Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4517: Đúng vậy!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hai thân ảnh đáp xuống đất. “Cái này!”Đế Cuồng sửng sốt.“Mày là ai?”, ánh mắt Huyết Hồng đỏ ngầu, cực liệt co giãn. “Đây...Toàn bộ thành cổ Phượng tộc đột nhiên im lặng đến đáng sợ.Mọi người trợn trừng mắt, kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh.Sắc mặt Đế Cuồng và Huyết Hồng lập tức trở nên tái xanh, biểu cảm hung dữ đến cực độ.Hai người vì Phượng Cửu mà ra tay đánh nhau, không ngờ trong xe ngựa của đối phương lại giấu một người đàn ông.Một nơi riêng tư như thế, vậy mà lại có một người đàn ông khác! “Thằng ranh, mày con mẹ nó là ai?”Sự ghen tuông của Đế Cuồng không cách nào kiềm chế được nữa, bùng lên như ngọn lửa.Huyết Hồng căm tức đến khí hỏa công tâm, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi: “Phượng Cửu, người đàn ông này là ai?”Cảm thấy được sát ý của Đế Cuồng và Huyết Hồng.Diệp Bắc Minh mặc dù không sợ, nhưng cũng không muốn gây sự: “Các người đừng hiểu lầm, tôi là...”“Đúng vậy!Phượng Cửu đã lên tiếng trước, đứng chắn trước mặt Diệp Bắc Minh: “Không sai! Anh ta chính là người đàn ông Phượng Cửu tôi lựa chọn, cũng chính là chồng tương lai của tôi!”“Cái gì?”Không chỉ Đế Cưồng và Huyết Hồng.Mà cả Diệp Bắc Minh cũng sững sờ.Con mẹ nó!Gô ta đang nói nhảm gì vậy?Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười lớn: “Ha ha ha, nhóc con, cậu lại bị phụ nữ lừa gạt rồi”.“Qủa nhiên, phụ nữ càng xinh đẹp thì càng giỏi nói dối!”“Phượng Cửu, điều em nói là thật sao?”Vài lão giả của Phượng tộc chen ra từ trong đám đông, vẻ mặt không thể tin được: “Thằng nhóc này... mới ở cảnh giới Nhập Đạo!”Phượng Cửu trịnh trọng gật đầu: “Các trưởng lão, tôi không hề nói đùa”.Lông mày Diệp Bắc Minh cau chặt lại, truyền âm: “Cô Phượng, cô đang làm cái quái gì vậy?”Phượng Cửu truyền âm trả lời: “Anh Diệp, không phải anh định đi vào cấm địa Thiên Ma sao?”Diệp Bắc Minh có chút bất lực: “Vào cấm địa Thiên Ma với việc tôi trở thành chồng cô có liên quan gì đến nhau? Vả lại, chúng ta căn bản không có quan hệ gì cải”“Anh Diệp, làm người tốt đến cùng đi! Tôi không thích hai tên kia, giúp tôi một lần! Để bọn họ thật sự chết tâm mà từ bỏ!”, Phượng Cửu truyền âm nói.

Hai thân ảnh đáp xuống đất. “Cái này!”

Đế Cuồng sửng sốt.

“Mày là ai?”, ánh mắt Huyết Hồng đỏ ngầu, cực liệt co giãn. “Đây...

Toàn bộ thành cổ Phượng tộc đột nhiên im lặng đến đáng sợ.

Mọi người trợn trừng mắt, kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh.

Sắc mặt Đế Cuồng và Huyết Hồng lập tức trở nên tái xanh, biểu cảm hung dữ đến cực độ.

Hai người vì Phượng Cửu mà ra tay đánh nhau, không ngờ trong xe ngựa của đối phương lại giấu một người đàn ông.

Một nơi riêng tư như thế, vậy mà lại có một người đàn ông khác! “Thằng ranh, mày con mẹ nó là ai?”

Sự ghen tuông của Đế Cuồng không cách nào kiềm chế được nữa, bùng lên như ngọn lửa.

Huyết Hồng căm tức đến khí hỏa công tâm, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi: “Phượng Cửu, người đàn ông này là ai?”

Cảm thấy được sát ý của Đế Cuồng và Huyết Hồng.

Diệp Bắc Minh mặc dù không sợ, nhưng cũng không muốn gây sự: “Các người đừng hiểu lầm, tôi là...”

“Đúng vậy!

Phượng Cửu đã lên tiếng trước, đứng chắn trước mặt Diệp Bắc Minh: “Không sai! Anh ta chính là người đàn ông Phượng Cửu tôi lựa chọn, cũng chính là chồng tương lai của tôi!”

