Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 309: 309: “ngọc Viêm Linh”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Bác ái bà mẹ ngươi ấy.Nếu Triệu Bân có ở đây, hắn chắc chắn sẽ cãi lại: Ông đây có vợ, còn rất chung thủy.Nếu nói đến người bác ái thì hắn có một đây.Đúng thế, là Nguyệt Thần tên là Tú Nhi đó, làm sư phụ mà cứ thích gài bẫy đồ đệ, nhìn bộ dạng này là hiển nhiên không muốn giúp hắn rồi, còn cái danh thích trêu con gái nhà lành thì chắc chắn cô ta sẽ không bỏ qua đâu.“Tán gái cũng là một kiểu tu hành”.Nếu câu này mà để Nguyệt Thần nói thì sẽ là câu rất có học vấn.Đồ đệ của cô ta cái gì cũng tốt, da mặt khá dày nhưng chuyện thả thính tán gái này thì hắn chẳng làm được gì sất.Ngay cả ngực vợ cũng chỉ lén sờ, có tiền đồ gì, còn trông mong cưới thê thiếp đông đúc được sao?Về chuyện này thì vị đại thiếu nào đó chuyên nghiệp hơn.Thế nên mới nói, người làm sư phụ như cô ta thỉnh thoảng phải ra giúp hắn đi ghẹo gái, phải đào tạo hắn thành một con heo chuyên đi củng cải trắng.Ừm, gánh nặng đường xa.“Tú Nhi, đừng quậy nữa”.Giọng Triệu Bân khá trầm lắng, vụ Xích Yên hôm đó, trùng hợp hay hiểu lầm gì cũng được dù sao hắn cũng đã thấy rồi.Bây giờ lại trêu đùa Liễu Như Nguyệt quả thật hơi kỳ.Hắn và đại tiểu thư Liễu gia đã là người đi trên hai con đường khác nhau, đời này kiếp này sẽ không đi cùng nhau, có thù thì trả, đánh mắng gì cũng được, còn trêu vào thì bỏ đi.“Hầy”.Nguyệt Thần thở dài.Vi sư khổ tâm nhọc lòng thế mà tên ngốc ngươi lại chẳng hiểu gì.Triệu Bân không đáp lời mà chạy vào cửa hàng binh khí.Không thể gây chuyện thêm nữa nhưng vẫn phải chuẩn bị sẵn một miếng giẻ lau bên người.Nguyệt Thần là cô nàng Tú Nhi không an phận, bảo cô ta đừng gài hắn nữa thì trừ phi là lợn nái biết trèo cây.Bất cứ lúc nào cũng phải đề phòng một người chuyên hố đồ đệ nhà mình.Hắn vào phòng rồi khóa cửa phòng lại.Sau đó lấy ngọn lửa của Khô Sơn và địa hỏa của hắn ra.Dung hợp không đúng thật sự có thể dung hợp ra thiên hỏa.Tiếc là suy nghĩ luôn đẹp đẽ vậy đó.Thực tế cơ bản đều là mấy lời tán dóc thôi.Hai ngọn lửa dung hợp vào nhau thật nhưng cấp bậc lại không cùng loại với thiên hỏa.Nguyệt Thần lười đả kích hắn, muốn dung hợp hai ngọn lửa địa hỏa để tạo ra thiên hỏa, nằm mơ đấy à?Haizz!Lại làm vô ích một trận, Triệu Bân lộ ra vẻ tiếc nuối.Thu ngọn lửa vào trong cơ thể, hắn mới bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.Thân là luyện khí sư nên những thứ Khô Sơn cất giấu cũng rất đáng xem, ngọc thạch linh châu đều là những thứ cao cấp, còn có không ít tiền, cũng phải đến mười mấy vạn.Còn binh khí của Khô Sơn có huyền thiết chế tạo, đều là cực phẩm trong cực phẩm.Ừm, để luyện vào kiếm Tử Tiêu của hắn luôn.“Miếng ngọc này…”Đặt binh khí của Khô Sơn xuống, Triệu Bân lấy một miếng ngọc bội màu đỏ ra từ trong chiến lợi phẩm.Miếng ngọc này có hỏa tức bao quanh, trên đó còn khắc một dấu ấn hình ngọn lửa cổ xưa.Cầm miếng ngọc vào trong tay hắn lập tức cảm nhận được nhiệt độ nóng cháy, hơn nữa còn hơi bỏng tay.“Ngọc Viêm Linh?”.

