Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 270: 270: “có Biết Là Thế Lực Phương Nào Không”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nếu không phải vì tu vi thấp thì e rằng ông ta đã sớm tìm lão mập tính sổ rồi, còn uống rượu nữa á? Uống rượu cái đầu ngươi á! Ông vẫn còn nhớ ngươi đã nhét tất thối vào miệng ông đấy!Triệu Bân vẫn chưa nhìn thấy nhóc ham tiền và tên mập đâu.Chắc là hai người đó đã ra ngoài lượn lờ rồi, nói không chừng cả hai đang ở sòng bạc phía đối diện cũng nên.Đúng vậy, hai người thật sự đang ở trong đó.Đi cùng họ còn có Xích Yên, họ đã thắng đến mức nhà cái phải tối tăm mặt mày.“Sư tôn nhà ngươi đâu?”Chư Cát Huyền Đạo nhìn ra phía sau lưng Triệu Bân.“Chết rồi!”Triệu Bân mở miệng là thốt ra hai chữ đó ngay.Nguyệt Thần lập tức mở mắt, liếc hắn một cái.Mẹ nhà ngươi, dám trù bà à?Triệu Bân không chịu thua, liếc lại Nguyệt Thần một cái.Đồ đệ là gì? Là để gài chơi cho vui!Sư phụ là gì? Là để trù cho sướng mỏ.Thấy không, hai câu đó không chỉ hợp mà còn khá khớp nữa.Cô gài ta thì ta sẽ trù cô mỗi ngày.“Chết càng tốt, chết rồi thì có thể ngủ lâu hơn!”Lão mập chậc lưỡi, chỉ có Triệu Bân mới dám nói như thế.Đại Hạ Hồng Uyên đứng đầu thiên hạ, đâu ai dám trù đối phương, chỉ có đồ đệ của người ta mới làm điều đó, từ đó có thể thấy tình cảm của hai thầy trò họ còn sâu sắc, thân thiết hơn cả tưởng tượng.“Có biết là thế lực phương nào không?”Chư Cát Huyền Đạo hỏi, ông ta đang nói đến người đã triệu hồi vua Âm Nguyệt.“Tộc xác chết!”, Triệu Bân không giấu giếm.Hai lão già nghe thấy vậy thì đưa mắt nhìn nhau, chân mày cũng bất giác giật nhẹ.Lại là một đối tượng không dễ đối phó, nghe nói tổ tông tộc xác chết đã sống mấy trăm năm rồi, hơn nữa cũng là một cao thủ cảnh giới Thiên Võ.Có lẽ người đó không thể bì được với Đại Hạ Hồng Uyên nhưng cũng là người có tên tuổi ở mảnh đất này, hiếm có ai dám chọc đến.Vì vậy, Tử Linh đã tìm được đúng người rồi.Những chuyện thế này mà tìm đến cao thủ của Thiên Tông thì cũng khó có thể giải quyết được, trừ khi là người ở cảnh giới Thiên Võ.Nhưng lão tổ của Thiên Tông đã mất tích nhiều năm rồi, có trời mới biết ông ta còn sống hay không, may mà có Đại Hạ Hồng Uyên trấn giữ, nếu không thì vua Âm Nguyệt sẽ thảm lắm lắm!Người trong Đại Hạ đều biết cách hành sự của tộc xác chết..

Nếu không phải vì tu vi thấp thì e rằng ông ta đã sớm tìm lão mập tính sổ rồi, còn uống rượu nữa á? Uống rượu cái đầu ngươi á! Ông vẫn còn nhớ ngươi đã nhét tất thối vào miệng ông đấy!

Triệu Bân vẫn chưa nhìn thấy nhóc ham tiền và tên mập đâu.

Chắc là hai người đó đã ra ngoài lượn lờ rồi, nói không chừng cả hai đang ở sòng bạc phía đối diện cũng nên.

Đúng vậy, hai người thật sự đang ở trong đó.

Đi cùng họ còn có Xích Yên, họ đã thắng đến mức nhà cái phải tối tăm mặt mày.

“Sư tôn nhà ngươi đâu?”

Chư Cát Huyền Đạo nhìn ra phía sau lưng Triệu Bân.

“Chết rồi!”

Triệu Bân mở miệng là thốt ra hai chữ đó ngay.

Nguyệt Thần lập tức mở mắt, liếc hắn một cái.

Mẹ nhà ngươi, dám trù bà à?

Triệu Bân không chịu thua, liếc lại Nguyệt Thần một cái.

Đồ đệ là gì? Là để gài chơi cho vui!

Sư phụ là gì? Là để trù cho sướng mỏ.

Thấy không, hai câu đó không chỉ hợp mà còn khá khớp nữa.

Cô gài ta thì ta sẽ trù cô mỗi ngày.

“Chết càng tốt, chết rồi thì có thể ngủ lâu hơn!”

Lão mập chậc lưỡi, chỉ có Triệu Bân mới dám nói như thế.

