Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 280: 280: “trình Độ Không Thấp Đâu”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chư Cát Huyền Đạo vừa vuốt râu vừa nói, đương nhiên câu này là nói với thằng nhóc tóc tím.Người này nói năng rất lễ độ.Nhưng câu nói ấy lọt vào tai thằng nhóc tóc tím thì không còn như vậy nữa.Khó ở nên tìm ta để trút giận, lý lẽ ở đâu thế? Ông đây cũng bực mình mà? Chẳng lẽ ta biến thành đứa trẻ xúi quẩy, bất kỳ ai khó ở cũng có thể lấy ta ra để luyện tập à?“Ta thật cơ trí”.Ở bên này, Triệu Bân đã ra khỏi cửa hàng binh khí, mặc đồ đen, đeo mặt nạ da người, tiện thể gắn thêm một cánh tay già.Vì sợ Nguyệt Thần không an phận nên hắn còn tự bịt miệng mình.“Luyện khí sư”.Nguyệt Thần đột nhiên lên tiếng, thậm chí còn chẳng buồn mở mắt ra.“Luyện khí sư?”Triệu Bân nhướn mày, lặng lẽ liếc mắt nhìn.Có ai đó vừa mới lướt qua người hắn để tiến vào cửa hàng binh khí Triệu gia, là một ông già khá cao, sử dụng thuật dịch dung nên diện mạo hiện giờ không phải diện mạo thật sự.Hắn có thể cảm nhận được tia lửa lượn quanh, cũng có nghĩa là ông già này chắc chắn có lửa, mà còn là địa hỏa.“Luyện khí sư của Liễu gia?”Triệu Bân lầm bầm trong lòng, hắn chưa từng gặp nên khó lòng phân biệt.Giống như hắn dự đoán, người này đúng là Khô Sơn.Cũng giống như người đời đồn đãi, Khô Sơn là một cao thủ đạt đỉnh Huyền Dương.Nhìn khí thế thì người này chắc chắn không chỉ là đỉnh cao.Khi hắn nhìn sang thì Khô Sơn đang đi dạo trong cửa hàng binh khí, ông ta đang xem binh khí, đôi lúc còn liếc mắt nhìn lão Tôn và Dương Đại, Võ Nhị.Triệu Bân sờ cằm: “Tới thám thính tình hình quân địch à?”Đúng vậy, Khô Sơn có ý định này, cũng chỉ là thoáng qua thôi, chủ yếu vì ông ta chán quá nên muốn tìm việc gì đó để làm, đi mãi rồi tới đây nên vào xem cũng không thành vấn đề.Tiếc rằng, ông ta không gặp được luyện khí sư.Triệu Bân nói rồi quay người rời đi, bàn về thuật luyện khí thì hắn cũng không chém gió..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chư Cát Huyền Đạo vừa vuốt râu vừa nói, đương nhiên câu này là nói với thằng nhóc tóc tím.
Người này nói năng rất lễ độ.
Nhưng câu nói ấy lọt vào tai thằng nhóc tóc tím thì không còn như vậy nữa.
Khó ở nên tìm ta để trút giận, lý lẽ ở đâu thế? Ông đây cũng bực mình mà? Chẳng lẽ ta biến thành đứa trẻ xúi quẩy, bất kỳ ai khó ở cũng có thể lấy ta ra để luyện tập à?
“Ta thật cơ trí”.
Ở bên này, Triệu Bân đã ra khỏi cửa hàng binh khí, mặc đồ đen, đeo mặt nạ da người, tiện thể gắn thêm một cánh tay già.
Vì sợ Nguyệt Thần không an phận nên hắn còn tự bịt miệng mình.
“Luyện khí sư”.
Nguyệt Thần đột nhiên lên tiếng, thậm chí còn chẳng buồn mở mắt ra.
“Luyện khí sư?”
Triệu Bân nhướn mày, lặng lẽ liếc mắt nhìn.
Có ai đó vừa mới lướt qua người hắn để tiến vào cửa hàng binh khí Triệu gia, là một ông già khá cao, sử dụng thuật dịch dung nên diện mạo hiện giờ không phải diện mạo thật sự.
