Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 318: 318: “cút Ra Cho Ta!”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cái được gọi là bùa lôi quang khá tương tự như pháo lôi quang, là thứ cần thiết khi chạy trốn.Lúc ném ra như vậy, lập tức sẽ b*n r* lôi quang, người nào không chú ý đến sẽ bị mù mắt.Những bùa chú như vậy không hề bán trên thị trường.Về phần pháo lôi quang, cơ bản là chợ đen có nhưng lại rất đắt tiền, không phải trong túi càn khôn của hắn có mấy chục cái sao? Theo lý đó, bùa lôi quang còn đắt hơn đạn lôi quang, nếu muốn mua thì cũng không tìm được ở đâu cả.Nhưng điều này không quan trọng.Điều quan trọng chính là, bây giờ Triệu Bân đang rất khó chịu, khóe mắt chảy máu không ngừng.Đến bây giờ trước mắt vẫn là một mảnh đen kịt.Hắn điều động chân nguyên, dồn về một vị trí, từng tia thanh mát tràn về như một dòng suối trong vắt, nuôi dưỡng mảnh đất khô cằn.Rất lâu sau, Triệu Bân mới có thể nhìn thấy mọi thứ một cách mơ hồ.Thế nhưng, tầm nhìn rất mờ, không chỉ lóa mắt, mà còn rất chóng mặt.“Đây chắc chắn không phải đồ Thanh Dao đưa”.Triệu Bân loạng choạng, giọng điệu khá lạnh lùng, hắn không thù không oán với Thanh Dao, đối phương cũng không có lý do gì dùng bùa lôi quang hại hắn, hơn nữa còn là bùa lôi quang có cấp bậc không hề thấp.Rõ ràng có người giả danh Thanh Dao lừa hắn.Chỉ trách Triệu Bân quá bất cẩn, buông lỏng cảnh giác.“Tú Nhi, cô có thể thấy ai không?”, Triệu Bân hỏi.“Ba nét ngang một nét dọc!”Nguyệt Thần lười biếng nói, mặc dù không quan tâm đến chuyện của cửa hàng binh khí, nhưng người đưa hộp ngọc lúc nãy, cô ta có thể nhìn thấy rõ ràng là kẻ đó đã dịch dung, trên người còn mặc một chiếc áo choàng đen, gã cứ nghĩ là mình che giấu rất giỏi, nhưng trong mắt cô ta lại không thể che giấu được gì.“Ba nét ngang một nét dọc!”“Chữ Vương!”“Vương Dương?”Triệu Bân lẩm bẩm vài lần, nhìn về phía Nguyệt Thần.Nguyệt Thần không trả lời, xem như ngầm thừa nhận câu trả lời này.“Tốt, rất tốt!”Triệu Bân hừ lạnh một tiếng, cầm theo Long Uyên rời đi.Hay cho tên Vương Dương, rất dũng cảm! Dám đến cửa hàng binh khí nhà ta để hại ta, đầu tiên là phái người đến trộm tiệm cầm đồ của Triệu gia, sau này lại âm mưu đưa ta tới Vọng Nguyệt Lâu, ngươi đúng là càng làm thì càng giỏi.Trước đây không rảnh tay xử lý ngươi, bây giờ lại con mẹ nó muốn tìm k*ch th*ch à?Phụt!Triệu Bân chưa đi được hai ba bước, đã phun ra máu, máu còn có màu đen ngòm.Không sai, là độc!Triệu Bân lảo đảo, nửa quỳ trên mặt đất, không ngừng ho ra máu, có lẽ là vì quá tức giận, không để ý đến những thứ khác, bây giờ mới cảm thấy mình trúng độc, vừa vứt quần áo ra thì nửa người đã xanh đen, chất độc đáng sợ đã nhanh chóng lan ra toàn thân.Hơn nữa, đã có độc tố lan vào tâm mạch.“Cút ra cho ta!”Triệu Bân gầm lên một tiếng, chân nguyên cũng theo đó mà chuyển động.Keng! Keng!Có tiếng động nhẹ vang lên, có chừng mười mấy cây kim bay ra, bị ép ra từ trong người Triệu Bân, c*m v** tường.Nói chính xác hơn, là kim độc, cái nào cũng mỏng hơn sợi tóc, nếu không nhìn kỹ, sẽ khó mà phát hiện ra.Phụt!Triệu Bân lại phun máu, nhìn mười mấy cây kim, hai mắt liền đỏ lên.Có thể nói, chỉ có bùa lôi quang cũng không thể lấy mạng của hắn, trong hộp ngọc có cái bẫy khác, chính là mười mấy cây kim độc này, chắc chắn là khi bùa lôi quang nổ tung, chúng đã c*m v** cơ thể, cũng bởi vì bị ánh sáng lôi quang làm chói mắt mới không phòng bị chút nào..
