Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3738: Vô số người cúi thấp đầu
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Kẻ này, không đơn giản!” Phụt! Phụt! Phụt!Hỏa châm do Phần Thiên Chi Diễm hình thành bay ra, chui vào trong người gã đàn ông mập!Chui sâu vào xương tủy!“AI”, tiếng kêu thảm thiết vang lên. “Đừng lại đây, các người la cái gì?” “Đừng lại đây...”Gã đàn ông mập đưa hai tay ra, điên cuồng tóm máu thịt của mình!Trong chớp mắt, máu thịt lãn lộn một mảng! Máu tươi đầm đìa!Sau một khắc, gã đàn ông mập lại cào xé toàn bộ máu thịt toàn thân mình, lộ ra xương trắng ghê rợn!Ngọn lửa bốc cháy từ trong xương tủy!Trong phút chốc, gã đàn ông mập chẳng còn cả xương trắng!Biến thành tro bụil“Suýt..”Các võ giả khác đều hít khí lạnh!Ác!Thủ đoạn giết người này, quá độc ác!Thụp! Thụp! Thụp!Toàn bộ quỳ dưới đất, dập đầu cầu xin: “Diệp tông chủ xin tha mạng, chúng tôi nhận sail”“Đúng đúng đúng, Diệp tông chủ, chúng tôi không nên sỉ nhục sư tỷ của cậu!”“Họ đều là băng thanh ngọc khiết, chúng tôi mới là kẻ bẩn thỉu nhất thế gian!”Diệp Bắc Minh bị chọc tức cười: “Biết sai rồi, vậy thì đi chết đi!”Soạt! Soạt! SoạtIPhần Thiên Chi Diễm hóa thành hàng trăm câu hỏa châm, đều chui vào trong cơ thể họ!Sau một hồi tiếng kêu thảm thiết vô tận, ngọn lửa thiêu cháy!Tất cả trở về tĩnh lặng! Chỉ còn lại Diệp Bắc Minh chắp tay sau lưng đứng ở sơn môn Thái Dương Tông, uy nghiêm vô thượng: “Còn ai muốn cóý đồ với Thái Dương Tông không?”“Xương Chí Tôn đều ở trong cơ thể tôi, các người dù là ai muốn, cứ việc đến lấy!”Những chỗ ánh mắt lướt qua.Hiện trường tĩnh mịch, im lặng như tờiVô số người cúi thấp đầu.Toàn thân Vương Tư Đạo run lên, nén thấp giọng: “Yên Nhị, bắt đầu từ hôm nay Diệp tông chủ và cái tên của Thái Dương Tông, sợ rằng sẽ trở thành ác mộng của rất nhiều người!”Vương Yên Nhi gật đầu hiểu rõ.Sắc mặt Vương Nguyên tái nhợt, nghĩ đến cảnh xảy ra ở học viện Viễn CổiI“Mẹ kiếp, cũng may lúc đó mình thông minh! Nếu không mình chết thế nào cũng không biết!
“Kẻ này, không đơn giản!” Phụt! Phụt! Phụt!
Hỏa châm do Phần Thiên Chi Diễm hình thành bay ra, chui vào trong người gã đàn ông mập!
Chui sâu vào xương tủy!
“AI”, tiếng kêu thảm thiết vang lên. “Đừng lại đây, các người la cái gì?” “Đừng lại đây...”
Gã đàn ông mập đưa hai tay ra, điên cuồng tóm máu thịt của mình!
Trong chớp mắt, máu thịt lãn lộn một mảng! Máu tươi đầm đìa!
Sau một khắc, gã đàn ông mập lại cào xé toàn bộ máu thịt toàn thân mình, lộ ra xương trắng ghê rợn!
Ngọn lửa bốc cháy từ trong xương tủy!
Trong phút chốc, gã đàn ông mập chẳng còn cả xương trắng!
Biến thành tro bụil
“Suýt..”
Các võ giả khác đều hít khí lạnh!
Ác!
Thủ đoạn giết người này, quá độc ác!
Thụp! Thụp! Thụp!
Toàn bộ quỳ dưới đất, dập đầu cầu xin: “Diệp tông chủ xin tha mạng, chúng tôi nhận sail”
“Đúng đúng đúng, Diệp tông chủ, chúng tôi không nên sỉ nhục sư tỷ của cậu!”
“Họ đều là băng thanh ngọc khiết, chúng tôi mới là kẻ bẩn thỉu nhất thế gian!”
