Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 294: 294: Miễn Cưỡng Đủ Xem!
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khô Sơn không muốn chịu thua, lại một lần nữa mỉm cười.Ông ta đã nhìn thấy bộ dạng trầy trật lao lực của Triệu Bân, tên võ tu nhỏ bé kia sắp chống đỡ không nổi nữa rồi, vậy thì phải dùng sức hơn nữa.Ở trong mắt người ngoài thì đây chính là muốn chặn ngang khiến cho Triệu Bân không cách nào có thể trở mình được!Mười năm đều bị bịt kín rồi sao?Còn cược nữa thì chính là cược mạng rồi!“Xem ra, tiền bối không muốn đi thật rồi!”, Triệu Bân cười mệt mỏi.“Sao thế, sợ rồi sao?”“Cứ cược như thế này, vậy chi bằng dứt khoát một giá đi: cược mạng của ta và ông!”“Lão phu ưng thuận!”Hơ!Toàn bộ mọi người đang có mặt thở mạnh bằng miệng, trợn mắt há mồm kinh ngạc.Cược mạng thật sao!Thật đúng là hai kẻ điên.Vốn là cuộc tranh hùng giữa hai nhà Triệu - Liễu mà giờ đây, Khô Sơn đã có xu hướng lấn át, ai mà không biết thì còn tưởng ông ta và Triệu Bân có mối huyết hải thâm thù nữa chứ? Một trận quyết đấu luyện khí đang yên đang lành, thực sự muốn nhìn thấy máu thì mới định kết thúc sao?Lúc này, ngay cả Dương Hùng cũng tặc lưỡi.Khô Sơn quả quyết dứt khoát, đồ nhi của Hoàng tộc cũng là một trang nam tử mà!“Mở lò!”Nhưng nghe Khô Sơn lớn tiếng quát, ngọn lửa trong lò lập tức tiêu tan.Tiếp sau đó, liền có một tiếng dao vù vù vang lên.Thứ mà ông ta luyện chính là một thanh kim đao, đao khí tung hoành, ánh sáng tỏa ra từ thanh đao lấp lánh lúc ẩn lúc hiện, ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, hiện rõ sức mạnh bá đạo mãnh liệt, chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi đã đủ để dọa người rồi.“Đao tốt!”Thằng nhóc tóc tím gào to, chưa bàn đến việc Khô Sơn đã luyện ra nó thế nào, thanh đao mà ông ta đã luyện chế ra này, quả là có phẩm giá, luyện khí sư thành danh mấy chục năm, quả không ngoa, xách đao này đi bổ người, có lẽ còn dễ hơn cắt dưa hấu.“Đao tốt!”Dương Hùng vuốt râu, đao tuy tốt, nhưng vẫn không lọt vào pháp nhãn của lão ta, lão ta càng muốn xem binh khí do Triệu Bân đúc ra, có được sự tự tin như vậy, binh khí nhất định sẽ không tầm thường..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khô Sơn không muốn chịu thua, lại một lần nữa mỉm cười.
Ông ta đã nhìn thấy bộ dạng trầy trật lao lực của Triệu Bân, tên võ tu nhỏ bé kia sắp chống đỡ không nổi nữa rồi, vậy thì phải dùng sức hơn nữa.
Ở trong mắt người ngoài thì đây chính là muốn chặn ngang khiến cho Triệu Bân không cách nào có thể trở mình được!
Mười năm đều bị bịt kín rồi sao?
Còn cược nữa thì chính là cược mạng rồi!
“Xem ra, tiền bối không muốn đi thật rồi!”, Triệu Bân cười mệt mỏi.
“Sao thế, sợ rồi sao?”
“Cứ cược như thế này, vậy chi bằng dứt khoát một giá đi: cược mạng của ta và ông!”
“Lão phu ưng thuận!”
Hơ!
Toàn bộ mọi người đang có mặt thở mạnh bằng miệng, trợn mắt há mồm kinh ngạc.
Cược mạng thật sao!
Thật đúng là hai kẻ điên.
Vốn là cuộc tranh hùng giữa hai nhà Triệu - Liễu mà giờ đây, Khô Sơn đã có xu hướng lấn át, ai mà không biết thì còn tưởng ông ta và Triệu Bân có mối huyết hải thâm thù nữa chứ? Một trận quyết đấu luyện khí đang yên đang lành, thực sự muốn nhìn thấy máu thì mới định kết thúc sao?
