Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 331: 331: Ngộ Nhỡ Là Cao Thủ Đi Đêm Thì Sao

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thu được lợi ích, ai cũng vui vẻ ra mặt.Thoạt nhìn, giống hệt như cảnh kềnh kềnh chia thịt.Ngay cả Xích Yên cũng mỉm cười.Triệu thiếu gia, ngoại trừ việc vô liêm sỉ ra, thì phần lớn thời gian cũng không tệ lắm.Sau đó, khung cảnh lại không còn hài hòa như trước.Không biết là ai đã kích hoạt một lá bùa lôi quang, có thể là muốn nhìn thử xem lá bùa này có dùng tốt hay không.Nó hoạt động rất tốt.Ngay cả cảnh giới Địa Tạng như lão Huyền Đạo cùng lão mập cũng phải dụi mắt.Ừm, nó hoạt động rất tốt.Triệu Bân cũng giả vờ dụi mắt.Có thứ tốt thì phải thử nghiệm với người trong nhà trước, nếu sớm biết chuyện này sẽ náo nhiệt như vậy, hắn đã mua thêm mấy gói Cực Lạc tán, để cho mọi người cùng phê pha vui vẻ.Dưới ánh trăng, Triệu Bân đỡ eo đi về phòng.Nhìn dáng vẻ què quặc đó của hắn thì chắc là mới bị đánh rồi.Đều là người một nhà cả mà, tính nết xấu hết chỗ nói, tâm trạng không tốt là lại lôi người nhà mình ra để trút giận.Giống như tối nay.Mọi người đều bị mờ mắt, đồng loạt đập cho hắn một trận.Chẳng có lý do gì cả, chỉ là muốn đánh ngươi thôi.Không khó để có thể nhìn ra, số binh vệ mang đao ở xung quanh các sản nghiệp của nhà họ Triệu đặc biệt nhiều, đó là do Dương Hùng cố tình căn dặn.Nhà họ Triệu có chuyện gì cũng không sao nhưng nếu để Đại Hồng Uyên không vui thì lớn chuyện rồi..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thu được lợi ích, ai cũng vui vẻ ra mặt.

Thoạt nhìn, giống hệt như cảnh kềnh kềnh chia thịt.

Ngay cả Xích Yên cũng mỉm cười.

Triệu thiếu gia, ngoại trừ việc vô liêm sỉ ra, thì phần lớn thời gian cũng không tệ lắm.

Sau đó, khung cảnh lại không còn hài hòa như trước.

Không biết là ai đã kích hoạt một lá bùa lôi quang, có thể là muốn nhìn thử xem lá bùa này có dùng tốt hay không.

Nó hoạt động rất tốt.

Ngay cả cảnh giới Địa Tạng như lão Huyền Đạo cùng lão mập cũng phải dụi mắt.

Ừm, nó hoạt động rất tốt.

Triệu Bân cũng giả vờ dụi mắt.

Có thứ tốt thì phải thử nghiệm với người trong nhà trước, nếu sớm biết chuyện này sẽ náo nhiệt như vậy, hắn đã mua thêm mấy gói Cực Lạc tán, để cho mọi người cùng phê pha vui vẻ.

Dưới ánh trăng, Triệu Bân đỡ eo đi về phòng.

Nhìn dáng vẻ què quặc đó của hắn thì chắc là mới bị đánh rồi.

Đều là người một nhà cả mà, tính nết xấu hết chỗ nói, tâm trạng không tốt là lại lôi người nhà mình ra để trút giận.

Giống như tối nay.

Mọi người đều bị mờ mắt, đồng loạt đập cho hắn một trận.

Chẳng có lý do gì cả, chỉ là muốn đánh ngươi thôi.

Không khó để có thể nhìn ra, số binh vệ mang đao ở xung quanh các sản nghiệp của nhà họ Triệu đặc biệt nhiều, đó là do Dương Hùng cố tình căn dặn.

Nhà họ Triệu có chuyện gì cũng không sao nhưng nếu để Đại Hồng Uyên không vui thì lớn chuyện rồi.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thu được lợi ích, ai cũng vui vẻ ra mặt.Thoạt nhìn, giống hệt như cảnh kềnh kềnh chia thịt.Ngay cả Xích Yên cũng mỉm cười.Triệu thiếu gia, ngoại trừ việc vô liêm sỉ ra, thì phần lớn thời gian cũng không tệ lắm.Sau đó, khung cảnh lại không còn hài hòa như trước.Không biết là ai đã kích hoạt một lá bùa lôi quang, có thể là muốn nhìn thử xem lá bùa này có dùng tốt hay không.Nó hoạt động rất tốt.Ngay cả cảnh giới Địa Tạng như lão Huyền Đạo cùng lão mập cũng phải dụi mắt.Ừm, nó hoạt động rất tốt.Triệu Bân cũng giả vờ dụi mắt.Có thứ tốt thì phải thử nghiệm với người trong nhà trước, nếu sớm biết chuyện này sẽ náo nhiệt như vậy, hắn đã mua thêm mấy gói Cực Lạc tán, để cho mọi người cùng phê pha vui vẻ.Dưới ánh trăng, Triệu Bân đỡ eo đi về phòng.Nhìn dáng vẻ què quặc đó của hắn thì chắc là mới bị đánh rồi.Đều là người một nhà cả mà, tính nết xấu hết chỗ nói, tâm trạng không tốt là lại lôi người nhà mình ra để trút giận.Giống như tối nay.Mọi người đều bị mờ mắt, đồng loạt đập cho hắn một trận.Chẳng có lý do gì cả, chỉ là muốn đánh ngươi thôi.Không khó để có thể nhìn ra, số binh vệ mang đao ở xung quanh các sản nghiệp của nhà họ Triệu đặc biệt nhiều, đó là do Dương Hùng cố tình căn dặn.Nhà họ Triệu có chuyện gì cũng không sao nhưng nếu để Đại Hồng Uyên không vui thì lớn chuyện rồi..

Chương 331: 331: Ngộ Nhỡ Là Cao Thủ Đi Đêm Thì Sao