Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4557: Cuối cùng
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bà ta vung tay tát qua.Biểu cảm của Côn Ngô Mật Phi trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào. người phụ nữ kia, không nói gì.Người phụ nữ thất vọng xoay người rời đi: “Với tính cách này của con thì cứ tiếp tục ở lại đây đi!”“Ta và cha con, coi như không có đứa con gái máu lạnh này!” Sau đó bà ta xoay người và biến mất. “Ha ha hai”Côn Ngô Mật Phi gượng cười, nước mắt không kìm được mà rơi xuống: “Tôi không đồng ý gả, vẫn là lỗi của tôi... ha ha ha... tôi máu lạnh, ha ha ha...”Ở bờ bên kia của sông Mặc Uyên. “Sức mạnh của năm con rồng! Tôi đã khống chế được cơ thể mình rồi!” “Lại nữa!”Diệp Bắc Minh rất kích động, điên cuồng sử dụng Kim Tủy Đan thượng cổ, sức mạnh của anh tăng lên rất nhanh.Không biết qua bao lâu.Đôi mắt Diệp Bắc Minh mở ra một lần nữa, dùng sức gầm lên: “Thập Long Chỉ Lực! Mởi”Đôi tay di chuyển. Rào rào rào!Nước sông Mặc Uyên chảy xuôi theo thân người anh, Diệp Bắc Minh bơi rất nhanh, ngược dòng mà bơi.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhóc con, tìm một nơi để lên bờ đi, những đại năng thượng cổ kia không ở gần đây!”Nhưng Diệp Bắc Minh lại lắc đầu: “Không, tiểu tháp. Tôi muốn đến một nơi khác!"“Nhóc con, cậu muốn làm gì?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh ngạc.Diệp Bắc Minh bơi theo dòng nước đang chảy: “Tôi muốn đến nơi tận cùng của sông Mặc Uyên, muốn nhìn thế giới này xem có thật sự là một nhà tù hay không?”“Nhóc con, cậu điên rồi à!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh hãi: “Người phụ nữ kia nhất định sẽ giết cậu!”“Với thực lực của cậu hiện tại, cho dù có tôi giúp đỡ, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của cô tal”Diệp Bắc Minh cười: “Nếu người phụ nữ đó thật sự mạnh như vậy, đời chủ nhân thứ nhất của ông cũng không phải đối thủ của cô ta”!“Bây giờ tôi đi, với sau này đạt được cảnh giới của chủ nhân ông mới đi, có gì khác biệt không?”“Cái này...”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng đờ ra. Rất có đạo lý.Không thể phản bác.“Nhóc con, nghĩ kĩ chưa?”Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Nghĩ kĩ rồi, dù sao cũng là ngõ cụt, không bằng thử một lần xem sao!”Nói xong, anh điên cưồng bơi về phía thượng nguồn sông Mặc Uyên. Không biết qua bao lâu.Có thể một ngày, cũng có thể là 1 tháng hoặc 1 năm.Cuối cùng.
Bà ta vung tay tát qua.
Biểu cảm của Côn Ngô Mật Phi trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào. người phụ nữ kia, không nói gì.
Người phụ nữ thất vọng xoay người rời đi: “Với tính cách này của con thì cứ tiếp tục ở lại đây đi!”
“Ta và cha con, coi như không có đứa con gái máu lạnh này!” Sau đó bà ta xoay người và biến mất. “Ha ha hai”
Côn Ngô Mật Phi gượng cười, nước mắt không kìm được mà rơi xuống: “Tôi không đồng ý gả, vẫn là lỗi của tôi... ha ha ha... tôi máu lạnh, ha ha ha...”
Ở bờ bên kia của sông Mặc Uyên. “Sức mạnh của năm con rồng! Tôi đã khống chế được cơ thể mình rồi!” “Lại nữa!”
Diệp Bắc Minh rất kích động, điên cuồng sử dụng Kim Tủy Đan thượng cổ, sức mạnh của anh tăng lên rất nhanh.
Không biết qua bao lâu.
Đôi mắt Diệp Bắc Minh mở ra một lần nữa, dùng sức gầm lên: “Thập Long Chỉ Lực! Mởi”
Đôi tay di chuyển. Rào rào rào!
Nước sông Mặc Uyên chảy xuôi theo thân người anh, Diệp Bắc Minh bơi rất nhanh, ngược dòng mà bơi.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhóc con, tìm một nơi để lên bờ đi, những đại năng thượng cổ kia không ở gần đây!”