Cái được gọi là bùa lôi quang khá tương tự như pháo lôi quang, là thứ cần thiết khi chạy trốn.
Lúc ném ra như vậy, lập tức sẽ b*n r* lôi quang, người nào không chú ý đến sẽ bị mù mắt.
Những bùa chú như vậy không hề bán trên thị trường.
Về phần pháo lôi quang, cơ bản là chợ đen có nhưng lại rất đắt tiền, không phải trong túi càn khôn của hắn có mấy chục cái sao? Theo lý đó, bùa lôi quang còn đắt hơn đạn lôi quang, nếu muốn mua thì cũng không tìm được ở đâu cả.
Nhưng điều này không quan trọng.
Điều quan trọng chính là, bây giờ Triệu Bân đang rất khó chịu, khóe mắt chảy máu không ngừng.
Đến bây giờ trước mắt vẫn là một mảnh đen kịt.
Hắn điều động chân nguyên, dồn về một vị trí, từng tia thanh mát tràn về như một dòng suối trong vắt, nuôi dưỡng mảnh đất khô cằn.
Rất lâu sau, Triệu Bân mới có thể nhìn thấy mọi thứ một cách mơ hồ.
Thế nhưng, tầm nhìn rất mờ, không chỉ lóa mắt, mà còn rất chóng mặt.
“Đây chắc chắn không phải đồ Thanh Dao đưa”.
Triệu Bân loạng choạng, giọng điệu khá lạnh lùng, hắn không thù không oán với Thanh Dao, đối phương cũng không có lý do gì dùng bùa lôi quang hại hắn, hơn nữa còn là bùa lôi quang có cấp bậc không hề thấp.
Rõ ràng có người giả danh Thanh Dao lừa hắn.
Chỉ trách Triệu Bân quá bất cẩn, buông lỏng cảnh giác.
“Tú Nhi, cô có thể thấy ai không?”, Triệu Bân hỏi.
“Ba nét ngang một nét dọc!”
Nguyệt Thần lười biếng nói, mặc dù không quan tâm đến chuyện của cửa hàng binh khí, nhưng người đưa hộp ngọc lúc nãy, cô ta có thể nhìn thấy rõ ràng là kẻ đó đã dịch dung, trên người còn mặc một chiếc áo choàng đen, gã cứ nghĩ là mình che giấu rất giỏi, nhưng trong mắt cô ta lại không thể che giấu được gì.
“Ba nét ngang một nét dọc!”
“Chữ Vương!”
“Vương Dương?”
Triệu Bân lẩm bẩm vài lần, nhìn về phía Nguyệt Thần.
Nguyệt Thần không trả lời, xem như ngầm thừa nhận câu trả lời này.
“Tốt, rất tốt!”
Triệu Bân hừ lạnh một tiếng, cầm theo Long Uyên rời đi.
Hay cho tên Vương Dương, rất dũng cảm! Dám đến cửa hàng binh khí nhà ta để hại ta, đầu tiên là phái người đến trộm tiệm cầm đồ của Triệu gia, sau này lại âm mưu đưa ta tới Vọng Nguyệt Lâu, ngươi đúng là càng làm thì càng giỏi.
Trước đây không rảnh tay xử lý ngươi, bây giờ lại con mẹ nó muốn tìm k*ch th*ch à?
Phụt!
Triệu Bân chưa đi được hai ba bước, đã phun ra máu, máu còn có màu đen ngòm.
Không sai, là độc!
Triệu Bân lảo đảo, nửa quỳ trên mặt đất, không ngừng ho ra máu, có lẽ là vì quá tức giận, không để ý đến những thứ khác, bây giờ mới cảm thấy mình trúng độc, vừa vứt quần áo ra thì nửa người đã xanh đen, chất độc đáng sợ đã nhanh chóng lan ra toàn thân.
Hơn nữa, đã có độc tố lan vào tâm mạch.
“Cút ra cho ta!”
Triệu Bân gầm lên một tiếng, chân nguyên cũng theo đó mà chuyển động.
Keng! Keng!
Có tiếng động nhẹ vang lên, có chừng mười mấy cây kim bay ra, bị ép ra từ trong người Triệu Bân, c*m v** tường.
Nói chính xác hơn, là kim độc, cái nào cũng mỏng hơn sợi tóc, nếu không nhìn kỹ, sẽ khó mà phát hiện ra.
Phụt!
Triệu Bân lại phun máu, nhìn mười mấy cây kim, hai mắt liền đỏ lên.
