Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4516: Đợi chút nữa
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cách đó mấy chục dặm, đã có thể nhìn thấy bóng dáng của Phượng thành. “Được rồi, Diệp Bắc Minh, anh vào trong xe ngựa đi!”Diệp Bắc Minh cau mày nói: “Không phải bảo tôi giả làm người đánh xe cho cô sao?”Phượng Cửu trầm mặc giây lát, sau đó mới nói: “Anh ngồi bên ngoài cũng được, có điều tôi nói cho anh biết!”“Đợi chút nữa chúng ta sẽ tới cổng của thành Phượng tộc, sẽ có hai người cuồng nhiệt theo đuổi tôi!”“Tôi rất ghét hai người đó, bọn họ yêu thích tôi đến mức b**n th**, bất cứ người đàn ông nào tới gần tôi đều bị bọn họ g**t ch*t!”“Cho dù là đánh xe của tôi, cũng không ngoại lệ”.Phượng Cửu vươn chiếc đầu nhỏ ra, khế mỉm cười nói với Diệp Bắc Minh: “Anh muốn bị bọn họ g**t ch*t à?”Diệp Bắc Minh suy nghĩ trong chốc lát.Anh không sợ bất cứ ai cả, chỉ muốn nhanh chóng tìm được Hỗn Độn Chân Hỏa.Không muốn gây ra sự phiền phức nào cả.'Thế nên anh lựa chọn vào bên trong xe.Khoảng cách một trăm dặm, rất nhanh đã tới rồi.“Quận chủ Phượng Cửu đã trở lại!”Đột nhiên, trong đám đông có người hét lên.Xoạt!Vô số ánh mắt nhìn qua.Một cỗ xe ngựa từ phía xa chầm chậm chạy tới.Hai người Đế Cuồng và Huyết Hồng trở nên kích động, chỉ sợ tụt lại phía sau người khác, đồng thời lớn tiếng hét lên: “Quận chủ Phượng Cửu, sinh nhật vui vẻ”“Tôi đã chuẩn bị rất nhiều quà tặng cho em, em có muốn xem một chút không?”“Mẹ kiếp, quận chủ Phượng Cửu, tên Huyết Hồng này không có ý gì tốt đâu. Hắn ta đều có mục đích cả đấy, quận chủ Phượng Cửu, chỉ có anh là thật lòng với em thôi...”Hai người một trước một sau theo xe ngựa.Không ngừng cãi nhau.Diệp Bắc Minh ngồi trong xe ngựa, có chút không nói lên lời.Không phải chỉ là một người phụ nữ thôi sao?Có cần đến mức này không?Nếu hai người nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngồi ở bên trong xe ngựa, không biết sẽ nghĩ thế nào.Cảnh đó nhất định sẽ rất k*ch th*ch.“Sao hắn ta không có chút phản ứng gì vậy nhỉ? Bổn quận chủ chẳng lẽ không có chút quyến rũ nào sao?”, Phượng Cửu âm thầm quan sát phản ứng của Diệp Bắc Minh.
Cách đó mấy chục dặm, đã có thể nhìn thấy bóng dáng của Phượng thành. “Được rồi, Diệp Bắc Minh, anh vào trong xe ngựa đi!”
Diệp Bắc Minh cau mày nói: “Không phải bảo tôi giả làm người đánh xe cho cô sao?”
Phượng Cửu trầm mặc giây lát, sau đó mới nói: “Anh ngồi bên ngoài cũng được, có điều tôi nói cho anh biết!”
“Đợi chút nữa chúng ta sẽ tới cổng của thành Phượng tộc, sẽ có hai người cuồng nhiệt theo đuổi tôi!”
“Tôi rất ghét hai người đó, bọn họ yêu thích tôi đến mức b**n th**, bất cứ người đàn ông nào tới gần tôi đều bị bọn họ g**t ch*t!”
“Cho dù là đánh xe của tôi, cũng không ngoại lệ”.
Phượng Cửu vươn chiếc đầu nhỏ ra, khế mỉm cười nói với Diệp Bắc Minh: “Anh muốn bị bọn họ g**t ch*t à?”
Diệp Bắc Minh suy nghĩ trong chốc lát.
Anh không sợ bất cứ ai cả, chỉ muốn nhanh chóng tìm được Hỗn Độn Chân Hỏa.
Không muốn gây ra sự phiền phức nào cả.
'Thế nên anh lựa chọn vào bên trong xe.
Khoảng cách một trăm dặm, rất nhanh đã tới rồi.
“Quận chủ Phượng Cửu đã trở lại!”
