhẹ nhàng giơ tay, lòng bàn tay hiện lên một ngọn lửa!

Diệp Bắc Minh cau mày: “Ân tình mà tôi nợ cô, tôi đã trả lúc ở học viện Viễn Cổ rồi!”

Ngư Thất Tình ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ cầu xin: “Anh Diệp, tôi biết anh không nợ gì tôi hết, nhưng ông ấy là bố của tôi!”

“Xin anh Diệp nể tình lúc ở thành Thiên Dung, Thất Tình cũng từng giúp anh vài lần!”

“Tha cho bố tôi một mạng đi, Thất Tình nguyện từ nay về sau làm trâu làm ngựa báo đáp anh Diệp!”

“Thậm chí, nếu anh Diệp coi thường Thất Tình, Thất Tình một mạng đổi một mạng cũng được!”

Nói xong.

Ngư Thất Tình lấy ra một con dao găm, đâm về phía cổ họng của mình!

“Choang một tiếng vang lên, một luồng sức mạnh ập đến. Con dao găm bay đi!

Giọng của Diệp Bắc Minh vang lên: “Đây là lần cuối cùng, đầu của bố cô tạm thời được giữ trên cổ của ông ta!”

Nắm ngón tay nắm lại! Mười ba cây kim châm bay về lòng bàn tay!

Ngư Chính Dương giống như chết một lần, năm dưới đất không ngừng run rẩy!

Nỗi đau, sợ hãi vừa nãy, ông ta không muốn chịu thêm lần thứ hai!

“Cảm ơn anh Diệp, cảm ơn anh Diệp!”, Ngư Thất Tình kích động xông đến.

Diệp Bắc Minh chuyển ánh mắt, nhìn sang Ngư Thanh Thư: “Còn mày, kích bác những người ở đây sỉ nhục chín sư tỷ của tao!”

“Đáng chết!”

Năm ngón tay áp xuống!

Ngư Thanh Thư sợ đến gào thét” “Cứu tôi... Ngư Thất Tình, con tiện nhân này mau cứu tôi!”

Phụt! Một luồng sương máu nổ tung! “Con trai..", đồng tử của Ngư Chính Dương co lại.

Sau đó, ánh mắt của Diệp Bắc Minh khóa chặt mấy chục người đám gã đàn ông mập.

Chính họ lên tiếng sỉ nhục chín sư tỷ: “Tôi từng cho các người cơ hội, các người lại không biết trân trọng!”

“Bây giờ, vui vẻ hưởng thụ cái chết đi!”

“Cái chết? Ha ha ha!”, đôi mắt gã đàn ông mập đỏ bừng cười lớn: “Diệp Bắc Minh, mày nghĩ mày là ai, vừa dung hợp

hơn một trăm chiếc xương Chí Tôn thì vô địch hả?”

“Mấy chục người chúng tôi cùng liên thủ, không tin không giết người mày, xông lên cho tôi!”

Vừa dứt lời, gã đàn ông mập dậm chân, xông về phía Diệp Bắc Minh!

Mấy chục người phía sau lại đứng tại chỗ, không nhúc nhíchI

Gã đàn ông mập quay đầu sắc mặt kinh sợ: “Chẳng phải đã nói cùng ra tay sao? Các người...”

Cùng lúc đó, một luồng khí tức chết chóc ập đến!

Gã đàn ông mập nhìn sang Diệp Bắc Minh, chỉ thấy anh nhẹ nhàng giơ tay, lòng bàn tay hiện lên một ngọn lửa!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh cau mày: “Ân tình mà tôi nợ cô, tôi đã trả lúc ở học viện Viễn Cổ rồi!”Ngư Thất Tình ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ cầu xin: “Anh Diệp, tôi biết anh không nợ gì tôi hết, nhưng ông ấy là bố của tôi!”“Xin anh Diệp nể tình lúc ở thành Thiên Dung, Thất Tình cũng từng giúp anh vài lần!”“Tha cho bố tôi một mạng đi, Thất Tình nguyện từ nay về sau làm trâu làm ngựa báo đáp anh Diệp!”“Thậm chí, nếu anh Diệp coi thường Thất Tình, Thất Tình một mạng đổi một mạng cũng được!”Nói xong.Ngư Thất Tình lấy ra một con dao găm, đâm về phía cổ họng của mình!“Choang một tiếng vang lên, một luồng sức mạnh ập đến. Con dao găm bay đi!Giọng của Diệp Bắc Minh vang lên: “Đây là lần cuối cùng, đầu của bố cô tạm thời được giữ trên cổ của ông ta!”Nắm ngón tay nắm lại! Mười ba cây kim châm bay về lòng bàn tay!Ngư Chính Dương giống như chết một lần, năm dưới đất không ngừng run rẩy!Nỗi đau, sợ hãi vừa nãy, ông ta không muốn chịu thêm lần thứ hai!“Cảm ơn anh Diệp, cảm ơn anh Diệp!”, Ngư Thất Tình kích động xông đến.Diệp Bắc Minh chuyển ánh mắt, nhìn sang Ngư Thanh Thư: “Còn mày, kích bác những người ở đây sỉ nhục chín sư tỷ của tao!”“Đáng chết!”Năm ngón tay áp xuống!Ngư Thanh Thư sợ đến gào thét” “Cứu tôi... Ngư Thất Tình, con tiện nhân này mau cứu tôi!”Phụt! Một luồng sương máu nổ tung! “Con trai..", đồng tử của Ngư Chính Dương co lại.Sau đó, ánh mắt của Diệp Bắc Minh khóa chặt mấy chục người đám gã đàn ông mập.Chính họ lên tiếng sỉ nhục chín sư tỷ: “Tôi từng cho các người cơ hội, các người lại không biết trân trọng!”“Bây giờ, vui vẻ hưởng thụ cái chết đi!”“Cái chết? Ha ha ha!”, đôi mắt gã đàn ông mập đỏ bừng cười lớn: “Diệp Bắc Minh, mày nghĩ mày là ai, vừa dung hợphơn một trăm chiếc xương Chí Tôn thì vô địch hả?”“Mấy chục người chúng tôi cùng liên thủ, không tin không giết người mày, xông lên cho tôi!”Vừa dứt lời, gã đàn ông mập dậm chân, xông về phía Diệp Bắc Minh!Mấy chục người phía sau lại đứng tại chỗ, không nhúc nhíchIGã đàn ông mập quay đầu sắc mặt kinh sợ: “Chẳng phải đã nói cùng ra tay sao? Các người...”Cùng lúc đó, một luồng khí tức chết chóc ập đến!Gã đàn ông mập nhìn sang Diệp Bắc Minh, chỉ thấy anh nhẹ nhàng giơ tay, lòng bàn tay hiện lên một ngọn lửa!

Chương 3737: Choang một tiếng vang lên