Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 378: 378: Nguyện Mẹ Ở Trên Trời Có Linh Thiêng
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Cha, nghỉ ngơi sớm đi”, Triệu Bân cười nói."Không vội, lại đây".Triệu Uyên xua tay, kéo Triệu Bân đi vào trong.Tối nay ông ấy rất vui, cho nên uống cũng rất nhiều, bước đi loạng choạng."Ta đưa con đi gặp mẹ".Triệu Uyên vừa nói vừa mở cửa phòng.Triệu Bân đã đến căn phòng này không biết bao nhiêu lần, nhưng hắn không ngờ trong phòng còn có ẩn chứa huyền cơ.Ông!Triệu Uyên mở ra cơ quan, một cánh cổng đá mở toang ra, nối thẳng xuống lòng đất, dưới bậc thang đá cuối cùng lại có một cánh cổng đá khác, khi mở ra lại có thể thấy một tòa địa cung rộng mấy chục trượng bên trong.Bên trong còn có ánh nến tràn đầy.Ở đây còn có một cái giường băng ngọc, trên giường có một người phụ nữ đang nằm, người phụ nữ cũng bị đóng băng, giống như một bức tượng băng, không biết đã ngủ say bao nhiêu năm.Triệu Bân đã rơi lệ đầy mặt.Đó là mẹ của hắn, hắn biết rõ điều đó.Trong trí nhớ của hắn, mẹ của hắn đã được an táng, hắn không ngờ cha hắn còn phong ấn thi thể của mẹ hắn ở đây, không để cho mẹ hắn một thân một mình nằm dưới lòng đất.Ông ấy đã lừa gạt tất cả mọi người, ngay cả con trai như hắn cũng chẳng hề hay biết gì."Phù Dung, con trai của chúng ta đã lớn rồi".Triệu Uyên cầm nhang c*m v** lư hương, nước mắt chảy ra lóe sáng dưới ánh nến, vợ của ông ấy ngủ thật bình yên, dường như nơi khóe mắt còn còn vương lại chút nước mắt, thần sắc đĩnh đạc, còn có chút không nỡ, không nỡ bỏ lại chồng, cũng không nỡ bỏ lại đứa con trai."Nguyện mẹ ở trên trời có linh thiêng".Triệu Bân nghẹn ngào, phất tay áo ném ra một vật, đó chính là đầu lâu của Cô Lang dạ hành, năm xưa chính tên ác nhân này đã đoạt đi tính mạng của mẹ hắn."Chính là gã..."Nước mắt trong mắt Triệu Uyên ngay lập tức khô cạn, chỉ ánh lên một tia sáng lạnh lẽo.Đã rất lâu rồi, nhưng ông ấy vẫn có thể nhận ra gã trong nháy mắt.Bao nhiêu năm qua ông ấy đã điên cuồng tìm kiếm, nhưng cũng không thể tìm được.Không ngờ Triệu Bân lại có thể tìm được gã."Dùng đầu của kẻ thù truy điệu nàng, nguyện nàng trên trời có linh thiêng".Đây là lời thề độc mà ông ấy đã nói ra năm xưa.Gần mười năm ông ấy không hoàn thành tâm nguyện, cuối cùng con trai đã thay ông ấy làm được."Tú Nhi, mẹ ta có thể sống lại được không?".
“Cha, nghỉ ngơi sớm đi”, Triệu Bân cười nói.
"Không vội, lại đây".
Triệu Uyên xua tay, kéo Triệu Bân đi vào trong.
Tối nay ông ấy rất vui, cho nên uống cũng rất nhiều, bước đi loạng choạng.
"Ta đưa con đi gặp mẹ".
Triệu Uyên vừa nói vừa mở cửa phòng.
Triệu Bân đã đến căn phòng này không biết bao nhiêu lần, nhưng hắn không ngờ trong phòng còn có ẩn chứa huyền cơ.
Ông!
Triệu Uyên mở ra cơ quan, một cánh cổng đá mở toang ra, nối thẳng xuống lòng đất, dưới bậc thang đá cuối cùng lại có một cánh cổng đá khác, khi mở ra lại có thể thấy một tòa địa cung rộng mấy chục trượng bên trong.
Bên trong còn có ánh nến tràn đầy.
Ở đây còn có một cái giường băng ngọc, trên giường có một người phụ nữ đang nằm, người phụ nữ cũng bị đóng băng, giống như một bức tượng băng, không biết đã ngủ say bao nhiêu năm.
Triệu Bân đã rơi lệ đầy mặt.
Đó là mẹ của hắn, hắn biết rõ điều đó.
Trong trí nhớ của hắn, mẹ của hắn đã được an táng, hắn không ngờ cha hắn còn phong ấn thi thể của mẹ hắn ở đây, không để cho mẹ hắn một thân một mình nằm dưới lòng đất.
