Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 273: 273: Kẻ Kia Cũng Bị Cụt Một Cánh Tay

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Không cần à? Không cần là ta lấy lại đấy nhé!”“Đừng đùa, cho thêm thỏi nữa đi!”Không khí ở đó rất thân thiết, ai cũng cười tươi rạng rỡ.“Ta chính là người đã nhìn cô tắm tối hôm đó.”Đột nhiên, không khí náo nhiệt bỗng trở nên im lặng vì câu nói đó.Là do Triệu Bân nói.Chính xác thì nó là lời của Nguyệt Thần.Càng chính xác hơn nữa là Nguyệt Thần mượn miệng của Triệu Bân để nói với Xích Yên.Giọng điệu cực kỳ bá đạo.Vẫn là câu nói đó, Tú Nhi gài đồ đệ của mình rất chuyên nghiệp.Nơi này có nhiều người như vậy, thế mà bầu không khí lại đột nhiên trở nên yên ắng!Lúc này, một đám bằng hữu trong vườn đều bị lời nói của Triệu Bân làm cho sửng sốt, tu vi cao thâm như lão mập cùng Chư Cát Huyền Đạo cũng phải ngẩn người ra đó, Triệu Bân nói ra điều đó với vẻ mặt đầy tự hào, hơn nữa còn có chút ngang ngược, họ cũng không biết Triệu Bân lấy đâu ra mặt mũi mà dám nói ra điều đó, đầu óc của hắn bị lừa đá rồi hay sao?Con mợ nó, không ngậm miệng lại được!Khóe miệng của Triệu Bân trong nháy mắt lại co giật mấy chục cái.Đúng là gừng càng già càng cay.Sư phụ không tự nhiên mà bái được, thần linh cũng không tự nhiên mà được phong thần, cũng như Tú Nhi vậy, vô cùng xuất chúng trong mấy chuyện hại người này, lúc nào cũng chờ đến đúng thời điểm thích hợp, trước tiên để cho đồ nhi gặp chuyện vui mừng thật lớn, rồi ngay lập tức đạp đồ nhi xuống hố cho chết."Còn có chuyện đó sao?""Tắm khi nào, tắm ở đâu, nhìn rõ không?""Nói nhanh đi! Thật là bất ngờ quá".Trong chớp mắt, sự yên tĩnh lúc nãy đã biến mất, tiếng bàn tán lại vang lên, ai cũng ngừng việc đang làm, tên mập ngừng phát bạc, nhóc hám tiền ngừng đếm bạc, vị đang ngồi trên cây cũng không nhúc nhích nữa, tất cả đều đồng loạt nhìn về phía Xích Yên.Ở đây, ngoại trừ Triệu Bân thì cô ta cũng đang cảm thấy rất nóng trong người.Trong phút chốc, hai má của cô ta đỏ hết cả lên, sắc đỏ lan đến cổ, đầu óc của cô ta ong ong.Lúc đầu cô ta còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng bây giờ xem ra là mình không hề nghe nhầm, chính bởi vì cô ta không có nghe nhầm cho nên gương mặt mới đỏ bừng lên như vậy, cũng không biết là do xấu hổ hay tức giận mà trong đôi mắt đẹp của cô ta đã bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ.Thảo nào.Thảo nào lần đầu tiên gặp Triệu Bân thì cô ta lại cảm thấy quen thuộc như vậy.Kẻ kia cũng bị cụt một cánh tay.Hôm nay bình tĩnh nhìn lại lần nữa, bóng dáng của Triệu Bân cùng với kẻ kia quả nhiên chính là của cùng một người."Ta bấm ngón tay tính toán, xem ra có người nào đó đã muốn nổi đóa rồi"."Lão phu cũng tính ra là sắp có người bị đánh"..

“Không cần à? Không cần là ta lấy lại đấy nhé!”

“Đừng đùa, cho thêm thỏi nữa đi!”

Không khí ở đó rất thân thiết, ai cũng cười tươi rạng rỡ.

“Ta chính là người đã nhìn cô tắm tối hôm đó.

Đột nhiên, không khí náo nhiệt bỗng trở nên im lặng vì câu nói đó.

Là do Triệu Bân nói.

Chính xác thì nó là lời của Nguyệt Thần.

Càng chính xác hơn nữa là Nguyệt Thần mượn miệng của Triệu Bân để nói với Xích Yên.

Giọng điệu cực kỳ bá đạo.

Vẫn là câu nói đó, Tú Nhi gài đồ đệ của mình rất chuyên nghiệp.

Nơi này có nhiều người như vậy, thế mà bầu không khí lại đột nhiên trở nên yên ắng!

Lúc này, một đám bằng hữu trong vườn đều bị lời nói của Triệu Bân làm cho sửng sốt, tu vi cao thâm như lão mập cùng Chư Cát Huyền Đạo cũng phải ngẩn người ra đó, Triệu Bân nói ra điều đó với vẻ mặt đầy tự hào, hơn nữa còn có chút ngang ngược, họ cũng không biết Triệu Bân lấy đâu ra mặt mũi mà dám nói ra điều đó, đầu óc của hắn bị lừa đá rồi hay sao?

Con mợ nó, không ngậm miệng lại được!

Khóe miệng của Triệu Bân trong nháy mắt lại co giật mấy chục cái.

Đúng là gừng càng già càng cay.

Sư phụ không tự nhiên mà bái được, thần linh cũng không tự nhiên mà được phong thần, cũng như Tú Nhi vậy, vô cùng xuất chúng trong mấy chuyện hại người này, lúc nào cũng chờ đến đúng thời điểm thích hợp, trước tiên để cho đồ nhi gặp chuyện vui mừng thật lớn, rồi ngay lập tức đạp đồ nhi xuống hố cho chết.