Có thể nói, chỉ có bùa lôi quang cũng không thể lấy mạng của hắn, trong hộp ngọc có cái bẫy khác, chính là mười mấy cây kim độc này, chắc chắn là khi bùa lôi quang nổ tung, chúng đã c*m v** cơ thể, cũng bởi vì bị ánh sáng lôi quang làm chói mắt mới không phòng bị chút nào.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cái được gọi là bùa lôi quang khá tương tự như pháo lôi quang, là thứ cần thiết khi chạy trốn.Lúc ném ra như vậy, lập tức sẽ b*n r* lôi quang, người nào không chú ý đến sẽ bị mù mắt.Những bùa chú như vậy không hề bán trên thị trường.Về phần pháo lôi quang, cơ bản là chợ đen có nhưng lại rất đắt tiền, không phải trong túi càn khôn của hắn có mấy chục cái sao? Theo lý đó, bùa lôi quang còn đắt hơn đạn lôi quang, nếu muốn mua thì cũng không tìm được ở đâu cả.Nhưng điều này không quan trọng.Điều quan trọng chính là, bây giờ Triệu Bân đang rất khó chịu, khóe mắt chảy máu không ngừng.Đến bây giờ trước mắt vẫn là một mảnh đen kịt.Hắn điều động chân nguyên, dồn về một vị trí, từng tia thanh mát tràn về như một dòng suối trong vắt, nuôi dưỡng mảnh đất khô cằn.Rất lâu sau, Triệu Bân mới có thể nhìn thấy mọi thứ một cách mơ hồ.Thế nhưng, tầm nhìn rất mờ, không chỉ lóa mắt, mà còn rất chóng mặt.“Đây chắc chắn không phải đồ Thanh Dao đưa”.Triệu Bân loạng choạng, giọng điệu khá lạnh lùng, hắn không thù không oán với Thanh Dao, đối phương cũng không có lý do gì dùng bùa lôi quang hại hắn, hơn nữa còn là bùa lôi quang có cấp bậc không hề thấp.Rõ ràng có người giả danh Thanh Dao lừa hắn.Chỉ trách Triệu Bân quá bất cẩn, buông lỏng cảnh giác.“Tú Nhi, cô có thể thấy ai không?”, Triệu Bân hỏi.“Ba nét ngang một nét dọc!”Nguyệt Thần lười biếng nói, mặc dù không quan tâm đến chuyện của cửa hàng binh khí, nhưng người đưa hộp ngọc lúc nãy, cô ta có thể nhìn thấy rõ ràng là kẻ đó đã dịch dung, trên người còn mặc một chiếc áo choàng đen, gã cứ nghĩ là mình che giấu rất giỏi, nhưng trong mắt cô ta lại không thể che giấu được gì.“Ba nét ngang một nét dọc!”“Chữ Vương!”“Vương Dương?”Triệu Bân lẩm bẩm vài lần, nhìn về phía Nguyệt Thần.Nguyệt Thần không trả lời, xem như ngầm thừa nhận câu trả lời này.“Tốt, rất tốt!”Triệu Bân hừ lạnh một tiếng, cầm theo Long Uyên rời đi.Hay cho tên Vương Dương, rất dũng cảm! Dám đến cửa hàng binh khí nhà ta để hại ta, đầu tiên là phái người đến trộm tiệm cầm đồ của Triệu gia, sau này lại âm mưu đưa ta tới Vọng Nguyệt Lâu, ngươi đúng là càng làm thì càng giỏi.Trước đây không rảnh tay xử lý ngươi, bây giờ lại con mẹ nó muốn tìm k*ch th*ch à?Phụt!Triệu Bân chưa đi được hai ba bước, đã phun ra máu, máu còn có màu đen ngòm.Không sai, là độc!Triệu Bân lảo đảo, nửa quỳ trên mặt đất, không ngừng ho ra máu, có lẽ là vì quá tức giận, không để ý đến những thứ khác, bây giờ mới cảm thấy mình trúng độc, vừa vứt quần áo ra thì nửa người đã xanh đen, chất độc đáng sợ đã nhanh chóng lan ra toàn thân.Hơn nữa, đã có độc tố lan vào tâm mạch.“Cút ra cho ta!”Triệu Bân gầm lên một tiếng, chân nguyên cũng theo đó mà chuyển động.Keng! Keng!Có tiếng động nhẹ vang lên, có chừng mười mấy cây kim bay ra, bị ép ra từ trong người Triệu Bân, c*m v** tường.Nói chính xác hơn, là kim độc, cái nào cũng mỏng hơn sợi tóc, nếu không nhìn kỹ, sẽ khó mà phát hiện ra.Phụt!Triệu Bân lại phun máu, nhìn mười mấy cây kim, hai mắt liền đỏ lên.Có thể nói, chỉ có bùa lôi quang cũng không thể lấy mạng của hắn, trong hộp ngọc có cái bẫy khác, chính là mười mấy cây kim độc này, chắc chắn là khi bùa lôi quang nổ tung, chúng đã c*m v** cơ thể, cũng bởi vì bị ánh sáng lôi quang làm chói mắt mới không phòng bị chút nào..