Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 360: 360: Cho Nổ Vong Nguyệt Lâu
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhưng hắn cũng là người anh hùng mà cho dù sắp chết cũng muốn bảo vệ cô ta chặt chẽ trong lòng.Chuyện này khiến cho cô ta cảm thấy rất bối rối.Chỉ có điều, cái ôm của hắn cũng khiến cho cô ta cảm thấy rất ấm áp.Cốc!Đại Bằng cánh vàng được thông linh, sải cánh bay cao.“Sợ chết khiếp rồi đúng không?”Triệu Bân cười dịu dàng, ôm lấy Tiểu Linh Lung suốt dọc đường.Nhưng người ta thì lại không hề thấy vui!Không có tu vi nên mới ngượng ngùng như thế, cô ta cũng không dám mở miệng nói chuyện, chỉ sợ tên nhóc này nhận ra mình, nếu như hắn muốn giết người diệt khẩu thì thật điên rồ quá rồi.“Thú vị!”Nguyệt Thần hứng thú quan sát nhưng vẫn chưa nói với Triệu Bân.Cô ta đang đợi.Đợi cái gì? Đợi đến ngày Tiểu Linh Lung khôi phục tu vi, khi ấy nhất định sẽ rất náo nhiệt.Đến lúc đó, đồ đệ bảo bối của cô ta nhất định sẽ không tránh khỏi một trận đòn ra trò, cô ta giỏi nhất là gài đồ đệ của mình mà.Nếu để Triệu Bân biết được thì nhất định hắn sẽ thấy rất “được an ủi”.“Phụ thân, đợi con!”Triệu Bân hít một hơi thật sâu, Đại Bằng gia tăng tốc độ.Hôm nay là trận thi đấu vào tháng ba.Cũng may, với tốc độ của Đại Bằng thì hắn miễn cưỡng cũng có thể về kịp lúc, chủ yếu là lần này ra ngoài đã xảy ra quá nhiều chuyện ngoài dự liệu, kế hoạch không theo kịp thay đổi.Thành Vong Cổ hôm nay vẫn đông đúc như vậy.Nhà họ Triệu hôm nay cũng náo nhiệt hơn ngày thường rất nhiều, nhà họ Triệu đã được tháo phong, Triệu Uyên cũng đã xuất quan, người của cả gia tộc đều tập trung ở khu diễn võ, tại đó có một đài thi đấu, trận đấu được định vào ba tháng trước phải được diễn ra đúng thời gian.Có điều, sắc mặt của các trưởng lão lại rất khó coi.Thời gian này phong tỏa gia tộc, cách biệt với thế giới bên ngoài, không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, tối qua kết thúc phong tỏa, họ đã bất ngờ đến mức suýt rớt quai hàm.Chuyện lớn nào cũng có phần Triệu Bân, không ngờ hắn lại nối được linh mạch, còn có thể tu luyện, hơn nữa là tăng cấp thần tốc.Thắng được cửa hàng binh khí của nhà họ Liễu.Cho nổ Vong Nguyệt Lâu.Đánh nhau với Nghiêm Khang ở ngoài thành.Đánh bại Khô Sơn ở trong thành..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhưng hắn cũng là người anh hùng mà cho dù sắp chết cũng muốn bảo vệ cô ta chặt chẽ trong lòng.
Chuyện này khiến cho cô ta cảm thấy rất bối rối.
Chỉ có điều, cái ôm của hắn cũng khiến cho cô ta cảm thấy rất ấm áp.
Cốc!
Đại Bằng cánh vàng được thông linh, sải cánh bay cao.
“Sợ chết khiếp rồi đúng không?”
Triệu Bân cười dịu dàng, ôm lấy Tiểu Linh Lung suốt dọc đường.
Nhưng người ta thì lại không hề thấy vui!
Không có tu vi nên mới ngượng ngùng như thế, cô ta cũng không dám mở miệng nói chuyện, chỉ sợ tên nhóc này nhận ra mình, nếu như hắn muốn giết người diệt khẩu thì thật điên rồ quá rồi.
“Thú vị!”
Nguyệt Thần hứng thú quan sát nhưng vẫn chưa nói với Triệu Bân.
Cô ta đang đợi.
Đợi cái gì? Đợi đến ngày Tiểu Linh Lung khôi phục tu vi, khi ấy nhất định sẽ rất náo nhiệt.
Đến lúc đó, đồ đệ bảo bối của cô ta nhất định sẽ không tránh khỏi một trận đòn ra trò, cô ta giỏi nhất là gài đồ đệ của mình mà.
Nếu để Triệu Bân biết được thì nhất định hắn sẽ thấy rất “được an ủi”.
