Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 210: 210: “chín Vạn Lão Phu Muốn Mua!”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Lão Vong Cổ nhìn Nghiêm Khang bất tỉnh, bị cướp sạch mà tặc lưỡi.Những lời của lão ta đã khiến đám đông chú ý.Ở Vọng Nguyệt Lâu, muốn tỏ ra ngầu mà bị nổ banh chành.Ở buổi đấu giá, cũng muốn tỏ ra ngầu lòi mà bị chơi một vố,Trận đấu ngoài thành, cũng thích giả ngầu mà bị cướp.Nói tóm lại, đều là vì muốn chứng tỏ bản thân mà không được, lần sau còn thảm hơn lần trước.“Có lẽ hắn ta thật sự không hợp với bát tự của thành Vong Cổ!”Những lời của Chư Cát Huyền Đạo luôn sâu xa cao thâm như vậy, những lời này cũng khiến đám đông chú ý, từ khi đến thành Vong Cổ này, tên này dường như chưa bao giờ được sống yên ổn.“Đi!”Trưởng lão Huyết Ưng lạnh lùng hừ một tiếng, nhấc Nghiêm Khang lên, triệu hồi huyết ưng, giương cánh bay cao.Trước khi rời đi, họ còn lạnh lùng liếc Triệu Bân một cái: Hay cho Triệu Bân, hay cho thiếu chủ Triệu gia, sự sỉ nhục ngày hôm nay, ngày nào đó sẽ trả lại gấp trăm lần!“Ta sẽ đợi!”Triệu Bân không nhìn nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, dù cho hôm nay không giao đấu thì tộc Huyết Ưng cũng sẽ không tha cho Triệu gia, nếu đã không buông tha, hắn còn nhân nhượng không cướp hết của đối thủ à, đâu phải hắn không có chỗ dựa, nếu muốn quyết chiến thì cứ xông lên.“Có đánh nữa không?”Không biết là ai lẩm bẩm hỏi ra tiếng, vừa nói vừa liếc mắt nhìn con cháu của đại tộc.Đặc biệt là đám người Hán Triều và Vũ Văn Hạo, cũng muốn tìm Triệu Bân để luyện tập một chút.Thế nhưng, khi nhìn thông linh thú của Triệu Bân, họ lại đè nén tâm tư kia.Tên này có thú cưỡi biết bay, nếu chiến đấu với hắn thì họ sẽ thiệt thòi, nhìn biểu cảm của thành chủ thành Vong Cổ thì có vẻ lão ta quyết tâm bảo vệ hắn rồi, mấu chốt là sẽ để hắn tránh mũi nhọn.Muốn xử lý Triệu Bân!Muốn xử lý Triệu gia!Họ có rất nhiều cách, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.Kịch hay tan hát rồi!Đám đông còn chưa thỏa mãn, nhưng có Nghiêm Khang lấy làm gương, e rằng không một ai muốn tìm k*ch th*ch nữa.Võ tu đến từ bên ngoài đều khá thổn thức, lần này họ đến đấu giá ở thành Vong Cổ, đúng là không mua được đồ rồi, ở buổi đấu giá có một thần bịp, trong thành Vong Cổ còn có một tên hề diễn cho họ xem, đều là kịch hay.“Đi thôi!”Các tử đệ của gia tộc lớn lần lượt rời khỏi hội trường, trước khi đi còn lạnh lùng nhìn Triệu Bân, bị thiệt nhiều như vậy cũng chẳng là gì đâu, cứ đợi đó! Bọn họ sẽ cho Triệu gia đẹp mặt.Liễu Như Nguyệt không nói gì, thản nhiên quay người đi.Nét mặt của cô ta vẫn khinh thường người khác như vậy, coi thường hành động của Triệu Bân, nhưng khinh thì khinh, thực lực mà Triệu Bân thể hiện ra vẫn khiến cô ta cảm thấy ngạc nhiên.Triệu Bân đánh bại Nghiêm Khang cùng cấp, chiến đấu trên không với thiếu chủ Huyết Ưng, mà vẫn có thể đánh thắng.“Tiểu hữu, sinh linh quả kia của ngươi có bán không?”Có một người đi thì mọi người cũng di động, không ít những người cao tuổi đi tới trước mặt Triệu Bân, ai cũng mỉm cười, tất cả đều là những kẻ không còn sống được bao lâu, mua sinh linh quả để bồi bổ và gia tăng tuổi thọ“Năm vạn!”Triệu Bân cười, đưa ra một cái giá.“Tám vạn!”“Chín vạn, lão phu muốn mua!”“Mười vạn!”.

