Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 263: 263: Không Thể Ở Lại Chỗ Này Thêm Nữa
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Có điều, hắn trả giá đắt như thế cũng xứng đáng.Ông già áo đỏ bị tàn phế nửa th*n d*** thì việc g**t ch*t ông ta cũng dễ dàng hơn nhiều.“Đáng chết, ngươi thật sự đáng chết mà!”Ông già áo đỏ gào lên, gắng gượng vận dụng chân nguyên, đẩy quan tài đá ra.Nhưng e rằng ông ta đã không thể đứng dậy được nữa.Xương cốt ở hai chân đã bị quan tài đá đè nát, nửa th*n d*** rơi vào tình trạng thịt xương lẫn lộn.Đau là chuyện nhỏ, mất đi ý thức mới là chuyện khiến người ta lo sợ.Triệu Bân bò dậy một cách khó nhọc, hắn cầm hồ lô lên và trút vào miệng.Hắn bị thương rất nặng nhưng công hiệu của linh dịch lại rất bá đạo.Sau khi hắn uống hai ngụm thì võ hồn đang suy kiệt lập tức trở lại bình thường, chân nguyên đã khô cạn cũng phục hồi lại ngay, đến cả cơ thể đang bị thương cũng lành lặn lại trong tích tắc.Ông già áo đỏ nhìn thấy cảnh tượng đó thì hai mắt đỏ bừng lên.Mẹ nó, ngươi đang uống tiên dược sao? Thế là khỏe lại rồi à?Cho ta một ngụm với!Mặc dù ta đã bị tàn phế nhưng ta cảm thấy vẫn còn có thể cứu được đó!Keng, keng!Tử Tiêu kêu leng keng, Long Uyên cũng ù ù, bay xung quanh Triệu Bân.Hắn làm lơ với ánh mắt thèm khát của ông già áo đỏ, mặt hắn lạnh như băng.Đi ra ngoài…Không bị người ta chém thì cũng bị lột da.Có điều, tối nay là ngoại lệ.Cao thủ Huyền Dương đỉnh cao bị tàn phế biến thành một tấm bia sống.Giết!Ông già áo đỏ muốn đứng dậy nhưng khổ nỗi cả người không còn sức lực, chỉ đành phóng kiếm khí, chém về phía Triệu Bân, nếu có thể chém trúng được phát nào thì Triệu Bân cũng mất mạng thôi.Triệu Bân đâu có ngốc, hắn đã chạy từ sớm rồi.Mặc dù kiếm khí mạnh nhưng lại bị giới hạn về khoảng cách, chỉ cần nấp đủ xa thì sẽ không thể đánh tới được.“Cứu ta!”Ông già áo đỏ hét lớn, ông ta đang gọi tọa kỵ của mình là sói lửa.Không thể ở lại chỗ này thêm nữa.Hắn phải chạy thôi, hồi phục lại cơ thể mới là chuyện quan trọng, thú cưỡi của ông ta chính là phao cứu sinh lúc này, nó vẫn đang truy sát Đại Bằng trên không, chỉ cần trốn khỏi chỗ này thì ông ta sẽ có cơ hội lật ngược thế cờ.Gào!.
Có điều, hắn trả giá đắt như thế cũng xứng đáng.
Ông già áo đỏ bị tàn phế nửa th*n d*** thì việc g**t ch*t ông ta cũng dễ dàng hơn nhiều.
“Đáng chết, ngươi thật sự đáng chết mà!”
Ông già áo đỏ gào lên, gắng gượng vận dụng chân nguyên, đẩy quan tài đá ra.
Nhưng e rằng ông ta đã không thể đứng dậy được nữa.
Xương cốt ở hai chân đã bị quan tài đá đè nát, nửa th*n d*** rơi vào tình trạng thịt xương lẫn lộn.
Đau là chuyện nhỏ, mất đi ý thức mới là chuyện khiến người ta lo sợ.
Triệu Bân bò dậy một cách khó nhọc, hắn cầm hồ lô lên và trút vào miệng.
Hắn bị thương rất nặng nhưng công hiệu của linh dịch lại rất bá đạo.
Sau khi hắn uống hai ngụm thì võ hồn đang suy kiệt lập tức trở lại bình thường, chân nguyên đã khô cạn cũng phục hồi lại ngay, đến cả cơ thể đang bị thương cũng lành lặn lại trong tích tắc.
Ông già áo đỏ nhìn thấy cảnh tượng đó thì hai mắt đỏ bừng lên.
Mẹ nó, ngươi đang uống tiên dược sao? Thế là khỏe lại rồi à?
Cho ta một ngụm với!
Mặc dù ta đã bị tàn phế nhưng ta cảm thấy vẫn còn có thể cứu được đó!
