Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 291: 291: Muốn Dung Hợp
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Ông!Lò đồng kêu ông ông, Khô Sơn lại đưa vào thêm ba loại vật liệu sắt.Giai đoạn này không có gì áp lực.Ngay cả ông ta cũng không cảm thấy áp lực, thì đừng nói đến Triệu Bân, tuy luyện khí khá hao tổn tinh thần lực, nhưng hắn là cảnh giới Chân Linh đã lột xác võ hồn, chút chuyện này cũng chỉ là chuyện nhỏ, thực lực của hắn không phải là thứ mà Khô Sơn có thể so sánh.Chờ đi!Đến giai đoạn thật sự phải tiêu hao năng lượng, thì khi Khô Sơn ngã xuống, Triệu Bân vẫn sẽ vững vàng đứng ở đó.Đây chính là khoảng cách cực lớn của tinh thần lực và võ hồn."Ở giai đoạn tinh luyện này xem ra Triệu Bân đã làm tốt hơn nhiều"."Ngươi cho rằng thiên lôi kia chỉ để trưng thôi sao, trong luyện khí thì lôi điện tốt hơn hỏa diễm nhiều"."Tinh luyện chỉ là bước đầu tiên, chưa nói lên được điều gì".Mấy người lớn tuổi bàn tán, bọn họ đều có hiểu biết chút ít về thuật luyện khí, khi hai người đã lựa chọn cùng một loại vật liệu, thì trong quá trình luyện khí sau đó, tỷ lệ phối hợp và quá trình dung hợp mới là quan trọng nhất.Khô Sơn tất nhiên là biết được điều này.Trong quá trình tinh luyện, ông ta tự nhận mình không bằng người có thiên lôi như Triệu Bân, không phục không được, chỉ có điều đây là tỷ thí thuật luyện khí, cho dù có thể tinh luyện ra vật liệu tinh túy nhất thì cũng chưa chắc có thể thắng đến cuối cùng."Ta nói, Triệu Bân đó là võ hồn phải không?"Lão mập khoanh tay, nhỏ giọng hỏi một câu."Tám phần là thế rồi".Chư Cát Huyền Đạo vuốt râu, đôi mắt già nua híp lại thành một đường thẳng, ông ta cũng không dám chắc, bởi vì mắt nhìn của cả hai người bọn họ có hạn, chỉ có thể mơ hồ phát hiện, nếu hắn thật sự là võ hồn, vậy thì quá dọa người rồi, Triệu Bân chẳng qua chỉ mới đạt tới cảnh giới Chân Linh, còn có thể luyện ra võ hồn.Tuy nhiên, chỉ cần nghĩ đến Hồng Uyên, thì họ liền thấy mọi thứ đều có thể xảy ra.Phương pháp dạy dỗ đồ nhi của nhân vật đệ nhất thiên hạ, phàm phu tục tử như bọn họ không thể nào hiểu được, chỉ cần nửa bước đã có thể thành tiên, có thể Đại Hạ Hồng Uyên đã thật sự tìm ra phương pháp để cho cảnh giới Chân Linh luyện thành võ hồn."Khi trở về phải hỏi hắn một chút mới được".Hai ông già hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự tò mò của mình."Muốn dung hợp".Tiểu Hắc mập nói một câu.Đúng là Khô Sơn muốn dung hợp, mười mấy loại vật liệu sắt đã được tinh luyện xong, biến thành những dòng chất lỏng đỏ rực.Ông! Ông!Khô Sơn nhàn nhạt nở nụ cười, liên tục phất tay, bỏ bớt một số chất lỏng đang cháy đỏ rực kia, có loại bỏ nhiều có loại bỏ ít, tất nhiên là do ông ta đang sắp xếp tỉ lệ của mỗi loại vật liệu sắt đã được tinh luyện, sau đó mới tiến hành dung hợp.Vấn đề phân chia tỉ lệ này rất khó nhằn, các đời luyện khí sư phải trải qua muôn ngàn thử thách mới có thể lĩnh ngộ được, không được thừa cũng không được thiếu, nếu không ắt sẽ ảnh hưởng đến phẩm cấp của binh khí luyện ra.Về mặt này, Khô Sơn có sự tự tin tuyệt đối..
