Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 265: 265: “huyền Dương Đỉnh Cao Giàu Có Thật!”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tử Tiêu và Long Uyên được Triệu Bân điều khiển, bay tới từ phía xa.“Không… Không… Không!”Ánh mắt ông già áo đỏ đầy vẻ kinh sợ, ông ta hét lên tuyệt vọng.Ọc, ọc!Hai luồng huyết quang cực kỳ nhức mắt phát ra, một đâm vào tim của ông ta, luồng kia chém đứt linh mạch của ông ta, cao thủ Huyền Dương đỉnh cao cũng lập tức xuống suối vàng cùng với sói lửa.Sói lửa ấm ức, ông ta càng uất hơn.Từ trước đến nay, ông ta là người đầu tiên bị quan tài đè đến tàn phế.Từ trước đến nay, ông ta cũng là cao thủ Huyền Dương đỉnh cao đầu tiên bị thằng ranh cảnh giới Chân Linh g**t ch*t.Muốn trách thì chỉ có thể trách ông ta quá chủ quan, để Triệu Bân gài thành công.Cũng trách ông ta quá tham lam, nửa đêm nửa hôm không ngủ mà lại chạy đến chỗ này tìm cảm giác k*ch th*ch.Chuyến này ông ta thật sự đã không uổng công đến, không cướp được bảo vật nào mà còn mất luôn cả mạng.Đi đêm miết sao tránh được ngày gặp ma được.Bây giờ ông ta là ví dụ rõ ràng nhất cho chuyện đó.Ông ta làm quá nhiều chuyện xấu giết người cướp của thì sao có thể tránh khỏi báo ứng.“Tú Nhi, mau khen ta đi!”Triệu Bân nở nụ cười, thu hai thanh kiếm lại rồi bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm,Không khen!Nguyệt Thần không nói gì, chỉ liếc hắn một cái.Ngoài mặt thì không tỏ thái độ gì nhưng trong lòng vị thần này thì vừa kinh ngạc lại vừa vui.Đừng nói gì là trần gian, dù là tiên giới hay thần giới thì chiến tích kiểu này chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi.Nếu thật sự muốn khen hắn thì cô ta cũng không biết phải dùng lời lẽ gì để khen.“Huyền Dương đỉnh cao giàu có thật!”Triệu Bân chậc lưỡi, tài sản của ông già áo đỏ đã bị hắn lấy sạch, chỉ tính ngân phiếu thôi là đã có tới mấy vạn lượng, thêm cả những binh khí, bảo thạch khác cũng có rất nhiều..
Tử Tiêu và Long Uyên được Triệu Bân điều khiển, bay tới từ phía xa.
“Không… Không… Không!”
Ánh mắt ông già áo đỏ đầy vẻ kinh sợ, ông ta hét lên tuyệt vọng.
Ọc, ọc!
Hai luồng huyết quang cực kỳ nhức mắt phát ra, một đâm vào tim của ông ta, luồng kia chém đứt linh mạch của ông ta, cao thủ Huyền Dương đỉnh cao cũng lập tức xuống suối vàng cùng với sói lửa.
Sói lửa ấm ức, ông ta càng uất hơn.
Từ trước đến nay, ông ta là người đầu tiên bị quan tài đè đến tàn phế.
Từ trước đến nay, ông ta cũng là cao thủ Huyền Dương đỉnh cao đầu tiên bị thằng ranh cảnh giới Chân Linh g**t ch*t.
Muốn trách thì chỉ có thể trách ông ta quá chủ quan, để Triệu Bân gài thành công.
Cũng trách ông ta quá tham lam, nửa đêm nửa hôm không ngủ mà lại chạy đến chỗ này tìm cảm giác k*ch th*ch.
Chuyến này ông ta thật sự đã không uổng công đến, không cướp được bảo vật nào mà còn mất luôn cả mạng.
Đi đêm miết sao tránh được ngày gặp ma được.
Bây giờ ông ta là ví dụ rõ ràng nhất cho chuyện đó.
Ông ta làm quá nhiều chuyện xấu giết người cướp của thì sao có thể tránh khỏi báo ứng.
“Tú Nhi, mau khen ta đi!”
Triệu Bân nở nụ cười, thu hai thanh kiếm lại rồi bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm,
Không khen!
Nguyệt Thần không nói gì, chỉ liếc hắn một cái.
Ngoài mặt thì không tỏ thái độ gì nhưng trong lòng vị thần này thì vừa kinh ngạc lại vừa vui.
Đừng nói gì là trần gian, dù là tiên giới hay thần giới thì chiến tích kiểu này chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi.
Nếu thật sự muốn khen hắn thì cô ta cũng không biết phải dùng lời lẽ gì để khen.
“Huyền Dương đỉnh cao giàu có thật!”
Triệu Bân chậc lưỡi, tài sản của ông già áo đỏ đã bị hắn lấy sạch, chỉ tính ngân phiếu thôi là đã có tới mấy vạn lượng, thêm cả những binh khí, bảo thạch khác cũng có rất nhiều.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tử Tiêu và Long Uyên được Triệu Bân điều khiển, bay tới từ phía xa.“Không… Không… Không!”Ánh mắt ông già áo đỏ đầy vẻ kinh sợ, ông ta hét lên tuyệt vọng.Ọc, ọc!Hai luồng huyết quang cực kỳ nhức mắt phát ra, một đâm vào tim của ông ta, luồng kia chém đứt linh mạch của ông ta, cao thủ Huyền Dương đỉnh cao cũng lập tức xuống suối vàng cùng với sói lửa.Sói lửa ấm ức, ông ta càng uất hơn.Từ trước đến nay, ông ta là người đầu tiên bị quan tài đè đến tàn phế.Từ trước đến nay, ông ta cũng là cao thủ Huyền Dương đỉnh cao đầu tiên bị thằng ranh cảnh giới Chân Linh g**t ch*t.Muốn trách thì chỉ có thể trách ông ta quá chủ quan, để Triệu Bân gài thành công.Cũng trách ông ta quá tham lam, nửa đêm nửa hôm không ngủ mà lại chạy đến chỗ này tìm cảm giác k*ch th*ch.Chuyến này ông ta thật sự đã không uổng công đến, không cướp được bảo vật nào mà còn mất luôn cả mạng.Đi đêm miết sao tránh được ngày gặp ma được.Bây giờ ông ta là ví dụ rõ ràng nhất cho chuyện đó.Ông ta làm quá nhiều chuyện xấu giết người cướp của thì sao có thể tránh khỏi báo ứng.“Tú Nhi, mau khen ta đi!”Triệu Bân nở nụ cười, thu hai thanh kiếm lại rồi bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm,Không khen!Nguyệt Thần không nói gì, chỉ liếc hắn một cái.Ngoài mặt thì không tỏ thái độ gì nhưng trong lòng vị thần này thì vừa kinh ngạc lại vừa vui.Đừng nói gì là trần gian, dù là tiên giới hay thần giới thì chiến tích kiểu này chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi.Nếu thật sự muốn khen hắn thì cô ta cũng không biết phải dùng lời lẽ gì để khen.“Huyền Dương đỉnh cao giàu có thật!”Triệu Bân chậc lưỡi, tài sản của ông già áo đỏ đã bị hắn lấy sạch, chỉ tính ngân phiếu thôi là đã có tới mấy vạn lượng, thêm cả những binh khí, bảo thạch khác cũng có rất nhiều..