Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 4684: Người đẹp à

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Đúng!"Nguy Tường sợ hãi đến mức vội móc ra đá truyền âm rồi rót thần lực vào. trong.Tại nơi sâu trong rừng Lạc Đường. Khi Diệp Bắc Minh đang ôm ba người ngồi bên đống lửa giúp họ giữ ấm! Một trận tiếng bước chân vồn vã truyền tới!Trong phút chốc xung quanh đã bị bao vây chặt chẽ, chặt đứt mọi đường lui của Diệp Bắc Minh!“Ôi chao, tên nhóc này đúng là phúc phận không mỏng mà! Một người mà ôm những ba vị mỹ nữ?”"Người đẹp à, vòng tay của chúng tôi cũng rất ấm áp, có muốn chui vào thử xem sao không?”Hai tên thanh niên với khuôn mặt đầy dung tục mở lời. “Để tôi khiến các người ấm hơn một chút!”Diệp Bắc Minh giơ tay vỗ nhẹ một chưởng, hai ngọn lửa liền bay ra, rơi trúng hai kẻ vừa nói chuyện kiat"Ahl"Hai tên thanh niên chỉ kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết liền bị ngọn lửa nuốt chứng lấy!Chúng điên cưồng lăn lộn vài vòng trên đất rồi hóa thành tro bụi!Sắc mặt Cổ Tu tối sầm lại: “Phần Thiên Chi Diễm! Một tên rác rưởi như mày vậy mà dám đánh lén, giết hắn cho tôi!”"Cẩn thận dị hỏa!” “Vâng!” Sáu người còn lại hét một tiếng, đồng thời lao về phía Diệp Bắc Minh!Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lấy, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục liền xuất hiện trong tay anh rồi quét ngang ra ngoài!Kiếm khí hình huyết long biến mất trong tích tắc! Phụt! Phụt! Phụt....Đầu của sáu người bay lên cao, thân thể vẫn giữ nguyên quán tính lao về phía Diệp Bắc Minh, phịch một tiếng quỳ xuống xung quanh anh!“Công tử, cứu mạng...” Sáu cái đầu hét lên, kinh hoàng bay về phía Cổ Tu! Khóe miệng Diệp Bắc Minh vẽ lên ý cười trêu đùa: “Nổi”Một từ này giống như hiệu lệnh, đầu của sáu kẻ kia nổ tung như quả dưa hấu, máu tươi bung bét dính bắn về phía người Cổ Tu!Trịnh Khung một bước tiến tới chắn trước mặt Cổ Tu, nhanh chóng ngưng tụ sức mạnh thành một tấm khiên ánh sáng ngăn chặn lại máu tươi đang bắn tới!Con mắt Cổ Tu co rụt lại: “Phế vật, xem ra ông đây đánh giá thấp mày rồi! Không ngờ mày lại giả heo ăn thịt hổ!”"Đáng tiếc có Trịnh Khung ở đây, cho dù mày là một con rồng cũng không cuốn lên nổi sóng gió!”“Lão Trịnh, giết hắn đi!”Cổ Tu lạnh lùng ra lệnh."Vâng thưa công tử!”

"Đúng!"

Nguy Tường sợ hãi đến mức vội móc ra đá truyền âm rồi rót thần lực vào. trong.

Tại nơi sâu trong rừng Lạc Đường. Khi Diệp Bắc Minh đang ôm ba người ngồi bên đống lửa giúp họ giữ ấm! Một trận tiếng bước chân vồn vã truyền tới!

Trong phút chốc xung quanh đã bị bao vây chặt chẽ, chặt đứt mọi đường lui của Diệp Bắc Minh!

“Ôi chao, tên nhóc này đúng là phúc phận không mỏng mà! Một người mà ôm những ba vị mỹ nữ?”

"Người đẹp à, vòng tay của chúng tôi cũng rất ấm áp, có muốn chui vào thử xem sao không?”

Hai tên thanh niên với khuôn mặt đầy dung tục mở lời. “Để tôi khiến các người ấm hơn một chút!”

Diệp Bắc Minh giơ tay vỗ nhẹ một chưởng, hai ngọn lửa liền bay ra, rơi trúng hai kẻ vừa nói chuyện kiat

"Ahl"

Hai tên thanh niên chỉ kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết liền bị ngọn lửa nuốt chứng lấy!

Chúng điên cưồng lăn lộn vài vòng trên đất rồi hóa thành tro bụi!

Sắc mặt Cổ Tu tối sầm lại: “Phần Thiên Chi Diễm! Một tên rác rưởi như mày vậy mà dám đánh lén, giết hắn cho tôi!”

"Cẩn thận dị hỏa!” “Vâng!” Sáu người còn lại hét một tiếng, đồng thời lao về phía Diệp Bắc Minh!

Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lấy, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục liền xuất hiện trong tay anh rồi quét ngang ra ngoài!

Kiếm khí hình huyết long biến mất trong tích tắc! Phụt! Phụt! Phụt....

Đầu của sáu người bay lên cao, thân thể vẫn giữ nguyên quán tính lao về phía Diệp Bắc Minh, phịch một tiếng quỳ xuống xung quanh anh!

“Công tử, cứu mạng...” Sáu cái đầu hét lên, kinh hoàng bay về phía Cổ Tu! Khóe miệng Diệp Bắc Minh vẽ lên ý cười trêu đùa: “Nổi”

Một từ này giống như hiệu lệnh, đầu của sáu kẻ kia nổ tung như quả dưa hấu, máu tươi bung bét dính bắn về phía người Cổ Tu!

Trịnh Khung một bước tiến tới chắn trước mặt Cổ Tu, nhanh chóng ngưng tụ sức mạnh thành một tấm khiên ánh sáng ngăn chặn lại máu tươi đang bắn tới!

Con mắt Cổ Tu co rụt lại: “Phế vật, xem ra ông đây đánh giá thấp mày rồi! Không ngờ mày lại giả heo ăn thịt hổ!”

"Đáng tiếc có Trịnh Khung ở đây, cho dù mày là một con rồng cũng không cuốn lên nổi sóng gió!”

“Lão Trịnh, giết hắn đi!”

Cổ Tu lạnh lùng ra lệnh.

"Vâng thưa công tử!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… "Đúng!"Nguy Tường sợ hãi đến mức vội móc ra đá truyền âm rồi rót thần lực vào. trong.Tại nơi sâu trong rừng Lạc Đường. Khi Diệp Bắc Minh đang ôm ba người ngồi bên đống lửa giúp họ giữ ấm! Một trận tiếng bước chân vồn vã truyền tới!Trong phút chốc xung quanh đã bị bao vây chặt chẽ, chặt đứt mọi đường lui của Diệp Bắc Minh!“Ôi chao, tên nhóc này đúng là phúc phận không mỏng mà! Một người mà ôm những ba vị mỹ nữ?”"Người đẹp à, vòng tay của chúng tôi cũng rất ấm áp, có muốn chui vào thử xem sao không?”Hai tên thanh niên với khuôn mặt đầy dung tục mở lời. “Để tôi khiến các người ấm hơn một chút!”Diệp Bắc Minh giơ tay vỗ nhẹ một chưởng, hai ngọn lửa liền bay ra, rơi trúng hai kẻ vừa nói chuyện kiat"Ahl"Hai tên thanh niên chỉ kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết liền bị ngọn lửa nuốt chứng lấy!Chúng điên cưồng lăn lộn vài vòng trên đất rồi hóa thành tro bụi!Sắc mặt Cổ Tu tối sầm lại: “Phần Thiên Chi Diễm! Một tên rác rưởi như mày vậy mà dám đánh lén, giết hắn cho tôi!”"Cẩn thận dị hỏa!” “Vâng!” Sáu người còn lại hét một tiếng, đồng thời lao về phía Diệp Bắc Minh!Diệp Bắc Minh giơ tay nắm lấy, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục liền xuất hiện trong tay anh rồi quét ngang ra ngoài!Kiếm khí hình huyết long biến mất trong tích tắc! Phụt! Phụt! Phụt....Đầu của sáu người bay lên cao, thân thể vẫn giữ nguyên quán tính lao về phía Diệp Bắc Minh, phịch một tiếng quỳ xuống xung quanh anh!“Công tử, cứu mạng...” Sáu cái đầu hét lên, kinh hoàng bay về phía Cổ Tu! Khóe miệng Diệp Bắc Minh vẽ lên ý cười trêu đùa: “Nổi”Một từ này giống như hiệu lệnh, đầu của sáu kẻ kia nổ tung như quả dưa hấu, máu tươi bung bét dính bắn về phía người Cổ Tu!Trịnh Khung một bước tiến tới chắn trước mặt Cổ Tu, nhanh chóng ngưng tụ sức mạnh thành một tấm khiên ánh sáng ngăn chặn lại máu tươi đang bắn tới!Con mắt Cổ Tu co rụt lại: “Phế vật, xem ra ông đây đánh giá thấp mày rồi! Không ngờ mày lại giả heo ăn thịt hổ!”"Đáng tiếc có Trịnh Khung ở đây, cho dù mày là một con rồng cũng không cuốn lên nổi sóng gió!”“Lão Trịnh, giết hắn đi!”Cổ Tu lạnh lùng ra lệnh."Vâng thưa công tử!”

Chương 4684: Người đẹp à