Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3765: Đối với tôi
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thạch Trung Hổ đã công nhận thân phận chủ nhân của Diệp Bắc Minh!Thấy Diệp Bäc Minh tỏ vẻ mặt bình tĩnh, Thạch Trung Hổ không nhịn được nói thêm một câu: “Chủ nhân, cậu thực sự kiềm chế được sao?“Người ta đã đuổi cậu đi như vậy, cậu không tức giận chút nào sao?”Diệp Bắc Minh thản nhiên cười: “Đối với tôi, nhà họ Ngư cũng như người qua đường”.“Tôi cứu Ngư Thất Tình cũng coi như đã hoàn toàn trả ân tình cho cô †a, con người đều hướng về cái lợi tránh cái hại, tôi có gì phải tức giận?”Thạch Trung Hổ vẫn tức giận không thôi: “Tôi vẫn không thể hiểu được, thực lực của chủ nhân kh*ng b* như vậy!”“Trong cơ thể còn có hơn một trăm chiếc xương Chí Tôn, lại có một thanh binh khí tiền đồ vô lượng!”“Rốt cuộc lão tổ của nhà họ Ngư sợ cái gì?”Diệp Bắc Minh không lăn tăn, trực tiếp chuyển chủ đề: “Đừng nghĩ nhiều quá, đưa tôi đến rừng rậm Tinh Hồn!”“Vâng!”Tuy Thạch Trung Hổ bất mãn với cách làm của nhà họ Ngư.Nhưng nghe thấy Diệp Bắc Minh nói như vậy, cũng không dám nói gì!Dẫn Diệp Bắc Minh trực tiếp đi về hướng rừng rậm Tinh Hồn.Sau một ngày, đã đến được rừng rậm Tinh Hồn. Dấy núi cao mấy trăm ngan mét liên miên vô tận.Khí thế hào hùng, kéo dài hàng trăm triệu dặm!Diệp Bắc Minh giật khỏe miệng: “Đây là rừng rậm ư?”Thạch Trung Hổ cười giải thích: “Chủ nhân, rừng rậm Tinh Hồn chỉ là một cách gọi”.“Trên thực tế, nơi này là biên giới giữa nhân tộc và yêu tộc, chỉ cần xuyên qua rừng rậm Tinh Hồn, đối diện chính là lãnh thổ của yêu tộc!”“Biên giới của rừng rậm Tinh Hồn tổng cộng một triệu dặm, cách một vạn dặm thì có một toàn thành, tổng cộng một trăm tòa thành”.“Một khi có yêu tộc xuất hiện, cả trăm tòa thành sẽ cùng phát ra cảnh báo, võ giả của nhân tộc có thể biết ngay lập. tức”.“Muốn tiến vào rừng rậm Tinh Hồn, thì phải tiến vào một tòa thành trong đó trước!”Lúc này Diệp Bắc Minh mới chú ý đến.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Thạch Trung Hổ đã công nhận thân phận chủ nhân của Diệp Bắc Minh!
Thấy Diệp Bäc Minh tỏ vẻ mặt bình tĩnh, Thạch Trung Hổ không nhịn được nói thêm một câu: “Chủ nhân, cậu thực sự kiềm chế được sao?
“Người ta đã đuổi cậu đi như vậy, cậu không tức giận chút nào sao?”
Diệp Bắc Minh thản nhiên cười: “Đối với tôi, nhà họ Ngư cũng như người qua đường”.
“Tôi cứu Ngư Thất Tình cũng coi như đã hoàn toàn trả ân tình cho cô †a, con người đều hướng về cái lợi tránh cái hại, tôi có gì phải tức giận?”
Thạch Trung Hổ vẫn tức giận không thôi: “Tôi vẫn không thể hiểu được, thực lực của chủ nhân kh*ng b* như vậy!”
“Trong cơ thể còn có hơn một trăm chiếc xương Chí Tôn, lại có một thanh binh khí tiền đồ vô lượng!”
“Rốt cuộc lão tổ của nhà họ Ngư sợ cái gì?”
Diệp Bắc Minh không lăn tăn, trực tiếp chuyển chủ đề: “Đừng nghĩ nhiều quá, đưa tôi đến rừng rậm Tinh Hồn!”
“Vâng!”
Tuy Thạch Trung Hổ bất mãn với cách làm của nhà họ Ngư.
