Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 286: 286: Không Biết Lượng Sức!

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tên mập khoác tay, hớn hở nói.Xem đi, Triệu Bân không ra mặt thì thôi, một khi xuất hiện là nổi như cồn, ngoại trừ bọn họ, không một ai biết Triệu Bân là luyện khí sư, sự bất ngờ này… nghĩ thôi cũng thấy hả hê!“Che giấu cũng kỹ phết đấy!”Lão Huyền Không vuốt râu, nếu không phải lão Huyền Đạo nói ra thì ông ta cũng mù tịt.Bây giờ nhìn lại, trên người Triệu Bân lại ẩn chứa thêm vẻ huyền bí.“Sao nhìn lại quen thế này!”Huỳnh Nham từng chủ trì buổi bán đấu giá, nhìn thấy ánh mắt của Triệu Bân, lão ta cảm thấy hơi kỳ lạ.Lão ta luôn cảm thấy bóng lưng của hắn khá giống thần bịp, không chừng hai người chính là một, nếu như vậy thì thật sự rất thú vị nha!Biểu cảm đặc sắc nhất thuộc về Khô Sơn.Ánh mắt ông ta nhìn Triệu Bân không phải kỳ lạ bình thường.Tên này là luyện khí sư sao?Ông đây còn nghĩ là một thằng nhóc chứ?Cảnh giới Huyền Dương đấu với cảnh giới Chân Linh, so với Triệu Bân, rõ ràng ông ta sẽ thắng.“Bái kiến tiền bối!”Triệu Bân vẫn rất hiểu lễ nghi, nên khi xuất hiện rồi hắn phải lượn lại một vòng.“Đúng là đánh giá Triệu gia quá cao rồi!”Khô Sơn hừ lạnh một tiếng, nhìn cũng không thèm nhìn, ánh mắt đầy sự khinh thường.Ông ta vuốt râu, tỏ ra coi trời bằng vung, nếu như ông ta biết là Triệu Bân thì chắc chắn sẽ không đưa ra lời khiêu chiến này.Đấu với một tên cảnh giới Chân Linh đúng là hành động mất hết uy nghiêm, nếu việc truyền ra ngoài, ông ta sẽ mang tiếng cậy lớn bắt nạt nhỏ.Với ông ta, trận đấu này bây giờ chẳng khác nào trò hề, một người cường tráng đánh đám với một đứa trẻ, không phải trò hề thì là cái gì?Triệu Bân chỉ cười chứ không nói gì.Cảnh giới Chân Linh thì sao, cảnh giới Chân Linh thì cũng là luyện khí sư mà! Đừng coi thường người khác, võ tu cấp bậc như ông, ta đây đã thủ tiêu một tên rồi! Kiêu căng cái gì chứ!“Có đấu nữa không đây!”Đã có người không chịu nổi nữa, gào lên.Đợi thu tiền à, hay gì?Khô Sơn không để ý, chỉ nhìn Triệu Bân: “Ngươi không phải đối thủ của ta, nhận thua rồi xuống đài đi!”Khô Sơn chế nhạo rồi cười.Cứ nói đi! Chuẩn bị tới đoạn đổ máu đây!Đấu đi!.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tên mập khoác tay, hớn hở nói.

Xem đi, Triệu Bân không ra mặt thì thôi, một khi xuất hiện là nổi như cồn, ngoại trừ bọn họ, không một ai biết Triệu Bân là luyện khí sư, sự bất ngờ này… nghĩ thôi cũng thấy hả hê!

“Che giấu cũng kỹ phết đấy!”

Lão Huyền Không vuốt râu, nếu không phải lão Huyền Đạo nói ra thì ông ta cũng mù tịt.

Bây giờ nhìn lại, trên người Triệu Bân lại ẩn chứa thêm vẻ huyền bí.

“Sao nhìn lại quen thế này!”

Huỳnh Nham từng chủ trì buổi bán đấu giá, nhìn thấy ánh mắt của Triệu Bân, lão ta cảm thấy hơi kỳ lạ.

Lão ta luôn cảm thấy bóng lưng của hắn khá giống thần bịp, không chừng hai người chính là một, nếu như vậy thì thật sự rất thú vị nha!

Biểu cảm đặc sắc nhất thuộc về Khô Sơn.

Ánh mắt ông ta nhìn Triệu Bân không phải kỳ lạ bình thường.

Tên này là luyện khí sư sao?

Ông đây còn nghĩ là một thằng nhóc chứ?

Cảnh giới Huyền Dương đấu với cảnh giới Chân Linh, so với Triệu Bân, rõ ràng ông ta sẽ thắng.

“Bái kiến tiền bối!”

Triệu Bân vẫn rất hiểu lễ nghi, nên khi xuất hiện rồi hắn phải lượn lại một vòng.

