Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 373: 373: “triệu Bân Không Ngờ Tới Phải Không!”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Có trưởng lão lên tiếng, là nói với đại trưởng lão, cấm thuật cắn ngược rất đáng sợ.Như Triệu Dương mà không đủ mạnh thì rất có thể sẽ bị phế.“Thắng đã rồi nói”.Đại trưởng lão hít sâu một hơi, cắn răng nói.Cấm thuật cũng mở rồi, bỏ cái giá cao như thế, còn hơn cả thiếu chủ nhiều.Nếu cắn ngược, lão ta tìm linh dược áp chế cho Triệu Dương là được.Cho nên nói, Triệu Dương điên, lão ta cũng điên theo rồi.Vẫn là lợi ích và quyền lợi làm cho lão ta mất hết sự bình tĩnh.“Triệu Bân, không ngờ tới phải không!”Triệu Dương cười âm hiểm, lúc này hắn ta không chỉ dữ tợn mà còn giống ác quỷ nữa.Triệu Bân không đáp, khí thế nháy mắt tiến l*n đ*nh phong.Triệu Dương có lực chiến đấu cảnh giới Huyền Dương, vậy hắn cũng phải vận dụng toàn lực thôi.“Giết!”Triệu Dương rống lên, một bước đạp nát đài chiến đấu, xông tới với khí huyết bạo ngược.Hắn ta của hiện tại như một đại ma đầu, một chưởng mạnh mẽ bạo liệt, khí thế kéo lên đến cực điểm, ánh mắt đã mất đi sự thanh tỉnh.Triệu Bân không đối chọi, chân đạp bước phong thần né qua.Điều khiến hắn kinh ngạc là, Triệu Dương lúc này lại đuổi theo kịp tốc độ của bước phong thần.Một chưởng như đao sắc bổ xuống.Nếu là cảnh giới Chân Linh tầng bốn bình thường thì chắc chắn sẽ bị chết tươi ngay.Lực chiến đấu của cảnh giới Huyền Dương cực kỳ mạnh mẽ.Trong một ý niệm, hắn lại tránh đi.Triệu Dương vẫn đuổi kịp tốc độ kia như cũ, một quyền một chưởng đấm vào.Khóe miệng Triệu Bân chảy máu, lui lại từng bước.Không kể cái khác, chỉ nguyên sức mạnh thì hắn đã kém hơn.Giết!Triệu Dương như một con sư tử điên cuồng, nhào tới trước mặt, khí khát máu càng nồng đậm.Triệu Bân không sợ, đón đầu mà tới, há miệng một tiếng Hổ Gầm Long Ngâm, cộng hưởng với võ hồn.Một tiếng rống mang theo tiếng rồng ngâm mơ hồ, sóng âm cực kỳ mạnh mẽ.Hự...!Triệu Dương hự một tiếng, bị sóng âm tấn công, đầu óc nhất thời choáng váng.Hắn ta đúng là có lực chiến đấu ở cảnh giới Huyền Dương, nhưng lực tinh thần thì không kháng nổi..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Có trưởng lão lên tiếng, là nói với đại trưởng lão, cấm thuật cắn ngược rất đáng sợ.

Như Triệu Dương mà không đủ mạnh thì rất có thể sẽ bị phế.

“Thắng đã rồi nói”.

Đại trưởng lão hít sâu một hơi, cắn răng nói.

Cấm thuật cũng mở rồi, bỏ cái giá cao như thế, còn hơn cả thiếu chủ nhiều.

Nếu cắn ngược, lão ta tìm linh dược áp chế cho Triệu Dương là được.

Cho nên nói, Triệu Dương điên, lão ta cũng điên theo rồi.

Vẫn là lợi ích và quyền lợi làm cho lão ta mất hết sự bình tĩnh.

“Triệu Bân, không ngờ tới phải không!”

Triệu Dương cười âm hiểm, lúc này hắn ta không chỉ dữ tợn mà còn giống ác quỷ nữa.

Triệu Bân không đáp, khí thế nháy mắt tiến l*n đ*nh phong.

Triệu Dương có lực chiến đấu cảnh giới Huyền Dương, vậy hắn cũng phải vận dụng toàn lực thôi.

“Giết!”

Triệu Dương rống lên, một bước đạp nát đài chiến đấu, xông tới với khí huyết bạo ngược.

Hắn ta của hiện tại như một đại ma đầu, một chưởng mạnh mẽ bạo liệt, khí thế kéo lên đến cực điểm, ánh mắt đã mất đi sự thanh tỉnh.