Keng, keng!
Tử Tiêu kêu leng keng, Long Uyên cũng ù ù, bay xung quanh Triệu Bân.
Hắn làm lơ với ánh mắt thèm khát của ông già áo đỏ, mặt hắn lạnh như băng.
Đi ra ngoài…
Không bị người ta chém thì cũng bị lột da.
Có điều, tối nay là ngoại lệ.
Cao thủ Huyền Dương đỉnh cao bị tàn phế biến thành một tấm bia sống.
Giết!
Ông già áo đỏ muốn đứng dậy nhưng khổ nỗi cả người không còn sức lực, chỉ đành phóng kiếm khí, chém về phía Triệu Bân, nếu có thể chém trúng được phát nào thì Triệu Bân cũng mất mạng thôi.
Triệu Bân đâu có ngốc, hắn đã chạy từ sớm rồi.
Mặc dù kiếm khí mạnh nhưng lại bị giới hạn về khoảng cách, chỉ cần nấp đủ xa thì sẽ không thể đánh tới được.
“Cứu ta!”
Ông già áo đỏ hét lớn, ông ta đang gọi tọa kỵ của mình là sói lửa.
Không thể ở lại chỗ này thêm nữa.
Hắn phải chạy thôi, hồi phục lại cơ thể mới là chuyện quan trọng, thú cưỡi của ông ta chính là phao cứu sinh lúc này, nó vẫn đang truy sát Đại Bằng trên không, chỉ cần trốn khỏi chỗ này thì ông ta sẽ có cơ hội lật ngược thế cờ.
Gào!.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Có điều, hắn trả giá đắt như thế cũng xứng đáng.Ông già áo đỏ bị tàn phế nửa th*n d*** thì việc g**t ch*t ông ta cũng dễ dàng hơn nhiều.“Đáng chết, ngươi thật sự đáng chết mà!”Ông già áo đỏ gào lên, gắng gượng vận dụng chân nguyên, đẩy quan tài đá ra.Nhưng e rằng ông ta đã không thể đứng dậy được nữa.Xương cốt ở hai chân đã bị quan tài đá đè nát, nửa th*n d*** rơi vào tình trạng thịt xương lẫn lộn.Đau là chuyện nhỏ, mất đi ý thức mới là chuyện khiến người ta lo sợ.Triệu Bân bò dậy một cách khó nhọc, hắn cầm hồ lô lên và trút vào miệng.Hắn bị thương rất nặng nhưng công hiệu của linh dịch lại rất bá đạo.Sau khi hắn uống hai ngụm thì võ hồn đang suy kiệt lập tức trở lại bình thường, chân nguyên đã khô cạn cũng phục hồi lại ngay, đến cả cơ thể đang bị thương cũng lành lặn lại trong tích tắc.Ông già áo đỏ nhìn thấy cảnh tượng đó thì hai mắt đỏ bừng lên.Mẹ nó, ngươi đang uống tiên dược sao? Thế là khỏe lại rồi à?Cho ta một ngụm với!Mặc dù ta đã bị tàn phế nhưng ta cảm thấy vẫn còn có thể cứu được đó!Keng, keng!Tử Tiêu kêu leng keng, Long Uyên cũng ù ù, bay xung quanh Triệu Bân.Hắn làm lơ với ánh mắt thèm khát của ông già áo đỏ, mặt hắn lạnh như băng.Đi ra ngoài…Không bị người ta chém thì cũng bị lột da.Có điều, tối nay là ngoại lệ.Cao thủ Huyền Dương đỉnh cao bị tàn phế biến thành một tấm bia sống.Giết!Ông già áo đỏ muốn đứng dậy nhưng khổ nỗi cả người không còn sức lực, chỉ đành phóng kiếm khí, chém về phía Triệu Bân, nếu có thể chém trúng được phát nào thì Triệu Bân cũng mất mạng thôi.Triệu Bân đâu có ngốc, hắn đã chạy từ sớm rồi.Mặc dù kiếm khí mạnh nhưng lại bị giới hạn về khoảng cách, chỉ cần nấp đủ xa thì sẽ không thể đánh tới được.“Cứu ta!”Ông già áo đỏ hét lớn, ông ta đang gọi tọa kỵ của mình là sói lửa.Không thể ở lại chỗ này thêm nữa.Hắn phải chạy thôi, hồi phục lại cơ thể mới là chuyện quan trọng, thú cưỡi của ông ta chính là phao cứu sinh lúc này, nó vẫn đang truy sát Đại Bằng trên không, chỉ cần trốn khỏi chỗ này thì ông ta sẽ có cơ hội lật ngược thế cờ.Gào!.