“Cái gì?”

Không chỉ Đế Cưồng và Huyết Hồng.

Mà cả Diệp Bắc Minh cũng sững sờ.

Con mẹ nó!

Gô ta đang nói nhảm gì vậy?

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười lớn: “Ha ha ha, nhóc con, cậu lại bị phụ nữ lừa gạt rồi”.

“Qủa nhiên, phụ nữ càng xinh đẹp thì càng giỏi nói dối!”

“Phượng Cửu, điều em nói là thật sao?”

Vài lão giả của Phượng tộc chen ra từ trong đám đông, vẻ mặt không thể tin được: “Thằng nhóc này... mới ở cảnh giới Nhập Đạo!”

Phượng Cửu trịnh trọng gật đầu: “Các trưởng lão, tôi không hề nói đùa”.

Lông mày Diệp Bắc Minh cau chặt lại, truyền âm: “Cô Phượng, cô đang làm cái quái gì vậy?”

Phượng Cửu truyền âm trả lời: “Anh Diệp, không phải anh định đi vào cấm địa Thiên Ma sao?”

Diệp Bắc Minh có chút bất lực: “Vào cấm địa Thiên Ma với việc tôi trở thành chồng cô có liên quan gì đến nhau? Vả lại, chúng ta căn bản không có quan hệ gì cải”

“Anh Diệp, làm người tốt đến cùng đi! Tôi không thích hai tên kia, giúp tôi một lần! Để bọn họ thật sự chết tâm mà từ bỏ!”, Phượng Cửu truyền âm nói.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Hai thân ảnh đáp xuống đất. “Cái này!”Đế Cuồng sửng sốt.“Mày là ai?”, ánh mắt Huyết Hồng đỏ ngầu, cực liệt co giãn. “Đây...Toàn bộ thành cổ Phượng tộc đột nhiên im lặng đến đáng sợ.Mọi người trợn trừng mắt, kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh.Sắc mặt Đế Cuồng và Huyết Hồng lập tức trở nên tái xanh, biểu cảm hung dữ đến cực độ.Hai người vì Phượng Cửu mà ra tay đánh nhau, không ngờ trong xe ngựa của đối phương lại giấu một người đàn ông.Một nơi riêng tư như thế, vậy mà lại có một người đàn ông khác! “Thằng ranh, mày con mẹ nó là ai?”Sự ghen tuông của Đế Cuồng không cách nào kiềm chế được nữa, bùng lên như ngọn lửa.Huyết Hồng căm tức đến khí hỏa công tâm, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi: “Phượng Cửu, người đàn ông này là ai?”Cảm thấy được sát ý của Đế Cuồng và Huyết Hồng.Diệp Bắc Minh mặc dù không sợ, nhưng cũng không muốn gây sự: “Các người đừng hiểu lầm, tôi là...”“Đúng vậy!Phượng Cửu đã lên tiếng trước, đứng chắn trước mặt Diệp Bắc Minh: “Không sai! Anh ta chính là người đàn ông Phượng Cửu tôi lựa chọn, cũng chính là chồng tương lai của tôi!”“Cái gì?”Không chỉ Đế Cưồng và Huyết Hồng.Mà cả Diệp Bắc Minh cũng sững sờ.Con mẹ nó!Gô ta đang nói nhảm gì vậy?Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười lớn: “Ha ha ha, nhóc con, cậu lại bị phụ nữ lừa gạt rồi”.“Qủa nhiên, phụ nữ càng xinh đẹp thì càng giỏi nói dối!”“Phượng Cửu, điều em nói là thật sao?”Vài lão giả của Phượng tộc chen ra từ trong đám đông, vẻ mặt không thể tin được: “Thằng nhóc này... mới ở cảnh giới Nhập Đạo!”Phượng Cửu trịnh trọng gật đầu: “Các trưởng lão, tôi không hề nói đùa”.Lông mày Diệp Bắc Minh cau chặt lại, truyền âm: “Cô Phượng, cô đang làm cái quái gì vậy?”Phượng Cửu truyền âm trả lời: “Anh Diệp, không phải anh định đi vào cấm địa Thiên Ma sao?”Diệp Bắc Minh có chút bất lực: “Vào cấm địa Thiên Ma với việc tôi trở thành chồng cô có liên quan gì đến nhau? Vả lại, chúng ta căn bản không có quan hệ gì cải”“Anh Diệp, làm người tốt đến cùng đi! Tôi không thích hai tên kia, giúp tôi một lần! Để bọn họ thật sự chết tâm mà từ bỏ!”, Phượng Cửu truyền âm nói.

Chương 4517: Đúng vậy!