Ông!
Lò đồng kêu ông ông, Khô Sơn lại đưa vào thêm ba loại vật liệu sắt.
Giai đoạn này không có gì áp lực.
Ngay cả ông ta cũng không cảm thấy áp lực, thì đừng nói đến Triệu Bân, tuy luyện khí khá hao tổn tinh thần lực, nhưng hắn là cảnh giới Chân Linh đã lột xác võ hồn, chút chuyện này cũng chỉ là chuyện nhỏ, thực lực của hắn không phải là thứ mà Khô Sơn có thể so sánh.
Chờ đi!
Đến giai đoạn thật sự phải tiêu hao năng lượng, thì khi Khô Sơn ngã xuống, Triệu Bân vẫn sẽ vững vàng đứng ở đó.
Đây chính là khoảng cách cực lớn của tinh thần lực và võ hồn.
"Ở giai đoạn tinh luyện này xem ra Triệu Bân đã làm tốt hơn nhiều".
"Ngươi cho rằng thiên lôi kia chỉ để trưng thôi sao, trong luyện khí thì lôi điện tốt hơn hỏa diễm nhiều".
"Tinh luyện chỉ là bước đầu tiên, chưa nói lên được điều gì".
Mấy người lớn tuổi bàn tán, bọn họ đều có hiểu biết chút ít về thuật luyện khí, khi hai người đã lựa chọn cùng một loại vật liệu, thì trong quá trình luyện khí sau đó, tỷ lệ phối hợp và quá trình dung hợp mới là quan trọng nhất.
Khô Sơn tất nhiên là biết được điều này.
Trong quá trình tinh luyện, ông ta tự nhận mình không bằng người có thiên lôi như Triệu Bân, không phục không được, chỉ có điều đây là tỷ thí thuật luyện khí, cho dù có thể tinh luyện ra vật liệu tinh túy nhất thì cũng chưa chắc có thể thắng đến cuối cùng.
"Ta nói, Triệu Bân đó là võ hồn phải không?"
Lão mập khoanh tay, nhỏ giọng hỏi một câu.
"Tám phần là thế rồi".
Chư Cát Huyền Đạo vuốt râu, đôi mắt già nua híp lại thành một đường thẳng, ông ta cũng không dám chắc, bởi vì mắt nhìn của cả hai người bọn họ có hạn, chỉ có thể mơ hồ phát hiện, nếu hắn thật sự là võ hồn, vậy thì quá dọa người rồi, Triệu Bân chẳng qua chỉ mới đạt tới cảnh giới Chân Linh, còn có thể luyện ra võ hồn.
Tuy nhiên, chỉ cần nghĩ đến Hồng Uyên, thì họ liền thấy mọi thứ đều có thể xảy ra.
Phương pháp dạy dỗ đồ nhi của nhân vật đệ nhất thiên hạ, phàm phu tục tử như bọn họ không thể nào hiểu được, chỉ cần nửa bước đã có thể thành tiên, có thể Đại Hạ Hồng Uyên đã thật sự tìm ra phương pháp để cho cảnh giới Chân Linh luyện thành võ hồn.
"Khi trở về phải hỏi hắn một chút mới được".
Hai ông già hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự tò mò của mình.
"Muốn dung hợp".
Tiểu Hắc mập nói một câu.
Đúng là Khô Sơn muốn dung hợp, mười mấy loại vật liệu sắt đã được tinh luyện xong, biến thành những dòng chất lỏng đỏ rực.
Ông! Ông!
Khô Sơn nhàn nhạt nở nụ cười, liên tục phất tay, bỏ bớt một số chất lỏng đang cháy đỏ rực kia, có loại bỏ nhiều có loại bỏ ít, tất nhiên là do ông ta đang sắp xếp tỉ lệ của mỗi loại vật liệu sắt đã được tinh luyện, sau đó mới tiến hành dung hợp.
Vấn đề phân chia tỉ lệ này rất khó nhằn, các đời luyện khí sư phải trải qua muôn ngàn thử thách mới có thể lĩnh ngộ được, không được thừa cũng không được thiếu, nếu không ắt sẽ ảnh hưởng đến phẩm cấp của binh khí luyện ra.
