Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 4683: Sao lại chỉ có một mình ngươi ở đây?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ngoài đó một nghìn mét.Cổ Tu đưa theo người trốn trong rừng, quan sát đám người Diệp Bắc Minh từ xa.“Con mẹ nó, Sát Thần Phong này là thế nào? Vậy mà lại thổi tới tận đây?”, Cổ Tu tức giận nói.Trịnh Khung bên cạnh hắn ta dùng một cỗ sức mạnh bao trùm lấy Cổ Tu. Sát Thần Phong không ảnh hưởng tới hắn ta nhiều lắm.“Cổ thiếu, lạnh quá... con mẹ nó lạnh quá, hay là... chúng ta quay về đi”. Một vài thanh niên bên cạnh không may mắn như vậy.Quần áo trên người biến thành băng, sắc mặt đều tái nhợt.Răng va vào nhau kêu lên lập cập.“Cũng được, tìm vài người phụ nữ cho các ngươi làm ấm người!”, Cổ Tu cười nhếch miệng, hướng về phía đám người Diệp Bắc Minh mà đi.Đồng thời. Vùng ngoại ô của rừng Lạc Đường.Cổ Tông Hàn đưa một đám người từ trên trời giáng xuống, Ngụy Tường lập tức lên nghênh đón.“Sao lại chỉ có một mình ngươi ở đây? Tu Nhi đâu?”Cổ Tông Hàn mặc một thân áo bào, quét mắt nhìn qua bốn phía, ánh mắt rơi trên người Ngụy Tường.Ngụy Tường quỳ trên đất: “Cái này...” “Tu Nhi rốt cuộc đang ở đâu? Nói!”, uy áp của Cổ Tông Hàn bạo phát.Khí tức của Đại Đạo Chi Thượng tầng 4 khiến cho Ngụy Tường không chịu được.Trực tiếp nói ra mọi chuyện.Cổ Tông Hàn nghe thấy vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tên khốn này, vì một người phụ nữ mà làm kháng lệnh của ta!”Đột nhiên.Phía sau vang lên một trận chấn động, một đoàn người như mây đen đáp. xuống, toàn bộ đứng ngoài khu rừng Lạc Đường.“Bất Hủ huynh, Côn Ngô huynh, hai người sao lại tới đây rồi?” Cổ Tông Hàn sửng sốt.Ông ta nhận ra trong đám người chính là Bất Hủ Hàn và Côn Ngô Thiên Huyền.Phía sau hai người, là hơn ba mươi người cảnh giới Đại Đạo Chỉ Thượng. Và hơn mười vạn các cao thủ cảnh giới khác nhau. Cảnh tượng làm người ta kinh hãi.Bất Hủ Hàn sắc mặt âm trầm nói: “Đương nhiên là tìm đôi cẩu nam nữ Diệp Bắc Minh và Côn Ngô Mật Phi rồi, Cổ Tông Hàn ông biết rõ mà còn hỏi à?”“Chuyện về Thần Viện Thái Thương, ông chưa nghe qua à?”Cổ Tông Hàn âm thầm cảm thấy bưồn cười, ông ta sớm đã biết về chuyện của Thần Viện Thái Thương rồi.Lúc này, đương nhiên sẽ không soi mói chuyện của nhà người khác: “Bất Hủ huynh, đôi cẩu nam nữ này nhất định sẽ không thể trốn thoát”.“Hừ, còn cần ông nói à?”Bất Hủ Hàn nghiêm túc nói: “Bí thuật truy tìm của tộc Bất Hủ này đã phát hiện ra khí tức của đôi cẩu nam nữ này, bọn chúng có lẽ đang ở trong rừng Lạc Đường”.“Người đâu, lập tức đăng ảnh của đôi khốn nạn này ngay”.“Bất kỳ ai phát hiện ra bọn chúng, sẽ được tộc Bất Hủ trọng thưởng!”Một nhóm người phía sau tiến tới.