Nhưng nghe thấy Diệp Bắc Minh nói như vậy, cũng không dám nói gì!
Dẫn Diệp Bắc Minh trực tiếp đi về hướng rừng rậm Tinh Hồn.
Sau một ngày, đã đến được rừng rậm Tinh Hồn. Dấy núi cao mấy trăm ngan mét liên miên vô tận.
Khí thế hào hùng, kéo dài hàng trăm triệu dặm!
Diệp Bắc Minh giật khỏe miệng: “Đây là rừng rậm ư?”
Thạch Trung Hổ cười giải thích: “Chủ nhân, rừng rậm Tinh Hồn chỉ là một cách gọi”.
“Trên thực tế, nơi này là biên giới giữa nhân tộc và yêu tộc, chỉ cần xuyên qua rừng rậm Tinh Hồn, đối diện chính là lãnh thổ của yêu tộc!”
“Biên giới của rừng rậm Tinh Hồn tổng cộng một triệu dặm, cách một vạn dặm thì có một toàn thành, tổng cộng một trăm tòa thành”.
“Một khi có yêu tộc xuất hiện, cả trăm tòa thành sẽ cùng phát ra cảnh báo, võ giả của nhân tộc có thể biết ngay lập. tức”.
“Muốn tiến vào rừng rậm Tinh Hồn, thì phải tiến vào một tòa thành trong đó trước!”
Lúc này Diệp Bắc Minh mới chú ý đến.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thạch Trung Hổ đã công nhận thân phận chủ nhân của Diệp Bắc Minh!Thấy Diệp Bäc Minh tỏ vẻ mặt bình tĩnh, Thạch Trung Hổ không nhịn được nói thêm một câu: “Chủ nhân, cậu thực sự kiềm chế được sao?“Người ta đã đuổi cậu đi như vậy, cậu không tức giận chút nào sao?”Diệp Bắc Minh thản nhiên cười: “Đối với tôi, nhà họ Ngư cũng như người qua đường”.“Tôi cứu Ngư Thất Tình cũng coi như đã hoàn toàn trả ân tình cho cô †a, con người đều hướng về cái lợi tránh cái hại, tôi có gì phải tức giận?”Thạch Trung Hổ vẫn tức giận không thôi: “Tôi vẫn không thể hiểu được, thực lực của chủ nhân kh*ng b* như vậy!”“Trong cơ thể còn có hơn một trăm chiếc xương Chí Tôn, lại có một thanh binh khí tiền đồ vô lượng!”“Rốt cuộc lão tổ của nhà họ Ngư sợ cái gì?”Diệp Bắc Minh không lăn tăn, trực tiếp chuyển chủ đề: “Đừng nghĩ nhiều quá, đưa tôi đến rừng rậm Tinh Hồn!”“Vâng!”Tuy Thạch Trung Hổ bất mãn với cách làm của nhà họ Ngư.Nhưng nghe thấy Diệp Bắc Minh nói như vậy, cũng không dám nói gì!Dẫn Diệp Bắc Minh trực tiếp đi về hướng rừng rậm Tinh Hồn.Sau một ngày, đã đến được rừng rậm Tinh Hồn. Dấy núi cao mấy trăm ngan mét liên miên vô tận.Khí thế hào hùng, kéo dài hàng trăm triệu dặm!Diệp Bắc Minh giật khỏe miệng: “Đây là rừng rậm ư?”Thạch Trung Hổ cười giải thích: “Chủ nhân, rừng rậm Tinh Hồn chỉ là một cách gọi”.“Trên thực tế, nơi này là biên giới giữa nhân tộc và yêu tộc, chỉ cần xuyên qua rừng rậm Tinh Hồn, đối diện chính là lãnh thổ của yêu tộc!”“Biên giới của rừng rậm Tinh Hồn tổng cộng một triệu dặm, cách một vạn dặm thì có một toàn thành, tổng cộng một trăm tòa thành”.“Một khi có yêu tộc xuất hiện, cả trăm tòa thành sẽ cùng phát ra cảnh báo, võ giả của nhân tộc có thể biết ngay lập. tức”.“Muốn tiến vào rừng rậm Tinh Hồn, thì phải tiến vào một tòa thành trong đó trước!”Lúc này Diệp Bắc Minh mới chú ý đến.Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.zz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!