Diệp Bắc Minh bị chọc tức cười: “Biết sai rồi, vậy thì đi chết đi!”
Soạt! Soạt! SoạtI
Phần Thiên Chi Diễm hóa thành hàng trăm câu hỏa châm, đều chui vào trong cơ thể họ!
Sau một hồi tiếng kêu thảm thiết vô tận, ngọn lửa thiêu cháy!
Tất cả trở về tĩnh lặng! Chỉ còn lại Diệp Bắc Minh chắp tay sau lưng đứng ở sơn môn Thái Dương Tông, uy nghiêm vô thượng: “Còn ai muốn có
ý đồ với Thái Dương Tông không?”
“Xương Chí Tôn đều ở trong cơ thể tôi, các người dù là ai muốn, cứ việc đến lấy!”
Những chỗ ánh mắt lướt qua.
Hiện trường tĩnh mịch, im lặng như tời
Vô số người cúi thấp đầu.
Toàn thân Vương Tư Đạo run lên, nén thấp giọng: “Yên Nhị, bắt đầu từ hôm nay Diệp tông chủ và cái tên của Thái Dương Tông, sợ rằng sẽ trở thành ác mộng của rất nhiều người!”
Vương Yên Nhi gật đầu hiểu rõ.
Sắc mặt Vương Nguyên tái nhợt, nghĩ đến cảnh xảy ra ở học viện Viễn CổiI
“Mẹ kiếp, cũng may lúc đó mình thông minh! Nếu không mình chết thế nào cũng không biết!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Kẻ này, không đơn giản!” Phụt! Phụt! Phụt!Hỏa châm do Phần Thiên Chi Diễm hình thành bay ra, chui vào trong người gã đàn ông mập!Chui sâu vào xương tủy!“AI”, tiếng kêu thảm thiết vang lên. “Đừng lại đây, các người la cái gì?” “Đừng lại đây...”Gã đàn ông mập đưa hai tay ra, điên cuồng tóm máu thịt của mình!Trong chớp mắt, máu thịt lãn lộn một mảng! Máu tươi đầm đìa!Sau một khắc, gã đàn ông mập lại cào xé toàn bộ máu thịt toàn thân mình, lộ ra xương trắng ghê rợn!Ngọn lửa bốc cháy từ trong xương tủy!Trong phút chốc, gã đàn ông mập chẳng còn cả xương trắng!Biến thành tro bụil“Suýt..”Các võ giả khác đều hít khí lạnh!Ác!Thủ đoạn giết người này, quá độc ác!Thụp! Thụp! Thụp!Toàn bộ quỳ dưới đất, dập đầu cầu xin: “Diệp tông chủ xin tha mạng, chúng tôi nhận sail”“Đúng đúng đúng, Diệp tông chủ, chúng tôi không nên sỉ nhục sư tỷ của cậu!”“Họ đều là băng thanh ngọc khiết, chúng tôi mới là kẻ bẩn thỉu nhất thế gian!”Diệp Bắc Minh bị chọc tức cười: “Biết sai rồi, vậy thì đi chết đi!”Soạt! Soạt! SoạtIPhần Thiên Chi Diễm hóa thành hàng trăm câu hỏa châm, đều chui vào trong cơ thể họ!Sau một hồi tiếng kêu thảm thiết vô tận, ngọn lửa thiêu cháy!Tất cả trở về tĩnh lặng! Chỉ còn lại Diệp Bắc Minh chắp tay sau lưng đứng ở sơn môn Thái Dương Tông, uy nghiêm vô thượng: “Còn ai muốn cóý đồ với Thái Dương Tông không?”“Xương Chí Tôn đều ở trong cơ thể tôi, các người dù là ai muốn, cứ việc đến lấy!”Những chỗ ánh mắt lướt qua.Hiện trường tĩnh mịch, im lặng như tờiVô số người cúi thấp đầu.Toàn thân Vương Tư Đạo run lên, nén thấp giọng: “Yên Nhị, bắt đầu từ hôm nay Diệp tông chủ và cái tên của Thái Dương Tông, sợ rằng sẽ trở thành ác mộng của rất nhiều người!”Vương Yên Nhi gật đầu hiểu rõ.Sắc mặt Vương Nguyên tái nhợt, nghĩ đến cảnh xảy ra ở học viện Viễn CổiI“Mẹ kiếp, cũng may lúc đó mình thông minh! Nếu không mình chết thế nào cũng không biết!