Đột nhiên, trong đám đông có người hét lên.
Xoạt!
Vô số ánh mắt nhìn qua.
Một cỗ xe ngựa từ phía xa chầm chậm chạy tới.
Hai người Đế Cuồng và Huyết Hồng trở nên kích động, chỉ sợ tụt lại phía sau người khác, đồng thời lớn tiếng hét lên: “Quận chủ Phượng Cửu, sinh nhật vui vẻ”
“Tôi đã chuẩn bị rất nhiều quà tặng cho em, em có muốn xem một chút không?”
“Mẹ kiếp, quận chủ Phượng Cửu, tên Huyết Hồng này không có ý gì tốt đâu. Hắn ta đều có mục đích cả đấy, quận chủ Phượng Cửu, chỉ có anh là thật lòng với em thôi...”
Hai người một trước một sau theo xe ngựa.
Không ngừng cãi nhau.
Diệp Bắc Minh ngồi trong xe ngựa, có chút không nói lên lời.
Không phải chỉ là một người phụ nữ thôi sao?
Có cần đến mức này không?
Nếu hai người nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngồi ở bên trong xe ngựa, không biết sẽ nghĩ thế nào.
Cảnh đó nhất định sẽ rất k*ch th*ch.
“Sao hắn ta không có chút phản ứng gì vậy nhỉ? Bổn quận chủ chẳng lẽ không có chút quyến rũ nào sao?”, Phượng Cửu âm thầm quan sát phản ứng của Diệp Bắc Minh.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cách đó mấy chục dặm, đã có thể nhìn thấy bóng dáng của Phượng thành. “Được rồi, Diệp Bắc Minh, anh vào trong xe ngựa đi!”Diệp Bắc Minh cau mày nói: “Không phải bảo tôi giả làm người đánh xe cho cô sao?”Phượng Cửu trầm mặc giây lát, sau đó mới nói: “Anh ngồi bên ngoài cũng được, có điều tôi nói cho anh biết!”“Đợi chút nữa chúng ta sẽ tới cổng của thành Phượng tộc, sẽ có hai người cuồng nhiệt theo đuổi tôi!”“Tôi rất ghét hai người đó, bọn họ yêu thích tôi đến mức b**n th**, bất cứ người đàn ông nào tới gần tôi đều bị bọn họ g**t ch*t!”“Cho dù là đánh xe của tôi, cũng không ngoại lệ”.Phượng Cửu vươn chiếc đầu nhỏ ra, khế mỉm cười nói với Diệp Bắc Minh: “Anh muốn bị bọn họ g**t ch*t à?”Diệp Bắc Minh suy nghĩ trong chốc lát.Anh không sợ bất cứ ai cả, chỉ muốn nhanh chóng tìm được Hỗn Độn Chân Hỏa.Không muốn gây ra sự phiền phức nào cả.'Thế nên anh lựa chọn vào bên trong xe.Khoảng cách một trăm dặm, rất nhanh đã tới rồi.“Quận chủ Phượng Cửu đã trở lại!”Đột nhiên, trong đám đông có người hét lên.Xoạt!Vô số ánh mắt nhìn qua.Một cỗ xe ngựa từ phía xa chầm chậm chạy tới.Hai người Đế Cuồng và Huyết Hồng trở nên kích động, chỉ sợ tụt lại phía sau người khác, đồng thời lớn tiếng hét lên: “Quận chủ Phượng Cửu, sinh nhật vui vẻ”“Tôi đã chuẩn bị rất nhiều quà tặng cho em, em có muốn xem một chút không?”“Mẹ kiếp, quận chủ Phượng Cửu, tên Huyết Hồng này không có ý gì tốt đâu. Hắn ta đều có mục đích cả đấy, quận chủ Phượng Cửu, chỉ có anh là thật lòng với em thôi...”Hai người một trước một sau theo xe ngựa.Không ngừng cãi nhau.Diệp Bắc Minh ngồi trong xe ngựa, có chút không nói lên lời.Không phải chỉ là một người phụ nữ thôi sao?Có cần đến mức này không?Nếu hai người nhìn thấy Diệp Bắc Minh ngồi ở bên trong xe ngựa, không biết sẽ nghĩ thế nào.Cảnh đó nhất định sẽ rất k*ch th*ch.“Sao hắn ta không có chút phản ứng gì vậy nhỉ? Bổn quận chủ chẳng lẽ không có chút quyến rũ nào sao?”, Phượng Cửu âm thầm quan sát phản ứng của Diệp Bắc Minh.