Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4556: Gần như thế!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… 'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Cũng được, một quyền của Chân Long, cũng khoảng 10 tỷ!”“Thế nên, sức mạnh của một con rồng, ước chừng khoảng 10 tỷ cân!” “Hít..."Diệp Bắc Minh hít một hơi khí lạnh: “Thế nên, tiểu tháp, tôi phải có được thực. lực gấp mười lần hiện tại, mới có thể bơi được ở sông Mặc Uyên?”“Gần như thế!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khẳng định nói: “Nhóc con, cố lên, nhân lúc vẫn còn thời gian, cố gắng nâng cao sức mạnh của mình!”“Được!” Diệp Bắc Minh gật đầu.Một niệm thức, anh tiến vào lĩnh vực tuyệt đối.Anh lợi dụng số lượng lớn dược liệu mình có, điên cuồng luyện chế Kim Tủy Đan.Sau khi nuốt hơn trăm viên Kim Tủy Đan, Diệp Bắc Minh đã thăng lên một cấp.Đồng thời, anh cũng phải chịu đựng nỗi đau đớn mà người thường không chịu nổi.Anh mở mắt. Đưa tay lên gạt dòng nước thật mạnh.Lúc trước, anh căn bản không thể cử động, bây giờ đã có thể nhúc nhích được đôi chút.“Cũng gần bằng lực của hai con rồng rồi, tiếp tục!”Bằng một niệm thức, anh lại một lần nữa đi vào lĩnh vực tuyệt đối.Nơi đầu con sông Mặc Uyên.Côn Ngô Mật Phi đang ngồi khoanh chân, phía sau là một tấm bia Hỗn Độn Mẫu Thạch khổng lồ, trên đó khắc bốn chữ “nhà tù số 7' làm chấn động lòng người.Lúc này.Trước mặt Côn Ngô Mật Phi xuất hiện hình ảnh.Trong ảnh là Diệp Bắc Minh đang vùng vẫy trên sông Mặc Uyên.Đột nhiên.“Phi Nhi!”Phía sau vang lên giọng nói của một người phụ nữ: “Sao con lại có hứng thú như vậy, xem một con kiến vùng vẫy ở sông Mặc Uyên?”“Người trong tù mang trong mình dòng máu tội lỗi!”“Mạng sống của loại người đó không đáng tiền, con đừng lãng phí thời gian nữa!"Côn Ngô Mật Phi quay đầu lại, kinh ngạc đứng bật dậy: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”Người phụ nữ kia mỉm cười bước tới, kéo lấy đôi tay của Côn Ngô Mật Phi: “Nhiều năm như vậy rồi, con vẫn chưa buông bỏ sao?”

'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Cũng được, một quyền của Chân Long, cũng khoảng 10 tỷ!”

“Thế nên, sức mạnh của một con rồng, ước chừng khoảng 10 tỷ cân!” “Hít..."

Diệp Bắc Minh hít một hơi khí lạnh: “Thế nên, tiểu tháp, tôi phải có được thực. lực gấp mười lần hiện tại, mới có thể bơi được ở sông Mặc Uyên?”

“Gần như thế!”

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khẳng định nói: “Nhóc con, cố lên, nhân lúc vẫn còn thời gian, cố gắng nâng cao sức mạnh của mình!”

“Được!” Diệp Bắc Minh gật đầu.

Một niệm thức, anh tiến vào lĩnh vực tuyệt đối.

Anh lợi dụng số lượng lớn dược liệu mình có, điên cuồng luyện chế Kim Tủy Đan.

Sau khi nuốt hơn trăm viên Kim Tủy Đan, Diệp Bắc Minh đã thăng lên một cấp.

Đồng thời, anh cũng phải chịu đựng nỗi đau đớn mà người thường không chịu nổi.

Anh mở mắt. Đưa tay lên gạt dòng nước thật mạnh.

Lúc trước, anh căn bản không thể cử động, bây giờ đã có thể nhúc nhích được đôi chút.

“Cũng gần bằng lực của hai con rồng rồi, tiếp tục!”