Ngoài đó một nghìn mét.
Cổ Tu đưa theo người trốn trong rừng, quan sát đám người Diệp Bắc Minh từ xa.
“Con mẹ nó, Sát Thần Phong này là thế nào? Vậy mà lại thổi tới tận đây?”, Cổ Tu tức giận nói.
Trịnh Khung bên cạnh hắn ta dùng một cỗ sức mạnh bao trùm lấy Cổ Tu. Sát Thần Phong không ảnh hưởng tới hắn ta nhiều lắm.
“Cổ thiếu, lạnh quá... con mẹ nó lạnh quá, hay là... chúng ta quay về đi”. Một vài thanh niên bên cạnh không may mắn như vậy.
Quần áo trên người biến thành băng, sắc mặt đều tái nhợt.
Răng va vào nhau kêu lên lập cập.
“Cũng được, tìm vài người phụ nữ cho các ngươi làm ấm người!”, Cổ Tu cười nhếch miệng, hướng về phía đám người Diệp Bắc Minh mà đi.
Đồng thời. Vùng ngoại ô của rừng Lạc Đường.
Cổ Tông Hàn đưa một đám người từ trên trời giáng xuống, Ngụy Tường lập tức lên nghênh đón.
“Sao lại chỉ có một mình ngươi ở đây? Tu Nhi đâu?”
Cổ Tông Hàn mặc một thân áo bào, quét mắt nhìn qua bốn phía, ánh mắt rơi trên người Ngụy Tường.
Ngụy Tường quỳ trên đất: “Cái này...” “Tu Nhi rốt cuộc đang ở đâu? Nói!”, uy áp của Cổ Tông Hàn bạo phát.
Khí tức của Đại Đạo Chi Thượng tầng 4 khiến cho Ngụy Tường không chịu được.
Trực tiếp nói ra mọi chuyện.
Cổ Tông Hàn nghe thấy vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tên khốn này, vì một người phụ nữ mà làm kháng lệnh của ta!”
Đột nhiên.
Phía sau vang lên một trận chấn động, một đoàn người như mây đen đáp. xuống, toàn bộ đứng ngoài khu rừng Lạc Đường.
“Bất Hủ huynh, Côn Ngô huynh, hai người sao lại tới đây rồi?” Cổ Tông Hàn sửng sốt.
Ông ta nhận ra trong đám người chính là Bất Hủ Hàn và Côn Ngô Thiên Huyền.
Phía sau hai người, là hơn ba mươi người cảnh giới Đại Đạo Chỉ Thượng. Và hơn mười vạn các cao thủ cảnh giới khác nhau. Cảnh tượng làm người ta kinh hãi.
Bất Hủ Hàn sắc mặt âm trầm nói: “Đương nhiên là tìm đôi cẩu nam nữ Diệp Bắc Minh và Côn Ngô Mật Phi rồi, Cổ Tông Hàn ông biết rõ mà còn hỏi à?”
“Chuyện về Thần Viện Thái Thương, ông chưa nghe qua à?”
Cổ Tông Hàn âm thầm cảm thấy bưồn cười, ông ta sớm đã biết về chuyện của Thần Viện Thái Thương rồi.
Lúc này, đương nhiên sẽ không soi mói chuyện của nhà người khác: “Bất Hủ huynh, đôi cẩu nam nữ này nhất định sẽ không thể trốn thoát”.
“Hừ, còn cần ông nói à?”
Bất Hủ Hàn nghiêm túc nói: “Bí thuật truy tìm của tộc Bất Hủ này đã phát hiện ra khí tức của đôi cẩu nam nữ này, bọn chúng có lẽ đang ở trong rừng Lạc Đường”.
“Người đâu, lập tức đăng ảnh của đôi khốn nạn này ngay”.
“Bất kỳ ai phát hiện ra bọn chúng, sẽ được tộc Bất Hủ trọng thưởng!”
