Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 239: 239: Có Bảo Bối

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân ho khan một tiếng, xem ra hắn đã quá tham lam rồi.Đêm ngày càng sâu."Máu rồng chính là lấy được từ ngọn núi vàng bên trong Ngưu Gia Trang này"."Thành Thanh Phong, trước đây ta suýt nữa không thoát ra được"."Ở trong khu rừng hoang này ta đã gặp U Lan"."Trấn nhỏ phía trước! "Chẳng biết Triệu Bân đã thao thao bất tuyệt từ lúc nào, hắn tựa như đã trở thành một người hướng dẫn du lịch, vừa đi vừa nói, mỗi lần đi ngang qua nơi quen thuộc đều sẽ giới thiệu cho Nguyệt Thần biết.Nguyệt Thần không đáp, cả người gượng gạo.Triệu Bân cười khan một tiếng, cũng không vì bị phớt lờ mà mắc cỡ, vẫn tĩnh tâm ngồi yên."Ngừng lại".Hắn không còn nói lời nào, nhưng Nguyệt Thần lại đột nhiên nói."Có bảo bối?"Ánh mắt của Triệu Bân sáng lên, mỗi lần Nguyệt Thần nói ngừng lại, thì nhất định sẽ có cơ duyên tốt."Quay lại"."Đi đâu?""Ngọn núi hoang vừa đi qua, có một cái giếng cạn"."Được!"Triệu Bân đứng lên, tâm ý tương thông với Đại Bằng, khiến cho nó quay đầu trở lại, cái giếng cạn mà Nguyệt Thần vừa nói Triệu Bân cũng biết, đêm đó hắn cùng U Lan trong lúc né tránh cường giả đuổi giết đã trượt chân rơi vào cái giếng đó, nghe ý tứ của Nguyệt Thần, xem ra bên trong giếng cạn còn có càn khôn.Dưới ánh trăng, hắn từ trên trời đáp xuống.Quay lại chốn xưa, trong lòng hắn cũng dâng lên cảm xúc khó tả, hôm ấy hắn suýt nữa thì bỏ mạng ở đây.“Đi xuống”, Nguyệt Thần nhàn nhạt nói.Không cần cô ta nói thì Triệu Bân cũng đã nhảy vào, nương theo vách đá xuống giếng.Ở dưới đáy giếng, hắn dùng minh châu thắp sáng đường đi..

Triệu Bân ho khan một tiếng, xem ra hắn đã quá tham lam rồi.

Đêm ngày càng sâu.

"Máu rồng chính là lấy được từ ngọn núi vàng bên trong Ngưu Gia Trang này".

"Thành Thanh Phong, trước đây ta suýt nữa không thoát ra được".

"Ở trong khu rừng hoang này ta đã gặp U Lan".

"Trấn nhỏ phía trước! "

Chẳng biết Triệu Bân đã thao thao bất tuyệt từ lúc nào, hắn tựa như đã trở thành một người hướng dẫn du lịch, vừa đi vừa nói, mỗi lần đi ngang qua nơi quen thuộc đều sẽ giới thiệu cho Nguyệt Thần biết.

Nguyệt Thần không đáp, cả người gượng gạo.

Triệu Bân cười khan một tiếng, cũng không vì bị phớt lờ mà mắc cỡ, vẫn tĩnh tâm ngồi yên.

"Ngừng lại".

Hắn không còn nói lời nào, nhưng Nguyệt Thần lại đột nhiên nói.

"Có bảo bối?"

Ánh mắt của Triệu Bân sáng lên, mỗi lần Nguyệt Thần nói ngừng lại, thì nhất định sẽ có cơ duyên tốt.

"Quay lại".

"Đi đâu?"

"Ngọn núi hoang vừa đi qua, có một cái giếng cạn".

"Được!"

Triệu Bân đứng lên, tâm ý tương thông với Đại Bằng, khiến cho nó quay đầu trở lại, cái giếng cạn mà Nguyệt Thần vừa nói Triệu Bân cũng biết, đêm đó hắn cùng U Lan trong lúc né tránh cường giả đuổi giết đã trượt chân rơi vào cái giếng đó, nghe ý tứ của Nguyệt Thần, xem ra bên trong giếng cạn còn có càn khôn.

Dưới ánh trăng, hắn từ trên trời đáp xuống.

Quay lại chốn xưa, trong lòng hắn cũng dâng lên cảm xúc khó tả, hôm ấy hắn suýt nữa thì bỏ mạng ở đây.

“Đi xuống”, Nguyệt Thần nhàn nhạt nói.

Không cần cô ta nói thì Triệu Bân cũng đã nhảy vào, nương theo vách đá xuống giếng.

Ở dưới đáy giếng, hắn dùng minh châu thắp sáng đường đi.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân ho khan một tiếng, xem ra hắn đã quá tham lam rồi.Đêm ngày càng sâu."Máu rồng chính là lấy được từ ngọn núi vàng bên trong Ngưu Gia Trang này"."Thành Thanh Phong, trước đây ta suýt nữa không thoát ra được"."Ở trong khu rừng hoang này ta đã gặp U Lan"."Trấn nhỏ phía trước! "Chẳng biết Triệu Bân đã thao thao bất tuyệt từ lúc nào, hắn tựa như đã trở thành một người hướng dẫn du lịch, vừa đi vừa nói, mỗi lần đi ngang qua nơi quen thuộc đều sẽ giới thiệu cho Nguyệt Thần biết.Nguyệt Thần không đáp, cả người gượng gạo.Triệu Bân cười khan một tiếng, cũng không vì bị phớt lờ mà mắc cỡ, vẫn tĩnh tâm ngồi yên."Ngừng lại".Hắn không còn nói lời nào, nhưng Nguyệt Thần lại đột nhiên nói."Có bảo bối?"Ánh mắt của Triệu Bân sáng lên, mỗi lần Nguyệt Thần nói ngừng lại, thì nhất định sẽ có cơ duyên tốt."Quay lại"."Đi đâu?""Ngọn núi hoang vừa đi qua, có một cái giếng cạn"."Được!"Triệu Bân đứng lên, tâm ý tương thông với Đại Bằng, khiến cho nó quay đầu trở lại, cái giếng cạn mà Nguyệt Thần vừa nói Triệu Bân cũng biết, đêm đó hắn cùng U Lan trong lúc né tránh cường giả đuổi giết đã trượt chân rơi vào cái giếng đó, nghe ý tứ của Nguyệt Thần, xem ra bên trong giếng cạn còn có càn khôn.Dưới ánh trăng, hắn từ trên trời đáp xuống.Quay lại chốn xưa, trong lòng hắn cũng dâng lên cảm xúc khó tả, hôm ấy hắn suýt nữa thì bỏ mạng ở đây.“Đi xuống”, Nguyệt Thần nhàn nhạt nói.Không cần cô ta nói thì Triệu Bân cũng đã nhảy vào, nương theo vách đá xuống giếng.Ở dưới đáy giếng, hắn dùng minh châu thắp sáng đường đi..

Chương 239: 239: Có Bảo Bối