Lúc này, ngay cả Dương Hùng cũng tặc lưỡi.
Khô Sơn quả quyết dứt khoát, đồ nhi của Hoàng tộc cũng là một trang nam tử mà!
“Mở lò!”
Nhưng nghe Khô Sơn lớn tiếng quát, ngọn lửa trong lò lập tức tiêu tan.
Tiếp sau đó, liền có một tiếng dao vù vù vang lên.
Thứ mà ông ta luyện chính là một thanh kim đao, đao khí tung hoành, ánh sáng tỏa ra từ thanh đao lấp lánh lúc ẩn lúc hiện, ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, hiện rõ sức mạnh bá đạo mãnh liệt, chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi đã đủ để dọa người rồi.
“Đao tốt!”
Thằng nhóc tóc tím gào to, chưa bàn đến việc Khô Sơn đã luyện ra nó thế nào, thanh đao mà ông ta đã luyện chế ra này, quả là có phẩm giá, luyện khí sư thành danh mấy chục năm, quả không ngoa, xách đao này đi bổ người, có lẽ còn dễ hơn cắt dưa hấu.
“Đao tốt!”
Dương Hùng vuốt râu, đao tuy tốt, nhưng vẫn không lọt vào pháp nhãn của lão ta, lão ta càng muốn xem binh khí do Triệu Bân đúc ra, có được sự tự tin như vậy, binh khí nhất định sẽ không tầm thường.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khô Sơn không muốn chịu thua, lại một lần nữa mỉm cười.Ông ta đã nhìn thấy bộ dạng trầy trật lao lực của Triệu Bân, tên võ tu nhỏ bé kia sắp chống đỡ không nổi nữa rồi, vậy thì phải dùng sức hơn nữa.Ở trong mắt người ngoài thì đây chính là muốn chặn ngang khiến cho Triệu Bân không cách nào có thể trở mình được!Mười năm đều bị bịt kín rồi sao?Còn cược nữa thì chính là cược mạng rồi!“Xem ra, tiền bối không muốn đi thật rồi!”, Triệu Bân cười mệt mỏi.“Sao thế, sợ rồi sao?”“Cứ cược như thế này, vậy chi bằng dứt khoát một giá đi: cược mạng của ta và ông!”“Lão phu ưng thuận!”Hơ!Toàn bộ mọi người đang có mặt thở mạnh bằng miệng, trợn mắt há mồm kinh ngạc.Cược mạng thật sao!Thật đúng là hai kẻ điên.Vốn là cuộc tranh hùng giữa hai nhà Triệu - Liễu mà giờ đây, Khô Sơn đã có xu hướng lấn át, ai mà không biết thì còn tưởng ông ta và Triệu Bân có mối huyết hải thâm thù nữa chứ? Một trận quyết đấu luyện khí đang yên đang lành, thực sự muốn nhìn thấy máu thì mới định kết thúc sao?Lúc này, ngay cả Dương Hùng cũng tặc lưỡi.Khô Sơn quả quyết dứt khoát, đồ nhi của Hoàng tộc cũng là một trang nam tử mà!“Mở lò!”Nhưng nghe Khô Sơn lớn tiếng quát, ngọn lửa trong lò lập tức tiêu tan.Tiếp sau đó, liền có một tiếng dao vù vù vang lên.Thứ mà ông ta luyện chính là một thanh kim đao, đao khí tung hoành, ánh sáng tỏa ra từ thanh đao lấp lánh lúc ẩn lúc hiện, ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, hiện rõ sức mạnh bá đạo mãnh liệt, chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi đã đủ để dọa người rồi.“Đao tốt!”Thằng nhóc tóc tím gào to, chưa bàn đến việc Khô Sơn đã luyện ra nó thế nào, thanh đao mà ông ta đã luyện chế ra này, quả là có phẩm giá, luyện khí sư thành danh mấy chục năm, quả không ngoa, xách đao này đi bổ người, có lẽ còn dễ hơn cắt dưa hấu.“Đao tốt!”Dương Hùng vuốt râu, đao tuy tốt, nhưng vẫn không lọt vào pháp nhãn của lão ta, lão ta càng muốn xem binh khí do Triệu Bân đúc ra, có được sự tự tin như vậy, binh khí nhất định sẽ không tầm thường..