Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 3766: Tự ý rời khỏi vị trí
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hầu Tử!Anh ta mặc trang phục của binh sĩ canh thành, đang kiểm tra những người ra vào!Diệp Bắc Minh ngac nhiên: “Hầu Tử, sao anh lại ở đây?”Hầu Tử ngẩn người, sau khi nhìn thấy Diệp Bäc Minh cũng rất kích động: “Anh Diệp, sao anh lại đến đây?”Bàn giao với binh sĩ bên cạnh một câu, rồi chạy đến trước Diệp Bắc Minh.Vô cùng kích động ôm Diệp Bắc Minh một cái: “Tôi còn tưởng trong mấy năm cũng không thể gặp lại anh chứ, không. ngờ anh Diệp lại đến rừng rậm Tinh Hồn!”Diệp Bắc Minh ngảm nhìn Hầu Tử: “Hầu Tử, thế này là thế nào?”“Chẳng phải anh gia nhập Thất Tinh Các sao? Sao lại ở đây canh gác cổng thành?”Hầu Tử hơi lúng túng cười: “Căn cốt của tôi hơi kém, chỉ có thể làm thần bộc của Thất Tinh Các!”“Sau khi tôi gia nhập Thất Tinh Các, lại không cẩn thận đắc tội với một trưởng lão, đã thị điều đến rừng rậm Tinh Hồncanh gác cổng thành!”“Nhưng tôi sống vẫn ổn, chỉ là cần tuần tra, không có thời gian luyện võ”.Gần giống với thế giới hiện thực!Không có bối cảnh!Căn cốt bình thường.Điều đến biên cương!Thạch Trung Hổ ở một bên bổ sung một câu: “Chủ nhân, các tông môn mỗi năm đều cử người đến rừng rậm Tinh Hồn canh gác!”“Có điều tỷ lệ chết của đội tuần tra cao đến một nửa, rất nhiều người gần đều bỏ mạng!”Nghe thấy lời này, con mắt của Diệp Bắc Minh lóe lên tia tức giận!Hầu Tử cười xua tay: “Anh Diệp, người từ hạ giới lên đều như vậy”.“Thực ra cũng không có gì, chỉ cần vượt qua ba năm, tôi có thể về Thất Tinh Các thoát khỏi thân phận thần bộc, trở thành đệ tử chính thức!”Diệp Bắc Minh cau mày.Bỗng nhiên.Bốp!Một chiếc roi dài giáng xuống, quất mạnh lên sau lưng Hầu Tử!Xoẹt!Một luồng khí tức sấm sét bùng lên, đánh cho lưng Hầu Tử toét máu!Một mùi cháy truyền đến!Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A_zz. Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Hầu Tử!
Anh ta mặc trang phục của binh sĩ canh thành, đang kiểm tra những người ra vào!
Diệp Bắc Minh ngac nhiên: “Hầu Tử, sao anh lại ở đây?”
Hầu Tử ngẩn người, sau khi nhìn thấy Diệp Bäc Minh cũng rất kích động: “Anh Diệp, sao anh lại đến đây?”
Bàn giao với binh sĩ bên cạnh một câu, rồi chạy đến trước Diệp Bắc Minh.
Vô cùng kích động ôm Diệp Bắc Minh một cái: “Tôi còn tưởng trong mấy năm cũng không thể gặp lại anh chứ, không. ngờ anh Diệp lại đến rừng rậm Tinh Hồn!”
Diệp Bắc Minh ngảm nhìn Hầu Tử: “Hầu Tử, thế này là thế nào?”
“Chẳng phải anh gia nhập Thất Tinh Các sao? Sao lại ở đây canh gác cổng thành?”
Hầu Tử hơi lúng túng cười: “Căn cốt của tôi hơi kém, chỉ có thể làm thần bộc của Thất Tinh Các!”
“Sau khi tôi gia nhập Thất Tinh Các, lại không cẩn thận đắc tội với một trưởng lão, đã thị điều đến rừng rậm Tinh Hồn
canh gác cổng thành!”