Lão Vong Cổ nhìn Nghiêm Khang bất tỉnh, bị cướp sạch mà tặc lưỡi.

Những lời của lão ta đã khiến đám đông chú ý.

Ở Vọng Nguyệt Lâu, muốn tỏ ra ngầu mà bị nổ banh chành.

Ở buổi đấu giá, cũng muốn tỏ ra ngầu lòi mà bị chơi một vố,

Trận đấu ngoài thành, cũng thích giả ngầu mà bị cướp.

Nói tóm lại, đều là vì muốn chứng tỏ bản thân mà không được, lần sau còn thảm hơn lần trước.

“Có lẽ hắn ta thật sự không hợp với bát tự của thành Vong Cổ!”

Những lời của Chư Cát Huyền Đạo luôn sâu xa cao thâm như vậy, những lời này cũng khiến đám đông chú ý, từ khi đến thành Vong Cổ này, tên này dường như chưa bao giờ được sống yên ổn.

“Đi!”

Trưởng lão Huyết Ưng lạnh lùng hừ một tiếng, nhấc Nghiêm Khang lên, triệu hồi huyết ưng, giương cánh bay cao.

Trước khi rời đi, họ còn lạnh lùng liếc Triệu Bân một cái: Hay cho Triệu Bân, hay cho thiếu chủ Triệu gia, sự sỉ nhục ngày hôm nay, ngày nào đó sẽ trả lại gấp trăm lần!

“Ta sẽ đợi!”

Triệu Bân không nhìn nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, dù cho hôm nay không giao đấu thì tộc Huyết Ưng cũng sẽ không tha cho Triệu gia, nếu đã không buông tha, hắn còn nhân nhượng không cướp hết của đối thủ à, đâu phải hắn không có chỗ dựa, nếu muốn quyết chiến thì cứ xông lên.

“Có đánh nữa không?”

Không biết là ai lẩm bẩm hỏi ra tiếng, vừa nói vừa liếc mắt nhìn con cháu của đại tộc.

Đặc biệt là đám người Hán Triều và Vũ Văn Hạo, cũng muốn tìm Triệu Bân để luyện tập một chút.

Thế nhưng, khi nhìn thông linh thú của Triệu Bân, họ lại đè nén tâm tư kia.

Tên này có thú cưỡi biết bay, nếu chiến đấu với hắn thì họ sẽ thiệt thòi, nhìn biểu cảm của thành chủ thành Vong Cổ thì có vẻ lão ta quyết tâm bảo vệ hắn rồi, mấu chốt là sẽ để hắn tránh mũi nhọn.

Muốn xử lý Triệu Bân!

Muốn xử lý Triệu gia!

Họ có rất nhiều cách, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.

Kịch hay tan hát rồi!

Đám đông còn chưa thỏa mãn, nhưng có Nghiêm Khang lấy làm gương, e rằng không một ai muốn tìm k*ch th*ch nữa.

Võ tu đến từ bên ngoài đều khá thổn thức, lần này họ đến đấu giá ở thành Vong Cổ, đúng là không mua được đồ rồi, ở buổi đấu giá có một thần bịp, trong thành Vong Cổ còn có một tên hề diễn cho họ xem, đều là kịch hay.

“Đi thôi!”

Các tử đệ của gia tộc lớn lần lượt rời khỏi hội trường, trước khi đi còn lạnh lùng nhìn Triệu Bân, bị thiệt nhiều như vậy cũng chẳng là gì đâu, cứ đợi đó! Bọn họ sẽ cho Triệu gia đẹp mặt.

Liễu Như Nguyệt không nói gì, thản nhiên quay người đi.

Nét mặt của cô ta vẫn khinh thường người khác như vậy, coi thường hành động của Triệu Bân, nhưng khinh thì khinh, thực lực mà Triệu Bân thể hiện ra vẫn khiến cô ta cảm thấy ngạc nhiên.

Triệu Bân đánh bại Nghiêm Khang cùng cấp, chiến đấu trên không với thiếu chủ Huyết Ưng, mà vẫn có thể đánh thắng.

“Tiểu hữu, sinh linh quả kia của ngươi có bán không?”

Có một người đi thì mọi người cũng di động, không ít những người cao tuổi đi tới trước mặt Triệu Bân, ai cũng mỉm cười, tất cả đều là những kẻ không còn sống được bao lâu, mua sinh linh quả để bồi bổ và gia tăng tuổi thọ

“Năm vạn!”

Triệu Bân cười, đưa ra một cái giá.

“Tám vạn!”

“Chín vạn, lão phu muốn mua!”

