Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 347: 347: Chính Là Tay Của Hắn Cảm Thấy Rất Thích

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Trước đó không lâu cô ta còn đang nói chuyện với Triệu Bân ở trong khu vườn nhỏ, quay qua quay lại liền bị biến thành con nít, lại đúng lúc bị Triệu Bân bắt gặp, đoạn duyên phận này đúng là đặc biệt.Mặc dù Nguyệt Thần biết hết mọi chuyện, nhưng cô ta cũng không nói gì cả.Đây đã là duyên phận rồi, còn cần phải nói nữa sao, sắp tới sẽ còn thú vị hơn.Không nhìn Linh Lung nữa, Nguyệt Thần quay ra liếc nhìn tứ phương.Nơi này chắc chắn đã từng xảy ra một trận đại chiến, vẫn còn có một ít khí tức lưu lại, Triệu Bân không cảm nhận được nhưng Nguyệt Thần thì có thể cảm nhận được rất rõ ràng, Linh Lung nhất định cũng có tham chiến, không đúng lúc lại bị biến thành trẻ con, chỉ có điều không biết chính Linh Lung kia có biết hay không thôi.Quác!Đại Bằng đã sải cánh bay lên trời, Triệu Bân vẫn ngồi xếp bằng như cũ.Còn Tiểu Linh Lung thì nằm nghiêng, đôi khi thì thầm gì đó trong mơ."Đứa trẻ tội nghiệp".Thở dài một tiếng, Triệu Bân lại đắm mình vào việc nghiên cứu những cuốn sách cổ.Không lâu sau, Tiểu Linh Lung tỉnh dậy.Cô nhóc tuy bé tí nhưng phản ứng lại rất lớn, vừa mở mắt đã hung hăng ngồi bật dậy, dọa cho Triệu Bân giật mình bật ngửa, cảm thấy cô nhóc này không bình thường chút nào."Nhóc sao vậy?"Triệu Bân bước tới, ngập ngừng hỏi.Tiểu Linh Lung không nói một lời, chỉ sững sờ trong một lúc.Một lúc lâu sau cô ta mới liếc nhìn Triệu Bân từ trên xuống dưới, cô ta đã bị biến thành con nít, mất hết tu vi, nhưng thần trí vẫn còn minh mẫn.Bởi thế nên cô ta mới cảm thấy rất kỳ lạ.Người đàn ông trước mặt này trông rất quen! Đây không phải là tên nhóc đã gạ gẫm cô ta ở chợ đen sao? Sao hắn có thể thoát khỏi dây trói mà chạy ra đây?Còn nữa, trên đời lại có duyên phận lạ lùng như thế này sao?Cô ta đánh nhau với La Sinh Môn, giả chết để sống sót, không ngờ lại bị biến thành con nít, cuối cùng lại gặp Triệu Bân trong bộ dáng này, có lẽ là hắn đã cứu cô ta."Đói bụng hả?"Triệu Bân vừa nói vừa lấy một miếng trái cây đưa cho Tiểu Linh Lung, hắn còn tiện tay nhéo mặt cô nhóc một cái, mập mạp hồng hào, cảm giác nhéo vào cũng không tệ lắm.Chính là tay của hắn cảm thấy rất thích.Gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Linh Lung liền đen lại.Lúc trước thì gạ gẫm, bây giờ lại còn dám chạm vào người cô ta.Nhưng trạng thái của cô ta lúc này đúng là tiến thoái lưỡng nan, không chỉ bị biến thành con nít mà còn mất hết tu vi, cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể trở lại trạng thái tốt nhất.Vì vậy, cô ta nghĩ tốt hơn hết thì mình phải tỏ ra biết điều.Lỡ chọc giận tên nhóc này, có khi hắn lại ném cô ta xuống dưới..

Trước đó không lâu cô ta còn đang nói chuyện với Triệu Bân ở trong khu vườn nhỏ, quay qua quay lại liền bị biến thành con nít, lại đúng lúc bị Triệu Bân bắt gặp, đoạn duyên phận này đúng là đặc biệt.

Mặc dù Nguyệt Thần biết hết mọi chuyện, nhưng cô ta cũng không nói gì cả.

Đây đã là duyên phận rồi, còn cần phải nói nữa sao, sắp tới sẽ còn thú vị hơn.

Không nhìn Linh Lung nữa, Nguyệt Thần quay ra liếc nhìn tứ phương.

Nơi này chắc chắn đã từng xảy ra một trận đại chiến, vẫn còn có một ít khí tức lưu lại, Triệu Bân không cảm nhận được nhưng Nguyệt Thần thì có thể cảm nhận được rất rõ ràng, Linh Lung nhất định cũng có tham chiến, không đúng lúc lại bị biến thành trẻ con, chỉ có điều không biết chính Linh Lung kia có biết hay không thôi.

Quác!

Đại Bằng đã sải cánh bay lên trời, Triệu Bân vẫn ngồi xếp bằng như cũ.

Còn Tiểu Linh Lung thì nằm nghiêng, đôi khi thì thầm gì đó trong mơ.

"Đứa trẻ tội nghiệp".

Thở dài một tiếng, Triệu Bân lại đắm mình vào việc nghiên cứu những cuốn sách cổ.

Không lâu sau, Tiểu Linh Lung tỉnh dậy.

Cô nhóc tuy bé tí nhưng phản ứng lại rất lớn, vừa mở mắt đã hung hăng ngồi bật dậy, dọa cho Triệu Bân giật mình bật ngửa, cảm thấy cô nhóc này không bình thường chút nào.

"Nhóc sao vậy?"