Hắn có thể cảm nhận được tia lửa lượn quanh, cũng có nghĩa là ông già này chắc chắn có lửa, mà còn là địa hỏa.
“Luyện khí sư của Liễu gia?”
Triệu Bân lầm bầm trong lòng, hắn chưa từng gặp nên khó lòng phân biệt.
Giống như hắn dự đoán, người này đúng là Khô Sơn.
Cũng giống như người đời đồn đãi, Khô Sơn là một cao thủ đạt đỉnh Huyền Dương.
Nhìn khí thế thì người này chắc chắn không chỉ là đỉnh cao.
Khi hắn nhìn sang thì Khô Sơn đang đi dạo trong cửa hàng binh khí, ông ta đang xem binh khí, đôi lúc còn liếc mắt nhìn lão Tôn và Dương Đại, Võ Nhị.
Triệu Bân sờ cằm: “Tới thám thính tình hình quân địch à?”
Đúng vậy, Khô Sơn có ý định này, cũng chỉ là thoáng qua thôi, chủ yếu vì ông ta chán quá nên muốn tìm việc gì đó để làm, đi mãi rồi tới đây nên vào xem cũng không thành vấn đề.
Tiếc rằng, ông ta không gặp được luyện khí sư.
Triệu Bân nói rồi quay người rời đi, bàn về thuật luyện khí thì hắn cũng không chém gió.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chư Cát Huyền Đạo vừa vuốt râu vừa nói, đương nhiên câu này là nói với thằng nhóc tóc tím.Người này nói năng rất lễ độ.Nhưng câu nói ấy lọt vào tai thằng nhóc tóc tím thì không còn như vậy nữa.Khó ở nên tìm ta để trút giận, lý lẽ ở đâu thế? Ông đây cũng bực mình mà? Chẳng lẽ ta biến thành đứa trẻ xúi quẩy, bất kỳ ai khó ở cũng có thể lấy ta ra để luyện tập à?“Ta thật cơ trí”.Ở bên này, Triệu Bân đã ra khỏi cửa hàng binh khí, mặc đồ đen, đeo mặt nạ da người, tiện thể gắn thêm một cánh tay già.Vì sợ Nguyệt Thần không an phận nên hắn còn tự bịt miệng mình.“Luyện khí sư”.Nguyệt Thần đột nhiên lên tiếng, thậm chí còn chẳng buồn mở mắt ra.“Luyện khí sư?”Triệu Bân nhướn mày, lặng lẽ liếc mắt nhìn.Có ai đó vừa mới lướt qua người hắn để tiến vào cửa hàng binh khí Triệu gia, là một ông già khá cao, sử dụng thuật dịch dung nên diện mạo hiện giờ không phải diện mạo thật sự.Hắn có thể cảm nhận được tia lửa lượn quanh, cũng có nghĩa là ông già này chắc chắn có lửa, mà còn là địa hỏa.“Luyện khí sư của Liễu gia?”Triệu Bân lầm bầm trong lòng, hắn chưa từng gặp nên khó lòng phân biệt.Giống như hắn dự đoán, người này đúng là Khô Sơn.Cũng giống như người đời đồn đãi, Khô Sơn là một cao thủ đạt đỉnh Huyền Dương.Nhìn khí thế thì người này chắc chắn không chỉ là đỉnh cao.Khi hắn nhìn sang thì Khô Sơn đang đi dạo trong cửa hàng binh khí, ông ta đang xem binh khí, đôi lúc còn liếc mắt nhìn lão Tôn và Dương Đại, Võ Nhị.Triệu Bân sờ cằm: “Tới thám thính tình hình quân địch à?”Đúng vậy, Khô Sơn có ý định này, cũng chỉ là thoáng qua thôi, chủ yếu vì ông ta chán quá nên muốn tìm việc gì đó để làm, đi mãi rồi tới đây nên vào xem cũng không thành vấn đề.Tiếc rằng, ông ta không gặp được luyện khí sư.Triệu Bân nói rồi quay người rời đi, bàn về thuật luyện khí thì hắn cũng không chém gió..