Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 302: 302: Đàn Ông Không Xấu Đàn Bà Không Thương

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thay xà đổi cột, hừm...!đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra.Khụ!Dương Hùng ho nhẹ một tiếng, liếc nhìn Khô Sơn và Liễu Thương Không, ngụ ý rõ ràng: mau mau giao ra những thứ đã đánh cược đi, ta đây không có nhiều thời gian!"Gả cho ta thì ta không cần tiền nữa".Không đợi Dương Hùng quay lại, liền nghe thấy tiếng của Triệu Bân nói.Phụt!Lão mập mới vừa rót rượu vào trong miệng thì đã ngay lập tức phun đầy mặt thằng nhóc tóc tím.Con mợ nó, lại bị gài hàng.Triệu Bân rất tự giác cầm giẻ lau nhét vào trong miệng.Không sai, lời kia là do Nguyệt Thần nói.Mỗi khi gặp chuyện đại sự thì cô ta luôn muốn đãi đồ nhi của mình một bữa tiệc lớn."Trời đất, trêu hoa ghẹo nguyệt!""Chậc chậc, em rể trêu ghẹo chị vợ, Triệu Bân này cũng không phải là một tên nhóc ngoan"."Tình xưa chưa dứt?"Chỉ một câu nói của Nguyệt Thần đã khiến cho Triệu Bân trở thành tâm điểm bàn tán một lần nữa, mấy tên tiểu bối xoa tay, mấy lão già thì vuốt râu, ánh mắt nhìn Triệu Bân đầy thâm ý, thì ra ngươi có mục đích này, sao không nói sớm! Lại khiến cho người ta sợ hãi như vậy."Cưới cô em lại muốn thêm cô chị, thân càng thêm thân"."Bất luận là tính cách hay thiên phú, hai người bọn họ vẫn rất xứng đôi"."Nối lại tiền duyên?"Tiếng bàn luận vang lên không ít, vốn không nghĩ hai người có thể trở lại, nhưng nay Triệu Bân cũng đã lên tiếng, cho nên chuyện này tất nhiên là có thể rồi! Không chừng còn đặc biệt có rượu mừng để uống."Thật không giống Triệu Bân mà ta biết".Tiểu Hắc mập lẩm bẩm, nhóc hám tiền cũng chớp mắt, cảm thấy không đúng lắm.Rất hiển nhiên, cô ta đang bị hắn sỉ nhục.Trước mặt nhiều người như vậy mà bị em rể sỉ nhục, đường đường là thiên chi kiêu nữ, bây giờ chẳng những không còn đường lui, mà còn mất hết mặt mũi..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thay xà đổi cột, hừm...!đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Khụ!

Dương Hùng ho nhẹ một tiếng, liếc nhìn Khô Sơn và Liễu Thương Không, ngụ ý rõ ràng: mau mau giao ra những thứ đã đánh cược đi, ta đây không có nhiều thời gian!

"Gả cho ta thì ta không cần tiền nữa".

Không đợi Dương Hùng quay lại, liền nghe thấy tiếng của Triệu Bân nói.

Phụt!

Lão mập mới vừa rót rượu vào trong miệng thì đã ngay lập tức phun đầy mặt thằng nhóc tóc tím.

Con mợ nó, lại bị gài hàng.

Triệu Bân rất tự giác cầm giẻ lau nhét vào trong miệng.

Không sai, lời kia là do Nguyệt Thần nói.

Mỗi khi gặp chuyện đại sự thì cô ta luôn muốn đãi đồ nhi của mình một bữa tiệc lớn.

"Trời đất, trêu hoa ghẹo nguyệt!"

"Chậc chậc, em rể trêu ghẹo chị vợ, Triệu Bân này cũng không phải là một tên nhóc ngoan".

"Tình xưa chưa dứt?"