Triệu Bân không đối chọi, chân đạp bước phong thần né qua.

Điều khiến hắn kinh ngạc là, Triệu Dương lúc này lại đuổi theo kịp tốc độ của bước phong thần.

Một chưởng như đao sắc bổ xuống.

Nếu là cảnh giới Chân Linh tầng bốn bình thường thì chắc chắn sẽ bị chết tươi ngay.

Lực chiến đấu của cảnh giới Huyền Dương cực kỳ mạnh mẽ.

Trong một ý niệm, hắn lại tránh đi.

Triệu Dương vẫn đuổi kịp tốc độ kia như cũ, một quyền một chưởng đấm vào.

Khóe miệng Triệu Bân chảy máu, lui lại từng bước.

Không kể cái khác, chỉ nguyên sức mạnh thì hắn đã kém hơn.

Giết!

Triệu Dương như một con sư tử điên cuồng, nhào tới trước mặt, khí khát máu càng nồng đậm.

Triệu Bân không sợ, đón đầu mà tới, há miệng một tiếng Hổ Gầm Long Ngâm, cộng hưởng với võ hồn.

Một tiếng rống mang theo tiếng rồng ngâm mơ hồ, sóng âm cực kỳ mạnh mẽ.

Hự...!

Triệu Dương hự một tiếng, bị sóng âm tấn công, đầu óc nhất thời choáng váng.

Hắn ta đúng là có lực chiến đấu ở cảnh giới Huyền Dương, nhưng lực tinh thần thì không kháng nổi.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Có trưởng lão lên tiếng, là nói với đại trưởng lão, cấm thuật cắn ngược rất đáng sợ.Như Triệu Dương mà không đủ mạnh thì rất có thể sẽ bị phế.“Thắng đã rồi nói”.Đại trưởng lão hít sâu một hơi, cắn răng nói.Cấm thuật cũng mở rồi, bỏ cái giá cao như thế, còn hơn cả thiếu chủ nhiều.Nếu cắn ngược, lão ta tìm linh dược áp chế cho Triệu Dương là được.Cho nên nói, Triệu Dương điên, lão ta cũng điên theo rồi.Vẫn là lợi ích và quyền lợi làm cho lão ta mất hết sự bình tĩnh.“Triệu Bân, không ngờ tới phải không!”Triệu Dương cười âm hiểm, lúc này hắn ta không chỉ dữ tợn mà còn giống ác quỷ nữa.Triệu Bân không đáp, khí thế nháy mắt tiến l*n đ*nh phong.Triệu Dương có lực chiến đấu cảnh giới Huyền Dương, vậy hắn cũng phải vận dụng toàn lực thôi.“Giết!”Triệu Dương rống lên, một bước đạp nát đài chiến đấu, xông tới với khí huyết bạo ngược.Hắn ta của hiện tại như một đại ma đầu, một chưởng mạnh mẽ bạo liệt, khí thế kéo lên đến cực điểm, ánh mắt đã mất đi sự thanh tỉnh.Triệu Bân không đối chọi, chân đạp bước phong thần né qua.Điều khiến hắn kinh ngạc là, Triệu Dương lúc này lại đuổi theo kịp tốc độ của bước phong thần.Một chưởng như đao sắc bổ xuống.Nếu là cảnh giới Chân Linh tầng bốn bình thường thì chắc chắn sẽ bị chết tươi ngay.Lực chiến đấu của cảnh giới Huyền Dương cực kỳ mạnh mẽ.Trong một ý niệm, hắn lại tránh đi.Triệu Dương vẫn đuổi kịp tốc độ kia như cũ, một quyền một chưởng đấm vào.Khóe miệng Triệu Bân chảy máu, lui lại từng bước.Không kể cái khác, chỉ nguyên sức mạnh thì hắn đã kém hơn.Giết!Triệu Dương như một con sư tử điên cuồng, nhào tới trước mặt, khí khát máu càng nồng đậm.Triệu Bân không sợ, đón đầu mà tới, há miệng một tiếng Hổ Gầm Long Ngâm, cộng hưởng với võ hồn.Một tiếng rống mang theo tiếng rồng ngâm mơ hồ, sóng âm cực kỳ mạnh mẽ.Hự...!Triệu Dương hự một tiếng, bị sóng âm tấn công, đầu óc nhất thời choáng váng.Hắn ta đúng là có lực chiến đấu ở cảnh giới Huyền Dương, nhưng lực tinh thần thì không kháng nổi..

Chương 373: 373: “triệu Bân Không Ngờ Tới Phải Không!”