Bác ái bà mẹ ngươi ấy.

Nếu Triệu Bân có ở đây, hắn chắc chắn sẽ cãi lại: Ông đây có vợ, còn rất chung thủy.

Nếu nói đến người bác ái thì hắn có một đây.

Đúng thế, là Nguyệt Thần tên là Tú Nhi đó, làm sư phụ mà cứ thích gài bẫy đồ đệ, nhìn bộ dạng này là hiển nhiên không muốn giúp hắn rồi, còn cái danh thích trêu con gái nhà lành thì chắc chắn cô ta sẽ không bỏ qua đâu.

“Tán gái cũng là một kiểu tu hành”.

Nếu câu này mà để Nguyệt Thần nói thì sẽ là câu rất có học vấn.

Đồ đệ của cô ta cái gì cũng tốt, da mặt khá dày nhưng chuyện thả thính tán gái này thì hắn chẳng làm được gì sất.

Ngay cả ngực vợ cũng chỉ lén sờ, có tiền đồ gì, còn trông mong cưới thê thiếp đông đúc được sao?

Về chuyện này thì vị đại thiếu nào đó chuyên nghiệp hơn.

Thế nên mới nói, người làm sư phụ như cô ta thỉnh thoảng phải ra giúp hắn đi ghẹo gái, phải đào tạo hắn thành một con heo chuyên đi củng cải trắng.

Ừm, gánh nặng đường xa.

“Tú Nhi, đừng quậy nữa”.

Giọng Triệu Bân khá trầm lắng, vụ Xích Yên hôm đó, trùng hợp hay hiểu lầm gì cũng được dù sao hắn cũng đã thấy rồi.

Bây giờ lại trêu đùa Liễu Như Nguyệt quả thật hơi kỳ.

Hắn và đại tiểu thư Liễu gia đã là người đi trên hai con đường khác nhau, đời này kiếp này sẽ không đi cùng nhau, có thù thì trả, đánh mắng gì cũng được, còn trêu vào thì bỏ đi.

“Hầy”.

Nguyệt Thần thở dài.

Vi sư khổ tâm nhọc lòng thế mà tên ngốc ngươi lại chẳng hiểu gì.

Triệu Bân không đáp lời mà chạy vào cửa hàng binh khí.

Không thể gây chuyện thêm nữa nhưng vẫn phải chuẩn bị sẵn một miếng giẻ lau bên người.

Nguyệt Thần là cô nàng Tú Nhi không an phận, bảo cô ta đừng gài hắn nữa thì trừ phi là lợn nái biết trèo cây.

Bất cứ lúc nào cũng phải đề phòng một người chuyên hố đồ đệ nhà mình.

Hắn vào phòng rồi khóa cửa phòng lại.

Sau đó lấy ngọn lửa của Khô Sơn và địa hỏa của hắn ra.

Dung hợp không đúng thật sự có thể dung hợp ra thiên hỏa.

Tiếc là suy nghĩ luôn đẹp đẽ vậy đó.

Thực tế cơ bản đều là mấy lời tán dóc thôi.

Hai ngọn lửa dung hợp vào nhau thật nhưng cấp bậc lại không cùng loại với thiên hỏa.

Nguyệt Thần lười đả kích hắn, muốn dung hợp hai ngọn lửa địa hỏa để tạo ra thiên hỏa, nằm mơ đấy à?

Haizz!

Lại làm vô ích một trận, Triệu Bân lộ ra vẻ tiếc nuối.

Thu ngọn lửa vào trong cơ thể, hắn mới bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.

Thân là luyện khí sư nên những thứ Khô Sơn cất giấu cũng rất đáng xem, ngọc thạch linh châu đều là những thứ cao cấp, còn có không ít tiền, cũng phải đến mười mấy vạn.

Còn binh khí của Khô Sơn có huyền thiết chế tạo, đều là cực phẩm trong cực phẩm.

Ừm, để luyện vào kiếm Tử Tiêu của hắn luôn.

“Miếng ngọc này…”

Đặt binh khí của Khô Sơn xuống, Triệu Bân lấy một miếng ngọc bội màu đỏ ra từ trong chiến lợi phẩm.

Miếng ngọc này có hỏa tức bao quanh, trên đó còn khắc một dấu ấn hình ngọn lửa cổ xưa.

Cầm miếng ngọc vào trong tay hắn lập tức cảm nhận được nhiệt độ nóng cháy, hơn nữa còn hơi bỏng tay.