Bằng một niệm thức, anh lại một lần nữa đi vào lĩnh vực tuyệt đối.

Nơi đầu con sông Mặc Uyên.

Côn Ngô Mật Phi đang ngồi khoanh chân, phía sau là một tấm bia Hỗn Độn Mẫu Thạch khổng lồ, trên đó khắc bốn chữ “nhà tù số 7' làm chấn động lòng người.

Lúc này.

Trước mặt Côn Ngô Mật Phi xuất hiện hình ảnh.

Trong ảnh là Diệp Bắc Minh đang vùng vẫy trên sông Mặc Uyên.

Đột nhiên.

“Phi Nhi!”

Phía sau vang lên giọng nói của một người phụ nữ: “Sao con lại có hứng thú như vậy, xem một con kiến vùng vẫy ở sông Mặc Uyên?”

“Người trong tù mang trong mình dòng máu tội lỗi!”

“Mạng sống của loại người đó không đáng tiền, con đừng lãng phí thời gian nữa!"

Côn Ngô Mật Phi quay đầu lại, kinh ngạc đứng bật dậy: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”

Người phụ nữ kia mỉm cười bước tới, kéo lấy đôi tay của Côn Ngô Mật Phi: “Nhiều năm như vậy rồi, con vẫn chưa buông bỏ sao?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… 'Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Cũng được, một quyền của Chân Long, cũng khoảng 10 tỷ!”“Thế nên, sức mạnh của một con rồng, ước chừng khoảng 10 tỷ cân!” “Hít..."Diệp Bắc Minh hít một hơi khí lạnh: “Thế nên, tiểu tháp, tôi phải có được thực. lực gấp mười lần hiện tại, mới có thể bơi được ở sông Mặc Uyên?”“Gần như thế!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khẳng định nói: “Nhóc con, cố lên, nhân lúc vẫn còn thời gian, cố gắng nâng cao sức mạnh của mình!”“Được!” Diệp Bắc Minh gật đầu.Một niệm thức, anh tiến vào lĩnh vực tuyệt đối.Anh lợi dụng số lượng lớn dược liệu mình có, điên cuồng luyện chế Kim Tủy Đan.Sau khi nuốt hơn trăm viên Kim Tủy Đan, Diệp Bắc Minh đã thăng lên một cấp.Đồng thời, anh cũng phải chịu đựng nỗi đau đớn mà người thường không chịu nổi.Anh mở mắt. Đưa tay lên gạt dòng nước thật mạnh.Lúc trước, anh căn bản không thể cử động, bây giờ đã có thể nhúc nhích được đôi chút.“Cũng gần bằng lực của hai con rồng rồi, tiếp tục!”Bằng một niệm thức, anh lại một lần nữa đi vào lĩnh vực tuyệt đối.Nơi đầu con sông Mặc Uyên.Côn Ngô Mật Phi đang ngồi khoanh chân, phía sau là một tấm bia Hỗn Độn Mẫu Thạch khổng lồ, trên đó khắc bốn chữ “nhà tù số 7' làm chấn động lòng người.Lúc này.Trước mặt Côn Ngô Mật Phi xuất hiện hình ảnh.Trong ảnh là Diệp Bắc Minh đang vùng vẫy trên sông Mặc Uyên.Đột nhiên.“Phi Nhi!”Phía sau vang lên giọng nói của một người phụ nữ: “Sao con lại có hứng thú như vậy, xem một con kiến vùng vẫy ở sông Mặc Uyên?”“Người trong tù mang trong mình dòng máu tội lỗi!”“Mạng sống của loại người đó không đáng tiền, con đừng lãng phí thời gian nữa!"Côn Ngô Mật Phi quay đầu lại, kinh ngạc đứng bật dậy: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”Người phụ nữ kia mỉm cười bước tới, kéo lấy đôi tay của Côn Ngô Mật Phi: “Nhiều năm như vậy rồi, con vẫn chưa buông bỏ sao?”

Chương 4556: Gần như thế!