"Còn có chuyện đó sao?"

"Tắm khi nào, tắm ở đâu, nhìn rõ không?"

"Nói nhanh đi! Thật là bất ngờ quá".

Trong chớp mắt, sự yên tĩnh lúc nãy đã biến mất, tiếng bàn tán lại vang lên, ai cũng ngừng việc đang làm, tên mập ngừng phát bạc, nhóc hám tiền ngừng đếm bạc, vị đang ngồi trên cây cũng không nhúc nhích nữa, tất cả đều đồng loạt nhìn về phía Xích Yên.

Ở đây, ngoại trừ Triệu Bân thì cô ta cũng đang cảm thấy rất nóng trong người.

Trong phút chốc, hai má của cô ta đỏ hết cả lên, sắc đỏ lan đến cổ, đầu óc của cô ta ong ong.

Lúc đầu cô ta còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng bây giờ xem ra là mình không hề nghe nhầm, chính bởi vì cô ta không có nghe nhầm cho nên gương mặt mới đỏ bừng lên như vậy, cũng không biết là do xấu hổ hay tức giận mà trong đôi mắt đẹp của cô ta đã bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ.

Thảo nào.

Thảo nào lần đầu tiên gặp Triệu Bân thì cô ta lại cảm thấy quen thuộc như vậy.

Kẻ kia cũng bị cụt một cánh tay.

Hôm nay bình tĩnh nhìn lại lần nữa, bóng dáng của Triệu Bân cùng với kẻ kia quả nhiên chính là của cùng một người.

"Ta bấm ngón tay tính toán, xem ra có người nào đó đã muốn nổi đóa rồi".

"Lão phu cũng tính ra là sắp có người bị đánh".

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Không cần à? Không cần là ta lấy lại đấy nhé!”“Đừng đùa, cho thêm thỏi nữa đi!”Không khí ở đó rất thân thiết, ai cũng cười tươi rạng rỡ.“Ta chính là người đã nhìn cô tắm tối hôm đó.”Đột nhiên, không khí náo nhiệt bỗng trở nên im lặng vì câu nói đó.Là do Triệu Bân nói.Chính xác thì nó là lời của Nguyệt Thần.Càng chính xác hơn nữa là Nguyệt Thần mượn miệng của Triệu Bân để nói với Xích Yên.Giọng điệu cực kỳ bá đạo.Vẫn là câu nói đó, Tú Nhi gài đồ đệ của mình rất chuyên nghiệp.Nơi này có nhiều người như vậy, thế mà bầu không khí lại đột nhiên trở nên yên ắng!Lúc này, một đám bằng hữu trong vườn đều bị lời nói của Triệu Bân làm cho sửng sốt, tu vi cao thâm như lão mập cùng Chư Cát Huyền Đạo cũng phải ngẩn người ra đó, Triệu Bân nói ra điều đó với vẻ mặt đầy tự hào, hơn nữa còn có chút ngang ngược, họ cũng không biết Triệu Bân lấy đâu ra mặt mũi mà dám nói ra điều đó, đầu óc của hắn bị lừa đá rồi hay sao?Con mợ nó, không ngậm miệng lại được!Khóe miệng của Triệu Bân trong nháy mắt lại co giật mấy chục cái.Đúng là gừng càng già càng cay.Sư phụ không tự nhiên mà bái được, thần linh cũng không tự nhiên mà được phong thần, cũng như Tú Nhi vậy, vô cùng xuất chúng trong mấy chuyện hại người này, lúc nào cũng chờ đến đúng thời điểm thích hợp, trước tiên để cho đồ nhi gặp chuyện vui mừng thật lớn, rồi ngay lập tức đạp đồ nhi xuống hố cho chết."Còn có chuyện đó sao?""Tắm khi nào, tắm ở đâu, nhìn rõ không?""Nói nhanh đi! Thật là bất ngờ quá".Trong chớp mắt, sự yên tĩnh lúc nãy đã biến mất, tiếng bàn tán lại vang lên, ai cũng ngừng việc đang làm, tên mập ngừng phát bạc, nhóc hám tiền ngừng đếm bạc, vị đang ngồi trên cây cũng không nhúc nhích nữa, tất cả đều đồng loạt nhìn về phía Xích Yên.Ở đây, ngoại trừ Triệu Bân thì cô ta cũng đang cảm thấy rất nóng trong người.Trong phút chốc, hai má của cô ta đỏ hết cả lên, sắc đỏ lan đến cổ, đầu óc của cô ta ong ong.Lúc đầu cô ta còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng bây giờ xem ra là mình không hề nghe nhầm, chính bởi vì cô ta không có nghe nhầm cho nên gương mặt mới đỏ bừng lên như vậy, cũng không biết là do xấu hổ hay tức giận mà trong đôi mắt đẹp của cô ta đã bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ.Thảo nào.Thảo nào lần đầu tiên gặp Triệu Bân thì cô ta lại cảm thấy quen thuộc như vậy.Kẻ kia cũng bị cụt một cánh tay.Hôm nay bình tĩnh nhìn lại lần nữa, bóng dáng của Triệu Bân cùng với kẻ kia quả nhiên chính là của cùng một người."Ta bấm ngón tay tính toán, xem ra có người nào đó đã muốn nổi đóa rồi"."Lão phu cũng tính ra là sắp có người bị đánh"..

Chương 273: 273: Kẻ Kia Cũng Bị Cụt Một Cánh Tay