Một nhóm người phía sau tiến tới.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Ngoài đó một nghìn mét.Cổ Tu đưa theo người trốn trong rừng, quan sát đám người Diệp Bắc Minh từ xa.“Con mẹ nó, Sát Thần Phong này là thế nào? Vậy mà lại thổi tới tận đây?”, Cổ Tu tức giận nói.Trịnh Khung bên cạnh hắn ta dùng một cỗ sức mạnh bao trùm lấy Cổ Tu. Sát Thần Phong không ảnh hưởng tới hắn ta nhiều lắm.“Cổ thiếu, lạnh quá... con mẹ nó lạnh quá, hay là... chúng ta quay về đi”. Một vài thanh niên bên cạnh không may mắn như vậy.Quần áo trên người biến thành băng, sắc mặt đều tái nhợt.Răng va vào nhau kêu lên lập cập.“Cũng được, tìm vài người phụ nữ cho các ngươi làm ấm người!”, Cổ Tu cười nhếch miệng, hướng về phía đám người Diệp Bắc Minh mà đi.Đồng thời. Vùng ngoại ô của rừng Lạc Đường.Cổ Tông Hàn đưa một đám người từ trên trời giáng xuống, Ngụy Tường lập tức lên nghênh đón.“Sao lại chỉ có một mình ngươi ở đây? Tu Nhi đâu?”Cổ Tông Hàn mặc một thân áo bào, quét mắt nhìn qua bốn phía, ánh mắt rơi trên người Ngụy Tường.Ngụy Tường quỳ trên đất: “Cái này...” “Tu Nhi rốt cuộc đang ở đâu? Nói!”, uy áp của Cổ Tông Hàn bạo phát.Khí tức của Đại Đạo Chi Thượng tầng 4 khiến cho Ngụy Tường không chịu được.Trực tiếp nói ra mọi chuyện.Cổ Tông Hàn nghe thấy vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tên khốn này, vì một người phụ nữ mà làm kháng lệnh của ta!”Đột nhiên.Phía sau vang lên một trận chấn động, một đoàn người như mây đen đáp. xuống, toàn bộ đứng ngoài khu rừng Lạc Đường.“Bất Hủ huynh, Côn Ngô huynh, hai người sao lại tới đây rồi?” Cổ Tông Hàn sửng sốt.Ông ta nhận ra trong đám người chính là Bất Hủ Hàn và Côn Ngô Thiên Huyền.Phía sau hai người, là hơn ba mươi người cảnh giới Đại Đạo Chỉ Thượng. Và hơn mười vạn các cao thủ cảnh giới khác nhau. Cảnh tượng làm người ta kinh hãi.Bất Hủ Hàn sắc mặt âm trầm nói: “Đương nhiên là tìm đôi cẩu nam nữ Diệp Bắc Minh và Côn Ngô Mật Phi rồi, Cổ Tông Hàn ông biết rõ mà còn hỏi à?”“Chuyện về Thần Viện Thái Thương, ông chưa nghe qua à?”Cổ Tông Hàn âm thầm cảm thấy bưồn cười, ông ta sớm đã biết về chuyện của Thần Viện Thái Thương rồi.Lúc này, đương nhiên sẽ không soi mói chuyện của nhà người khác: “Bất Hủ huynh, đôi cẩu nam nữ này nhất định sẽ không thể trốn thoát”.“Hừ, còn cần ông nói à?”Bất Hủ Hàn nghiêm túc nói: “Bí thuật truy tìm của tộc Bất Hủ này đã phát hiện ra khí tức của đôi cẩu nam nữ này, bọn chúng có lẽ đang ở trong rừng Lạc Đường”.“Người đâu, lập tức đăng ảnh của đôi khốn nạn này ngay”.“Bất kỳ ai phát hiện ra bọn chúng, sẽ được tộc Bất Hủ trọng thưởng!”Một nhóm người phía sau tiến tới.