Đại Hạ Hồng Uyên đứng đầu thiên hạ, đâu ai dám trù đối phương, chỉ có đồ đệ của người ta mới làm điều đó, từ đó có thể thấy tình cảm của hai thầy trò họ còn sâu sắc, thân thiết hơn cả tưởng tượng.

“Có biết là thế lực phương nào không?”

Chư Cát Huyền Đạo hỏi, ông ta đang nói đến người đã triệu hồi vua Âm Nguyệt.

“Tộc xác chết!”, Triệu Bân không giấu giếm.

Hai lão già nghe thấy vậy thì đưa mắt nhìn nhau, chân mày cũng bất giác giật nhẹ.

Lại là một đối tượng không dễ đối phó, nghe nói tổ tông tộc xác chết đã sống mấy trăm năm rồi, hơn nữa cũng là một cao thủ cảnh giới Thiên Võ.

Có lẽ người đó không thể bì được với Đại Hạ Hồng Uyên nhưng cũng là người có tên tuổi ở mảnh đất này, hiếm có ai dám chọc đến.

Vì vậy, Tử Linh đã tìm được đúng người rồi.

Những chuyện thế này mà tìm đến cao thủ của Thiên Tông thì cũng khó có thể giải quyết được, trừ khi là người ở cảnh giới Thiên Võ.

Nhưng lão tổ của Thiên Tông đã mất tích nhiều năm rồi, có trời mới biết ông ta còn sống hay không, may mà có Đại Hạ Hồng Uyên trấn giữ, nếu không thì vua Âm Nguyệt sẽ thảm lắm lắm!

Người trong Đại Hạ đều biết cách hành sự của tộc xác chết.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nếu không phải vì tu vi thấp thì e rằng ông ta đã sớm tìm lão mập tính sổ rồi, còn uống rượu nữa á? Uống rượu cái đầu ngươi á! Ông vẫn còn nhớ ngươi đã nhét tất thối vào miệng ông đấy!Triệu Bân vẫn chưa nhìn thấy nhóc ham tiền và tên mập đâu.Chắc là hai người đó đã ra ngoài lượn lờ rồi, nói không chừng cả hai đang ở sòng bạc phía đối diện cũng nên.Đúng vậy, hai người thật sự đang ở trong đó.Đi cùng họ còn có Xích Yên, họ đã thắng đến mức nhà cái phải tối tăm mặt mày.“Sư tôn nhà ngươi đâu?”Chư Cát Huyền Đạo nhìn ra phía sau lưng Triệu Bân.“Chết rồi!”Triệu Bân mở miệng là thốt ra hai chữ đó ngay.Nguyệt Thần lập tức mở mắt, liếc hắn một cái.Mẹ nhà ngươi, dám trù bà à?Triệu Bân không chịu thua, liếc lại Nguyệt Thần một cái.Đồ đệ là gì? Là để gài chơi cho vui!Sư phụ là gì? Là để trù cho sướng mỏ.Thấy không, hai câu đó không chỉ hợp mà còn khá khớp nữa.Cô gài ta thì ta sẽ trù cô mỗi ngày.“Chết càng tốt, chết rồi thì có thể ngủ lâu hơn!”Lão mập chậc lưỡi, chỉ có Triệu Bân mới dám nói như thế.Đại Hạ Hồng Uyên đứng đầu thiên hạ, đâu ai dám trù đối phương, chỉ có đồ đệ của người ta mới làm điều đó, từ đó có thể thấy tình cảm của hai thầy trò họ còn sâu sắc, thân thiết hơn cả tưởng tượng.“Có biết là thế lực phương nào không?”Chư Cát Huyền Đạo hỏi, ông ta đang nói đến người đã triệu hồi vua Âm Nguyệt.“Tộc xác chết!”, Triệu Bân không giấu giếm.Hai lão già nghe thấy vậy thì đưa mắt nhìn nhau, chân mày cũng bất giác giật nhẹ.Lại là một đối tượng không dễ đối phó, nghe nói tổ tông tộc xác chết đã sống mấy trăm năm rồi, hơn nữa cũng là một cao thủ cảnh giới Thiên Võ.Có lẽ người đó không thể bì được với Đại Hạ Hồng Uyên nhưng cũng là người có tên tuổi ở mảnh đất này, hiếm có ai dám chọc đến.Vì vậy, Tử Linh đã tìm được đúng người rồi.Những chuyện thế này mà tìm đến cao thủ của Thiên Tông thì cũng khó có thể giải quyết được, trừ khi là người ở cảnh giới Thiên Võ.Nhưng lão tổ của Thiên Tông đã mất tích nhiều năm rồi, có trời mới biết ông ta còn sống hay không, may mà có Đại Hạ Hồng Uyên trấn giữ, nếu không thì vua Âm Nguyệt sẽ thảm lắm lắm!Người trong Đại Hạ đều biết cách hành sự của tộc xác chết..

Chương 270: 270: “có Biết Là Thế Lực Phương Nào Không”