Triệu Bân bước tới, ngập ngừng hỏi.

Tiểu Linh Lung không nói một lời, chỉ sững sờ trong một lúc.

Một lúc lâu sau cô ta mới liếc nhìn Triệu Bân từ trên xuống dưới, cô ta đã bị biến thành con nít, mất hết tu vi, nhưng thần trí vẫn còn minh mẫn.

Bởi thế nên cô ta mới cảm thấy rất kỳ lạ.

Người đàn ông trước mặt này trông rất quen! Đây không phải là tên nhóc đã gạ gẫm cô ta ở chợ đen sao? Sao hắn có thể thoát khỏi dây trói mà chạy ra đây?

Còn nữa, trên đời lại có duyên phận lạ lùng như thế này sao?

Cô ta đánh nhau với La Sinh Môn, giả chết để sống sót, không ngờ lại bị biến thành con nít, cuối cùng lại gặp Triệu Bân trong bộ dáng này, có lẽ là hắn đã cứu cô ta.

"Đói bụng hả?"

Triệu Bân vừa nói vừa lấy một miếng trái cây đưa cho Tiểu Linh Lung, hắn còn tiện tay nhéo mặt cô nhóc một cái, mập mạp hồng hào, cảm giác nhéo vào cũng không tệ lắm.

Chính là tay của hắn cảm thấy rất thích.

Gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Linh Lung liền đen lại.

Lúc trước thì gạ gẫm, bây giờ lại còn dám chạm vào người cô ta.

Nhưng trạng thái của cô ta lúc này đúng là tiến thoái lưỡng nan, không chỉ bị biến thành con nít mà còn mất hết tu vi, cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể trở lại trạng thái tốt nhất.

Vì vậy, cô ta nghĩ tốt hơn hết thì mình phải tỏ ra biết điều.

Lỡ chọc giận tên nhóc này, có khi hắn lại ném cô ta xuống dưới.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Trước đó không lâu cô ta còn đang nói chuyện với Triệu Bân ở trong khu vườn nhỏ, quay qua quay lại liền bị biến thành con nít, lại đúng lúc bị Triệu Bân bắt gặp, đoạn duyên phận này đúng là đặc biệt.Mặc dù Nguyệt Thần biết hết mọi chuyện, nhưng cô ta cũng không nói gì cả.Đây đã là duyên phận rồi, còn cần phải nói nữa sao, sắp tới sẽ còn thú vị hơn.Không nhìn Linh Lung nữa, Nguyệt Thần quay ra liếc nhìn tứ phương.Nơi này chắc chắn đã từng xảy ra một trận đại chiến, vẫn còn có một ít khí tức lưu lại, Triệu Bân không cảm nhận được nhưng Nguyệt Thần thì có thể cảm nhận được rất rõ ràng, Linh Lung nhất định cũng có tham chiến, không đúng lúc lại bị biến thành trẻ con, chỉ có điều không biết chính Linh Lung kia có biết hay không thôi.Quác!Đại Bằng đã sải cánh bay lên trời, Triệu Bân vẫn ngồi xếp bằng như cũ.Còn Tiểu Linh Lung thì nằm nghiêng, đôi khi thì thầm gì đó trong mơ."Đứa trẻ tội nghiệp".Thở dài một tiếng, Triệu Bân lại đắm mình vào việc nghiên cứu những cuốn sách cổ.Không lâu sau, Tiểu Linh Lung tỉnh dậy.Cô nhóc tuy bé tí nhưng phản ứng lại rất lớn, vừa mở mắt đã hung hăng ngồi bật dậy, dọa cho Triệu Bân giật mình bật ngửa, cảm thấy cô nhóc này không bình thường chút nào."Nhóc sao vậy?"Triệu Bân bước tới, ngập ngừng hỏi.Tiểu Linh Lung không nói một lời, chỉ sững sờ trong một lúc.Một lúc lâu sau cô ta mới liếc nhìn Triệu Bân từ trên xuống dưới, cô ta đã bị biến thành con nít, mất hết tu vi, nhưng thần trí vẫn còn minh mẫn.Bởi thế nên cô ta mới cảm thấy rất kỳ lạ.Người đàn ông trước mặt này trông rất quen! Đây không phải là tên nhóc đã gạ gẫm cô ta ở chợ đen sao? Sao hắn có thể thoát khỏi dây trói mà chạy ra đây?Còn nữa, trên đời lại có duyên phận lạ lùng như thế này sao?Cô ta đánh nhau với La Sinh Môn, giả chết để sống sót, không ngờ lại bị biến thành con nít, cuối cùng lại gặp Triệu Bân trong bộ dáng này, có lẽ là hắn đã cứu cô ta."Đói bụng hả?"Triệu Bân vừa nói vừa lấy một miếng trái cây đưa cho Tiểu Linh Lung, hắn còn tiện tay nhéo mặt cô nhóc một cái, mập mạp hồng hào, cảm giác nhéo vào cũng không tệ lắm.Chính là tay của hắn cảm thấy rất thích.Gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Linh Lung liền đen lại.Lúc trước thì gạ gẫm, bây giờ lại còn dám chạm vào người cô ta.Nhưng trạng thái của cô ta lúc này đúng là tiến thoái lưỡng nan, không chỉ bị biến thành con nít mà còn mất hết tu vi, cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể trở lại trạng thái tốt nhất.Vì vậy, cô ta nghĩ tốt hơn hết thì mình phải tỏ ra biết điều.Lỡ chọc giận tên nhóc này, có khi hắn lại ném cô ta xuống dưới..

Chương 347: 347: Chính Là Tay Của Hắn Cảm Thấy Rất Thích