Ông ấy đã lừa gạt tất cả mọi người, ngay cả con trai như hắn cũng chẳng hề hay biết gì.
"Phù Dung, con trai của chúng ta đã lớn rồi".
Triệu Uyên cầm nhang c*m v** lư hương, nước mắt chảy ra lóe sáng dưới ánh nến, vợ của ông ấy ngủ thật bình yên, dường như nơi khóe mắt còn còn vương lại chút nước mắt, thần sắc đĩnh đạc, còn có chút không nỡ, không nỡ bỏ lại chồng, cũng không nỡ bỏ lại đứa con trai.
"Nguyện mẹ ở trên trời có linh thiêng".
Triệu Bân nghẹn ngào, phất tay áo ném ra một vật, đó chính là đầu lâu của Cô Lang dạ hành, năm xưa chính tên ác nhân này đã đoạt đi tính mạng của mẹ hắn.
"Chính là gã..."
Nước mắt trong mắt Triệu Uyên ngay lập tức khô cạn, chỉ ánh lên một tia sáng lạnh lẽo.
Đã rất lâu rồi, nhưng ông ấy vẫn có thể nhận ra gã trong nháy mắt.
Bao nhiêu năm qua ông ấy đã điên cuồng tìm kiếm, nhưng cũng không thể tìm được.
Không ngờ Triệu Bân lại có thể tìm được gã.
"Dùng đầu của kẻ thù truy điệu nàng, nguyện nàng trên trời có linh thiêng".
Đây là lời thề độc mà ông ấy đã nói ra năm xưa.
Gần mười năm ông ấy không hoàn thành tâm nguyện, cuối cùng con trai đã thay ông ấy làm được.
"Tú Nhi, mẹ ta có thể sống lại được không?".
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Cha, nghỉ ngơi sớm đi”, Triệu Bân cười nói."Không vội, lại đây".Triệu Uyên xua tay, kéo Triệu Bân đi vào trong.Tối nay ông ấy rất vui, cho nên uống cũng rất nhiều, bước đi loạng choạng."Ta đưa con đi gặp mẹ".Triệu Uyên vừa nói vừa mở cửa phòng.Triệu Bân đã đến căn phòng này không biết bao nhiêu lần, nhưng hắn không ngờ trong phòng còn có ẩn chứa huyền cơ.Ông!Triệu Uyên mở ra cơ quan, một cánh cổng đá mở toang ra, nối thẳng xuống lòng đất, dưới bậc thang đá cuối cùng lại có một cánh cổng đá khác, khi mở ra lại có thể thấy một tòa địa cung rộng mấy chục trượng bên trong.Bên trong còn có ánh nến tràn đầy.Ở đây còn có một cái giường băng ngọc, trên giường có một người phụ nữ đang nằm, người phụ nữ cũng bị đóng băng, giống như một bức tượng băng, không biết đã ngủ say bao nhiêu năm.Triệu Bân đã rơi lệ đầy mặt.Đó là mẹ của hắn, hắn biết rõ điều đó.Trong trí nhớ của hắn, mẹ của hắn đã được an táng, hắn không ngờ cha hắn còn phong ấn thi thể của mẹ hắn ở đây, không để cho mẹ hắn một thân một mình nằm dưới lòng đất.Ông ấy đã lừa gạt tất cả mọi người, ngay cả con trai như hắn cũng chẳng hề hay biết gì."Phù Dung, con trai của chúng ta đã lớn rồi".Triệu Uyên cầm nhang c*m v** lư hương, nước mắt chảy ra lóe sáng dưới ánh nến, vợ của ông ấy ngủ thật bình yên, dường như nơi khóe mắt còn còn vương lại chút nước mắt, thần sắc đĩnh đạc, còn có chút không nỡ, không nỡ bỏ lại chồng, cũng không nỡ bỏ lại đứa con trai."Nguyện mẹ ở trên trời có linh thiêng".Triệu Bân nghẹn ngào, phất tay áo ném ra một vật, đó chính là đầu lâu của Cô Lang dạ hành, năm xưa chính tên ác nhân này đã đoạt đi tính mạng của mẹ hắn."Chính là gã..."Nước mắt trong mắt Triệu Uyên ngay lập tức khô cạn, chỉ ánh lên một tia sáng lạnh lẽo.Đã rất lâu rồi, nhưng ông ấy vẫn có thể nhận ra gã trong nháy mắt.Bao nhiêu năm qua ông ấy đã điên cuồng tìm kiếm, nhưng cũng không thể tìm được.Không ngờ Triệu Bân lại có thể tìm được gã."Dùng đầu của kẻ thù truy điệu nàng, nguyện nàng trên trời có linh thiêng".Đây là lời thề độc mà ông ấy đã nói ra năm xưa.Gần mười năm ông ấy không hoàn thành tâm nguyện, cuối cùng con trai đã thay ông ấy làm được."Tú Nhi, mẹ ta có thể sống lại được không?".