“Nhưng tôi sống vẫn ổn, chỉ là cần tuần tra, không có thời gian luyện võ”.
Gần giống với thế giới hiện thực!
Không có bối cảnh!
Căn cốt bình thường.
Điều đến biên cương!
Thạch Trung Hổ ở một bên bổ sung một câu: “Chủ nhân, các tông môn mỗi năm đều cử người đến rừng rậm Tinh Hồn canh gác!”
“Có điều tỷ lệ chết của đội tuần tra cao đến một nửa, rất nhiều người gần đều bỏ mạng!”
Nghe thấy lời này, con mắt của Diệp Bắc Minh lóe lên tia tức giận!
Hầu Tử cười xua tay: “Anh Diệp, người từ hạ giới lên đều như vậy”.
“Thực ra cũng không có gì, chỉ cần vượt qua ba năm, tôi có thể về Thất Tinh Các thoát khỏi thân phận thần bộc, trở thành đệ tử chính thức!”
Diệp Bắc Minh cau mày.
Bỗng nhiên.
Bốp!
Một chiếc roi dài giáng xuống, quất mạnh lên sau lưng Hầu Tử!
Xoẹt!
Một luồng khí tức sấm sét bùng lên, đánh cho lưng Hầu Tử toét máu!
Một mùi cháy truyền đến!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A_zz. Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hầu Tử!Anh ta mặc trang phục của binh sĩ canh thành, đang kiểm tra những người ra vào!Diệp Bắc Minh ngac nhiên: “Hầu Tử, sao anh lại ở đây?”Hầu Tử ngẩn người, sau khi nhìn thấy Diệp Bäc Minh cũng rất kích động: “Anh Diệp, sao anh lại đến đây?”Bàn giao với binh sĩ bên cạnh một câu, rồi chạy đến trước Diệp Bắc Minh.Vô cùng kích động ôm Diệp Bắc Minh một cái: “Tôi còn tưởng trong mấy năm cũng không thể gặp lại anh chứ, không. ngờ anh Diệp lại đến rừng rậm Tinh Hồn!”Diệp Bắc Minh ngảm nhìn Hầu Tử: “Hầu Tử, thế này là thế nào?”“Chẳng phải anh gia nhập Thất Tinh Các sao? Sao lại ở đây canh gác cổng thành?”Hầu Tử hơi lúng túng cười: “Căn cốt của tôi hơi kém, chỉ có thể làm thần bộc của Thất Tinh Các!”“Sau khi tôi gia nhập Thất Tinh Các, lại không cẩn thận đắc tội với một trưởng lão, đã thị điều đến rừng rậm Tinh Hồncanh gác cổng thành!”“Nhưng tôi sống vẫn ổn, chỉ là cần tuần tra, không có thời gian luyện võ”.Gần giống với thế giới hiện thực!Không có bối cảnh!Căn cốt bình thường.Điều đến biên cương!Thạch Trung Hổ ở một bên bổ sung một câu: “Chủ nhân, các tông môn mỗi năm đều cử người đến rừng rậm Tinh Hồn canh gác!”“Có điều tỷ lệ chết của đội tuần tra cao đến một nửa, rất nhiều người gần đều bỏ mạng!”Nghe thấy lời này, con mắt của Diệp Bắc Minh lóe lên tia tức giận!Hầu Tử cười xua tay: “Anh Diệp, người từ hạ giới lên đều như vậy”.“Thực ra cũng không có gì, chỉ cần vượt qua ba năm, tôi có thể về Thất Tinh Các thoát khỏi thân phận thần bộc, trở thành đệ tử chính thức!”Diệp Bắc Minh cau mày.Bỗng nhiên.Bốp!Một chiếc roi dài giáng xuống, quất mạnh lên sau lưng Hầu Tử!Xoẹt!Một luồng khí tức sấm sét bùng lên, đánh cho lưng Hầu Tử toét máu!Một mùi cháy truyền đến!Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A_zz. Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!