“Ngọc Viêm Linh?”.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Bác ái bà mẹ ngươi ấy.Nếu Triệu Bân có ở đây, hắn chắc chắn sẽ cãi lại: Ông đây có vợ, còn rất chung thủy.Nếu nói đến người bác ái thì hắn có một đây.Đúng thế, là Nguyệt Thần tên là Tú Nhi đó, làm sư phụ mà cứ thích gài bẫy đồ đệ, nhìn bộ dạng này là hiển nhiên không muốn giúp hắn rồi, còn cái danh thích trêu con gái nhà lành thì chắc chắn cô ta sẽ không bỏ qua đâu.“Tán gái cũng là một kiểu tu hành”.Nếu câu này mà để Nguyệt Thần nói thì sẽ là câu rất có học vấn.Đồ đệ của cô ta cái gì cũng tốt, da mặt khá dày nhưng chuyện thả thính tán gái này thì hắn chẳng làm được gì sất.Ngay cả ngực vợ cũng chỉ lén sờ, có tiền đồ gì, còn trông mong cưới thê thiếp đông đúc được sao?Về chuyện này thì vị đại thiếu nào đó chuyên nghiệp hơn.Thế nên mới nói, người làm sư phụ như cô ta thỉnh thoảng phải ra giúp hắn đi ghẹo gái, phải đào tạo hắn thành một con heo chuyên đi củng cải trắng.Ừm, gánh nặng đường xa.“Tú Nhi, đừng quậy nữa”.Giọng Triệu Bân khá trầm lắng, vụ Xích Yên hôm đó, trùng hợp hay hiểu lầm gì cũng được dù sao hắn cũng đã thấy rồi.Bây giờ lại trêu đùa Liễu Như Nguyệt quả thật hơi kỳ.Hắn và đại tiểu thư Liễu gia đã là người đi trên hai con đường khác nhau, đời này kiếp này sẽ không đi cùng nhau, có thù thì trả, đánh mắng gì cũng được, còn trêu vào thì bỏ đi.“Hầy”.Nguyệt Thần thở dài.Vi sư khổ tâm nhọc lòng thế mà tên ngốc ngươi lại chẳng hiểu gì.Triệu Bân không đáp lời mà chạy vào cửa hàng binh khí.Không thể gây chuyện thêm nữa nhưng vẫn phải chuẩn bị sẵn một miếng giẻ lau bên người.Nguyệt Thần là cô nàng Tú Nhi không an phận, bảo cô ta đừng gài hắn nữa thì trừ phi là lợn nái biết trèo cây.Bất cứ lúc nào cũng phải đề phòng một người chuyên hố đồ đệ nhà mình.Hắn vào phòng rồi khóa cửa phòng lại.Sau đó lấy ngọn lửa của Khô Sơn và địa hỏa của hắn ra.Dung hợp không đúng thật sự có thể dung hợp ra thiên hỏa.Tiếc là suy nghĩ luôn đẹp đẽ vậy đó.Thực tế cơ bản đều là mấy lời tán dóc thôi.Hai ngọn lửa dung hợp vào nhau thật nhưng cấp bậc lại không cùng loại với thiên hỏa.Nguyệt Thần lười đả kích hắn, muốn dung hợp hai ngọn lửa địa hỏa để tạo ra thiên hỏa, nằm mơ đấy à?Haizz!Lại làm vô ích một trận, Triệu Bân lộ ra vẻ tiếc nuối.Thu ngọn lửa vào trong cơ thể, hắn mới bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.Thân là luyện khí sư nên những thứ Khô Sơn cất giấu cũng rất đáng xem, ngọc thạch linh châu đều là những thứ cao cấp, còn có không ít tiền, cũng phải đến mười mấy vạn.Còn binh khí của Khô Sơn có huyền thiết chế tạo, đều là cực phẩm trong cực phẩm.Ừm, để luyện vào kiếm Tử Tiêu của hắn luôn.“Miếng ngọc này…”Đặt binh khí của Khô Sơn xuống, Triệu Bân lấy một miếng ngọc bội màu đỏ ra từ trong chiến lợi phẩm.Miếng ngọc này có hỏa tức bao quanh, trên đó còn khắc một dấu ấn hình ngọn lửa cổ xưa.Cầm miếng ngọc vào trong tay hắn lập tức cảm nhận được nhiệt độ nóng cháy, hơn nữa còn hơi bỏng tay.“Ngọc Viêm Linh?”.

Chương 309: 309: “ngọc Viêm Linh”