“Đúng là đánh giá Triệu gia quá cao rồi!”

Khô Sơn hừ lạnh một tiếng, nhìn cũng không thèm nhìn, ánh mắt đầy sự khinh thường.

Ông ta vuốt râu, tỏ ra coi trời bằng vung, nếu như ông ta biết là Triệu Bân thì chắc chắn sẽ không đưa ra lời khiêu chiến này.

Đấu với một tên cảnh giới Chân Linh đúng là hành động mất hết uy nghiêm, nếu việc truyền ra ngoài, ông ta sẽ mang tiếng cậy lớn bắt nạt nhỏ.

Với ông ta, trận đấu này bây giờ chẳng khác nào trò hề, một người cường tráng đánh đám với một đứa trẻ, không phải trò hề thì là cái gì?

Triệu Bân chỉ cười chứ không nói gì.

Cảnh giới Chân Linh thì sao, cảnh giới Chân Linh thì cũng là luyện khí sư mà! Đừng coi thường người khác, võ tu cấp bậc như ông, ta đây đã thủ tiêu một tên rồi! Kiêu căng cái gì chứ!

“Có đấu nữa không đây!”

Đã có người không chịu nổi nữa, gào lên.

Đợi thu tiền à, hay gì?

Khô Sơn không để ý, chỉ nhìn Triệu Bân: “Ngươi không phải đối thủ của ta, nhận thua rồi xuống đài đi!”

Khô Sơn chế nhạo rồi cười.

Cứ nói đi! Chuẩn bị tới đoạn đổ máu đây!

Đấu đi!

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tên mập khoác tay, hớn hở nói.Xem đi, Triệu Bân không ra mặt thì thôi, một khi xuất hiện là nổi như cồn, ngoại trừ bọn họ, không một ai biết Triệu Bân là luyện khí sư, sự bất ngờ này… nghĩ thôi cũng thấy hả hê!“Che giấu cũng kỹ phết đấy!”Lão Huyền Không vuốt râu, nếu không phải lão Huyền Đạo nói ra thì ông ta cũng mù tịt.Bây giờ nhìn lại, trên người Triệu Bân lại ẩn chứa thêm vẻ huyền bí.“Sao nhìn lại quen thế này!”Huỳnh Nham từng chủ trì buổi bán đấu giá, nhìn thấy ánh mắt của Triệu Bân, lão ta cảm thấy hơi kỳ lạ.Lão ta luôn cảm thấy bóng lưng của hắn khá giống thần bịp, không chừng hai người chính là một, nếu như vậy thì thật sự rất thú vị nha!Biểu cảm đặc sắc nhất thuộc về Khô Sơn.Ánh mắt ông ta nhìn Triệu Bân không phải kỳ lạ bình thường.Tên này là luyện khí sư sao?Ông đây còn nghĩ là một thằng nhóc chứ?Cảnh giới Huyền Dương đấu với cảnh giới Chân Linh, so với Triệu Bân, rõ ràng ông ta sẽ thắng.“Bái kiến tiền bối!”Triệu Bân vẫn rất hiểu lễ nghi, nên khi xuất hiện rồi hắn phải lượn lại một vòng.“Đúng là đánh giá Triệu gia quá cao rồi!”Khô Sơn hừ lạnh một tiếng, nhìn cũng không thèm nhìn, ánh mắt đầy sự khinh thường.Ông ta vuốt râu, tỏ ra coi trời bằng vung, nếu như ông ta biết là Triệu Bân thì chắc chắn sẽ không đưa ra lời khiêu chiến này.Đấu với một tên cảnh giới Chân Linh đúng là hành động mất hết uy nghiêm, nếu việc truyền ra ngoài, ông ta sẽ mang tiếng cậy lớn bắt nạt nhỏ.Với ông ta, trận đấu này bây giờ chẳng khác nào trò hề, một người cường tráng đánh đám với một đứa trẻ, không phải trò hề thì là cái gì?Triệu Bân chỉ cười chứ không nói gì.Cảnh giới Chân Linh thì sao, cảnh giới Chân Linh thì cũng là luyện khí sư mà! Đừng coi thường người khác, võ tu cấp bậc như ông, ta đây đã thủ tiêu một tên rồi! Kiêu căng cái gì chứ!“Có đấu nữa không đây!”Đã có người không chịu nổi nữa, gào lên.Đợi thu tiền à, hay gì?Khô Sơn không để ý, chỉ nhìn Triệu Bân: “Ngươi không phải đối thủ của ta, nhận thua rồi xuống đài đi!”Khô Sơn chế nhạo rồi cười.Cứ nói đi! Chuẩn bị tới đoạn đổ máu đây!Đấu đi!.

Chương 286: 286: Không Biết Lượng Sức!