“Phụ thân, đợi con!”
Triệu Bân hít một hơi thật sâu, Đại Bằng gia tăng tốc độ.
Hôm nay là trận thi đấu vào tháng ba.
Cũng may, với tốc độ của Đại Bằng thì hắn miễn cưỡng cũng có thể về kịp lúc, chủ yếu là lần này ra ngoài đã xảy ra quá nhiều chuyện ngoài dự liệu, kế hoạch không theo kịp thay đổi.
Thành Vong Cổ hôm nay vẫn đông đúc như vậy.
Nhà họ Triệu hôm nay cũng náo nhiệt hơn ngày thường rất nhiều, nhà họ Triệu đã được tháo phong, Triệu Uyên cũng đã xuất quan, người của cả gia tộc đều tập trung ở khu diễn võ, tại đó có một đài thi đấu, trận đấu được định vào ba tháng trước phải được diễn ra đúng thời gian.
Có điều, sắc mặt của các trưởng lão lại rất khó coi.
Thời gian này phong tỏa gia tộc, cách biệt với thế giới bên ngoài, không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, tối qua kết thúc phong tỏa, họ đã bất ngờ đến mức suýt rớt quai hàm.
Chuyện lớn nào cũng có phần Triệu Bân, không ngờ hắn lại nối được linh mạch, còn có thể tu luyện, hơn nữa là tăng cấp thần tốc.
Thắng được cửa hàng binh khí của nhà họ Liễu.
Cho nổ Vong Nguyệt Lâu.
Đánh nhau với Nghiêm Khang ở ngoài thành.
Đánh bại Khô Sơn ở trong thành.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhưng hắn cũng là người anh hùng mà cho dù sắp chết cũng muốn bảo vệ cô ta chặt chẽ trong lòng.Chuyện này khiến cho cô ta cảm thấy rất bối rối.Chỉ có điều, cái ôm của hắn cũng khiến cho cô ta cảm thấy rất ấm áp.Cốc!Đại Bằng cánh vàng được thông linh, sải cánh bay cao.“Sợ chết khiếp rồi đúng không?”Triệu Bân cười dịu dàng, ôm lấy Tiểu Linh Lung suốt dọc đường.Nhưng người ta thì lại không hề thấy vui!Không có tu vi nên mới ngượng ngùng như thế, cô ta cũng không dám mở miệng nói chuyện, chỉ sợ tên nhóc này nhận ra mình, nếu như hắn muốn giết người diệt khẩu thì thật điên rồ quá rồi.“Thú vị!”Nguyệt Thần hứng thú quan sát nhưng vẫn chưa nói với Triệu Bân.Cô ta đang đợi.Đợi cái gì? Đợi đến ngày Tiểu Linh Lung khôi phục tu vi, khi ấy nhất định sẽ rất náo nhiệt.Đến lúc đó, đồ đệ bảo bối của cô ta nhất định sẽ không tránh khỏi một trận đòn ra trò, cô ta giỏi nhất là gài đồ đệ của mình mà.Nếu để Triệu Bân biết được thì nhất định hắn sẽ thấy rất “được an ủi”.“Phụ thân, đợi con!”Triệu Bân hít một hơi thật sâu, Đại Bằng gia tăng tốc độ.Hôm nay là trận thi đấu vào tháng ba.Cũng may, với tốc độ của Đại Bằng thì hắn miễn cưỡng cũng có thể về kịp lúc, chủ yếu là lần này ra ngoài đã xảy ra quá nhiều chuyện ngoài dự liệu, kế hoạch không theo kịp thay đổi.Thành Vong Cổ hôm nay vẫn đông đúc như vậy.Nhà họ Triệu hôm nay cũng náo nhiệt hơn ngày thường rất nhiều, nhà họ Triệu đã được tháo phong, Triệu Uyên cũng đã xuất quan, người của cả gia tộc đều tập trung ở khu diễn võ, tại đó có một đài thi đấu, trận đấu được định vào ba tháng trước phải được diễn ra đúng thời gian.Có điều, sắc mặt của các trưởng lão lại rất khó coi.Thời gian này phong tỏa gia tộc, cách biệt với thế giới bên ngoài, không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, tối qua kết thúc phong tỏa, họ đã bất ngờ đến mức suýt rớt quai hàm.Chuyện lớn nào cũng có phần Triệu Bân, không ngờ hắn lại nối được linh mạch, còn có thể tu luyện, hơn nữa là tăng cấp thần tốc.Thắng được cửa hàng binh khí của nhà họ Liễu.Cho nổ Vong Nguyệt Lâu.Đánh nhau với Nghiêm Khang ở ngoài thành.Đánh bại Khô Sơn ở trong thành..