“Mười vạn!”.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Lão Vong Cổ nhìn Nghiêm Khang bất tỉnh, bị cướp sạch mà tặc lưỡi.Những lời của lão ta đã khiến đám đông chú ý.Ở Vọng Nguyệt Lâu, muốn tỏ ra ngầu mà bị nổ banh chành.Ở buổi đấu giá, cũng muốn tỏ ra ngầu lòi mà bị chơi một vố,Trận đấu ngoài thành, cũng thích giả ngầu mà bị cướp.Nói tóm lại, đều là vì muốn chứng tỏ bản thân mà không được, lần sau còn thảm hơn lần trước.“Có lẽ hắn ta thật sự không hợp với bát tự của thành Vong Cổ!”Những lời của Chư Cát Huyền Đạo luôn sâu xa cao thâm như vậy, những lời này cũng khiến đám đông chú ý, từ khi đến thành Vong Cổ này, tên này dường như chưa bao giờ được sống yên ổn.“Đi!”Trưởng lão Huyết Ưng lạnh lùng hừ một tiếng, nhấc Nghiêm Khang lên, triệu hồi huyết ưng, giương cánh bay cao.Trước khi rời đi, họ còn lạnh lùng liếc Triệu Bân một cái: Hay cho Triệu Bân, hay cho thiếu chủ Triệu gia, sự sỉ nhục ngày hôm nay, ngày nào đó sẽ trả lại gấp trăm lần!“Ta sẽ đợi!”Triệu Bân không nhìn nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, dù cho hôm nay không giao đấu thì tộc Huyết Ưng cũng sẽ không tha cho Triệu gia, nếu đã không buông tha, hắn còn nhân nhượng không cướp hết của đối thủ à, đâu phải hắn không có chỗ dựa, nếu muốn quyết chiến thì cứ xông lên.“Có đánh nữa không?”Không biết là ai lẩm bẩm hỏi ra tiếng, vừa nói vừa liếc mắt nhìn con cháu của đại tộc.Đặc biệt là đám người Hán Triều và Vũ Văn Hạo, cũng muốn tìm Triệu Bân để luyện tập một chút.Thế nhưng, khi nhìn thông linh thú của Triệu Bân, họ lại đè nén tâm tư kia.Tên này có thú cưỡi biết bay, nếu chiến đấu với hắn thì họ sẽ thiệt thòi, nhìn biểu cảm của thành chủ thành Vong Cổ thì có vẻ lão ta quyết tâm bảo vệ hắn rồi, mấu chốt là sẽ để hắn tránh mũi nhọn.Muốn xử lý Triệu Bân!Muốn xử lý Triệu gia!Họ có rất nhiều cách, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.Kịch hay tan hát rồi!Đám đông còn chưa thỏa mãn, nhưng có Nghiêm Khang lấy làm gương, e rằng không một ai muốn tìm k*ch th*ch nữa.Võ tu đến từ bên ngoài đều khá thổn thức, lần này họ đến đấu giá ở thành Vong Cổ, đúng là không mua được đồ rồi, ở buổi đấu giá có một thần bịp, trong thành Vong Cổ còn có một tên hề diễn cho họ xem, đều là kịch hay.“Đi thôi!”Các tử đệ của gia tộc lớn lần lượt rời khỏi hội trường, trước khi đi còn lạnh lùng nhìn Triệu Bân, bị thiệt nhiều như vậy cũng chẳng là gì đâu, cứ đợi đó! Bọn họ sẽ cho Triệu gia đẹp mặt.Liễu Như Nguyệt không nói gì, thản nhiên quay người đi.Nét mặt của cô ta vẫn khinh thường người khác như vậy, coi thường hành động của Triệu Bân, nhưng khinh thì khinh, thực lực mà Triệu Bân thể hiện ra vẫn khiến cô ta cảm thấy ngạc nhiên.Triệu Bân đánh bại Nghiêm Khang cùng cấp, chiến đấu trên không với thiếu chủ Huyết Ưng, mà vẫn có thể đánh thắng.“Tiểu hữu, sinh linh quả kia của ngươi có bán không?”Có một người đi thì mọi người cũng di động, không ít những người cao tuổi đi tới trước mặt Triệu Bân, ai cũng mỉm cười, tất cả đều là những kẻ không còn sống được bao lâu, mua sinh linh quả để bồi bổ và gia tăng tuổi thọ“Năm vạn!”Triệu Bân cười, đưa ra một cái giá.“Tám vạn!”“Chín vạn, lão phu muốn mua!”“Mười vạn!”.

Chương 210: 210: “chín Vạn Lão Phu Muốn Mua!”