Nhưng Diệp Bắc Minh lại lắc đầu: “Không, tiểu tháp. Tôi muốn đến một nơi khác!"
“Nhóc con, cậu muốn làm gì?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh ngạc.
Diệp Bắc Minh bơi theo dòng nước đang chảy: “Tôi muốn đến nơi tận cùng của sông Mặc Uyên, muốn nhìn thế giới này xem có thật sự là một nhà tù hay không?”
“Nhóc con, cậu điên rồi à!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh hãi: “Người phụ nữ kia nhất định sẽ giết cậu!”
“Với thực lực của cậu hiện tại, cho dù có tôi giúp đỡ, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của cô tal”
Diệp Bắc Minh cười: “Nếu người phụ nữ đó thật sự mạnh như vậy, đời chủ nhân thứ nhất của ông cũng không phải đối thủ của cô ta”!
“Bây giờ tôi đi, với sau này đạt được cảnh giới của chủ nhân ông mới đi, có gì khác biệt không?”
“Cái này...”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng đờ ra. Rất có đạo lý.
Không thể phản bác.
“Nhóc con, nghĩ kĩ chưa?”
Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Nghĩ kĩ rồi, dù sao cũng là ngõ cụt, không bằng thử một lần xem sao!”
Nói xong, anh điên cưồng bơi về phía thượng nguồn sông Mặc Uyên. Không biết qua bao lâu.
Có thể một ngày, cũng có thể là 1 tháng hoặc 1 năm.
Cuối cùng.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Bà ta vung tay tát qua.Biểu cảm của Côn Ngô Mật Phi trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào. người phụ nữ kia, không nói gì.Người phụ nữ thất vọng xoay người rời đi: “Với tính cách này của con thì cứ tiếp tục ở lại đây đi!”“Ta và cha con, coi như không có đứa con gái máu lạnh này!” Sau đó bà ta xoay người và biến mất. “Ha ha hai”Côn Ngô Mật Phi gượng cười, nước mắt không kìm được mà rơi xuống: “Tôi không đồng ý gả, vẫn là lỗi của tôi... ha ha ha... tôi máu lạnh, ha ha ha...”Ở bờ bên kia của sông Mặc Uyên. “Sức mạnh của năm con rồng! Tôi đã khống chế được cơ thể mình rồi!” “Lại nữa!”Diệp Bắc Minh rất kích động, điên cuồng sử dụng Kim Tủy Đan thượng cổ, sức mạnh của anh tăng lên rất nhanh.Không biết qua bao lâu.Đôi mắt Diệp Bắc Minh mở ra một lần nữa, dùng sức gầm lên: “Thập Long Chỉ Lực! Mởi”Đôi tay di chuyển. Rào rào rào!Nước sông Mặc Uyên chảy xuôi theo thân người anh, Diệp Bắc Minh bơi rất nhanh, ngược dòng mà bơi.Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Nhóc con, tìm một nơi để lên bờ đi, những đại năng thượng cổ kia không ở gần đây!”Nhưng Diệp Bắc Minh lại lắc đầu: “Không, tiểu tháp. Tôi muốn đến một nơi khác!"“Nhóc con, cậu muốn làm gì?”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh ngạc.Diệp Bắc Minh bơi theo dòng nước đang chảy: “Tôi muốn đến nơi tận cùng của sông Mặc Uyên, muốn nhìn thế giới này xem có thật sự là một nhà tù hay không?”“Nhóc con, cậu điên rồi à!”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kinh hãi: “Người phụ nữ kia nhất định sẽ giết cậu!”“Với thực lực của cậu hiện tại, cho dù có tôi giúp đỡ, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của cô tal”Diệp Bắc Minh cười: “Nếu người phụ nữ đó thật sự mạnh như vậy, đời chủ nhân thứ nhất của ông cũng không phải đối thủ của cô ta”!“Bây giờ tôi đi, với sau này đạt được cảnh giới của chủ nhân ông mới đi, có gì khác biệt không?”“Cái này...”Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng đờ ra. Rất có đạo lý.Không thể phản bác.“Nhóc con, nghĩ kĩ chưa?”Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: “Nghĩ kĩ rồi, dù sao cũng là ngõ cụt, không bằng thử một lần xem sao!”Nói xong, anh điên cưồng bơi về phía thượng nguồn sông Mặc Uyên. Không biết qua bao lâu.Có thể một ngày, cũng có thể là 1 tháng hoặc 1 năm.Cuối cùng.