Chỉ một câu nói của Nguyệt Thần đã khiến cho Triệu Bân trở thành tâm điểm bàn tán một lần nữa, mấy tên tiểu bối xoa tay, mấy lão già thì vuốt râu, ánh mắt nhìn Triệu Bân đầy thâm ý, thì ra ngươi có mục đích này, sao không nói sớm! Lại khiến cho người ta sợ hãi như vậy.

"Cưới cô em lại muốn thêm cô chị, thân càng thêm thân".

"Bất luận là tính cách hay thiên phú, hai người bọn họ vẫn rất xứng đôi".

"Nối lại tiền duyên?"

Tiếng bàn luận vang lên không ít, vốn không nghĩ hai người có thể trở lại, nhưng nay Triệu Bân cũng đã lên tiếng, cho nên chuyện này tất nhiên là có thể rồi! Không chừng còn đặc biệt có rượu mừng để uống.

"Thật không giống Triệu Bân mà ta biết".

Tiểu Hắc mập lẩm bẩm, nhóc hám tiền cũng chớp mắt, cảm thấy không đúng lắm.

Rất hiển nhiên, cô ta đang bị hắn sỉ nhục.

Trước mặt nhiều người như vậy mà bị em rể sỉ nhục, đường đường là thiên chi kiêu nữ, bây giờ chẳng những không còn đường lui, mà còn mất hết mặt mũi.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thay xà đổi cột, hừm...!đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra.Khụ!Dương Hùng ho nhẹ một tiếng, liếc nhìn Khô Sơn và Liễu Thương Không, ngụ ý rõ ràng: mau mau giao ra những thứ đã đánh cược đi, ta đây không có nhiều thời gian!"Gả cho ta thì ta không cần tiền nữa".Không đợi Dương Hùng quay lại, liền nghe thấy tiếng của Triệu Bân nói.Phụt!Lão mập mới vừa rót rượu vào trong miệng thì đã ngay lập tức phun đầy mặt thằng nhóc tóc tím.Con mợ nó, lại bị gài hàng.Triệu Bân rất tự giác cầm giẻ lau nhét vào trong miệng.Không sai, lời kia là do Nguyệt Thần nói.Mỗi khi gặp chuyện đại sự thì cô ta luôn muốn đãi đồ nhi của mình một bữa tiệc lớn."Trời đất, trêu hoa ghẹo nguyệt!""Chậc chậc, em rể trêu ghẹo chị vợ, Triệu Bân này cũng không phải là một tên nhóc ngoan"."Tình xưa chưa dứt?"Chỉ một câu nói của Nguyệt Thần đã khiến cho Triệu Bân trở thành tâm điểm bàn tán một lần nữa, mấy tên tiểu bối xoa tay, mấy lão già thì vuốt râu, ánh mắt nhìn Triệu Bân đầy thâm ý, thì ra ngươi có mục đích này, sao không nói sớm! Lại khiến cho người ta sợ hãi như vậy."Cưới cô em lại muốn thêm cô chị, thân càng thêm thân"."Bất luận là tính cách hay thiên phú, hai người bọn họ vẫn rất xứng đôi"."Nối lại tiền duyên?"Tiếng bàn luận vang lên không ít, vốn không nghĩ hai người có thể trở lại, nhưng nay Triệu Bân cũng đã lên tiếng, cho nên chuyện này tất nhiên là có thể rồi! Không chừng còn đặc biệt có rượu mừng để uống."Thật không giống Triệu Bân mà ta biết".Tiểu Hắc mập lẩm bẩm, nhóc hám tiền cũng chớp mắt, cảm thấy không đúng lắm.Rất hiển nhiên, cô ta đang bị hắn sỉ nhục.Trước mặt nhiều người như vậy mà bị em rể sỉ nhục, đường đường là thiên chi kiêu nữ, bây giờ chẳng những không còn đường lui, mà còn mất hết mặt mũi..

Chương 302: 302: Đàn Ông Không Xấu Đàn Bà Không Thương