Về mặt này, Khô Sơn có sự tự tin tuyệt đối..
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Ông!Lò đồng kêu ông ông, Khô Sơn lại đưa vào thêm ba loại vật liệu sắt.Giai đoạn này không có gì áp lực.Ngay cả ông ta cũng không cảm thấy áp lực, thì đừng nói đến Triệu Bân, tuy luyện khí khá hao tổn tinh thần lực, nhưng hắn là cảnh giới Chân Linh đã lột xác võ hồn, chút chuyện này cũng chỉ là chuyện nhỏ, thực lực của hắn không phải là thứ mà Khô Sơn có thể so sánh.Chờ đi!Đến giai đoạn thật sự phải tiêu hao năng lượng, thì khi Khô Sơn ngã xuống, Triệu Bân vẫn sẽ vững vàng đứng ở đó.Đây chính là khoảng cách cực lớn của tinh thần lực và võ hồn."Ở giai đoạn tinh luyện này xem ra Triệu Bân đã làm tốt hơn nhiều"."Ngươi cho rằng thiên lôi kia chỉ để trưng thôi sao, trong luyện khí thì lôi điện tốt hơn hỏa diễm nhiều"."Tinh luyện chỉ là bước đầu tiên, chưa nói lên được điều gì".Mấy người lớn tuổi bàn tán, bọn họ đều có hiểu biết chút ít về thuật luyện khí, khi hai người đã lựa chọn cùng một loại vật liệu, thì trong quá trình luyện khí sau đó, tỷ lệ phối hợp và quá trình dung hợp mới là quan trọng nhất.Khô Sơn tất nhiên là biết được điều này.Trong quá trình tinh luyện, ông ta tự nhận mình không bằng người có thiên lôi như Triệu Bân, không phục không được, chỉ có điều đây là tỷ thí thuật luyện khí, cho dù có thể tinh luyện ra vật liệu tinh túy nhất thì cũng chưa chắc có thể thắng đến cuối cùng."Ta nói, Triệu Bân đó là võ hồn phải không?"Lão mập khoanh tay, nhỏ giọng hỏi một câu."Tám phần là thế rồi".Chư Cát Huyền Đạo vuốt râu, đôi mắt già nua híp lại thành một đường thẳng, ông ta cũng không dám chắc, bởi vì mắt nhìn của cả hai người bọn họ có hạn, chỉ có thể mơ hồ phát hiện, nếu hắn thật sự là võ hồn, vậy thì quá dọa người rồi, Triệu Bân chẳng qua chỉ mới đạt tới cảnh giới Chân Linh, còn có thể luyện ra võ hồn.Tuy nhiên, chỉ cần nghĩ đến Hồng Uyên, thì họ liền thấy mọi thứ đều có thể xảy ra.Phương pháp dạy dỗ đồ nhi của nhân vật đệ nhất thiên hạ, phàm phu tục tử như bọn họ không thể nào hiểu được, chỉ cần nửa bước đã có thể thành tiên, có thể Đại Hạ Hồng Uyên đã thật sự tìm ra phương pháp để cho cảnh giới Chân Linh luyện thành võ hồn."Khi trở về phải hỏi hắn một chút mới được".Hai ông già hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự tò mò của mình."Muốn dung hợp".Tiểu Hắc mập nói một câu.Đúng là Khô Sơn muốn dung hợp, mười mấy loại vật liệu sắt đã được tinh luyện xong, biến thành những dòng chất lỏng đỏ rực.Ông! Ông!Khô Sơn nhàn nhạt nở nụ cười, liên tục phất tay, bỏ bớt một số chất lỏng đang cháy đỏ rực kia, có loại bỏ nhiều có loại bỏ ít, tất nhiên là do ông ta đang sắp xếp tỉ lệ của mỗi loại vật liệu sắt đã được tinh luyện, sau đó mới tiến hành dung hợp.Vấn đề phân chia tỉ lệ này rất khó nhằn, các đời luyện khí sư phải trải qua muôn ngàn thử thách mới có thể lĩnh ngộ được, không được thừa cũng không được thiếu, nếu không ắt sẽ ảnh hưởng đến phẩm cấp của binh khí luyện ra.Về mặt này, Khô Sơn có sự tự tin tuyệt đối..