Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 422: 422: Bởi Vì Trông Hắn Lúc Này Quá Đen!

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Dưới ánh trăng, gió đêm mát rượi.Triệu Bân bừng tỉnh, tinh thần sáng láng, sau khi dung hợp tinh kim Phượng Thể, hắn không chỉ nâng cao thể chất mà còn luyện ra được Thiên Nhãn, người xưa có câu trong cái rủi có cái may đúng là chính xác, nếu như hắn không đọ sức với kẻ áo đen thì cũng sẽ không bị đánh bay, nếu như hắn không bị đánh bay thì cũng sẽ không trôi tới chỗ này, nếu như hắn không trôi tới chỗ này thì cũng sẽ không vào được...!Thật giống như tất cả mọi chuyện đều đã được định trước.Ọc ọc!Cái bụng của hắn đã bắt đầu réo lên.Hắn không suy nghĩ nhiều, xoay người chạy vọt vào núi rừng, hắn đã đói đến phát hoảng rồi.Hắn đốt một đống lửa, treo một con heo rừng lên nướng.Triệu Bân ngồi xếp bằng, trong tay còn cầm một tấm bản đồ.Hắn đang muốn tìm vị trí của hang động Quỷ Minh.Hắn nhất định phải đi đến cấm địa đó, mẹ của hắn vẫn còn chờ hoa Hồn Linh cứu mạng.Trong lúc hắn đang xem bản đồ thì chợt nghe thấy tiếng gió rít.Triệu Bân ngước mắt lên, dường như nhìn thấy có một đám mây đỏ đang vần vũ, nói chính xác thì đó là một con chim màu đỏ lớn, nó là một loại thú cưỡi gọi là Huyết Nhạn, trên lưng của nó có chở theo một người mặc y phục màu đen, rất khó nhìn rõ hình dáng của người đó.Trong khi hắn đang lặng lẽ quan sát, con Huyết Nhạn đã sà xuống.Có lẽ chủ nhân của Huyết Nhạn đã phát hiện ra Triệu Bân bởi vì đống lửa quá lớn.Thấy vậy, Triệu Bân liền muốn bỏ chạy.Hoang sơn dã lĩnh là nơi tốt nhất để giết người cướp của.Nhưng sau khi cảm ứng được tu vi của kẻ áo đen, hắn lại tự động ngồi yên tại chỗ, tu vi của đối phương không quá cao, chỉ là cảnh giới Huyền Dương tầng 1, hắn hoàn toàn có thể ứng phó.Vèo!Huyết Nhạn đã áp sát, đôi cánh giương ra rộng mấy trượng, lúc đáp xuống tạo ra một cơn lốc quét qua đống lửa, thổi tro bụi bay đầy mặt Triệu Bân.Triệu Bân rất khó chịu.Lúc này hắn mới nhìn thấy rõ chủ nhân của Huyết Nhạn.Kẻ đó là một thanh niên trông rất nữ tính.Hắn nhìn kẻ đó, kẻ đó cũng đang nhìn hắn, vẻ mặt còn lộ ra chút kỳ quái.Bởi vì trông hắn lúc này quá đen!.

Dưới ánh trăng, gió đêm mát rượi.

Triệu Bân bừng tỉnh, tinh thần sáng láng, sau khi dung hợp tinh kim Phượng Thể, hắn không chỉ nâng cao thể chất mà còn luyện ra được Thiên Nhãn, người xưa có câu trong cái rủi có cái may đúng là chính xác, nếu như hắn không đọ sức với kẻ áo đen thì cũng sẽ không bị đánh bay, nếu như hắn không bị đánh bay thì cũng sẽ không trôi tới chỗ này, nếu như hắn không trôi tới chỗ này thì cũng sẽ không vào được...!

Thật giống như tất cả mọi chuyện đều đã được định trước.

Ọc ọc!

Cái bụng của hắn đã bắt đầu réo lên.

Hắn không suy nghĩ nhiều, xoay người chạy vọt vào núi rừng, hắn đã đói đến phát hoảng rồi.

Hắn đốt một đống lửa, treo một con heo rừng lên nướng.

Triệu Bân ngồi xếp bằng, trong tay còn cầm một tấm bản đồ.

Hắn đang muốn tìm vị trí của hang động Quỷ Minh.

Hắn nhất định phải đi đến cấm địa đó, mẹ của hắn vẫn còn chờ hoa Hồn Linh cứu mạng.

Trong lúc hắn đang xem bản đồ thì chợt nghe thấy tiếng gió rít.

Triệu Bân ngước mắt lên, dường như nhìn thấy có một đám mây đỏ đang vần vũ, nói chính xác thì đó là một con chim màu đỏ lớn, nó là một loại thú cưỡi gọi là Huyết Nhạn, trên lưng của nó có chở theo một người mặc y phục màu đen, rất khó nhìn rõ hình dáng của người đó.

Trong khi hắn đang lặng lẽ quan sát, con Huyết Nhạn đã sà xuống.

Có lẽ chủ nhân của Huyết Nhạn đã phát hiện ra Triệu Bân bởi vì đống lửa quá lớn.

Thấy vậy, Triệu Bân liền muốn bỏ chạy.

Hoang sơn dã lĩnh là nơi tốt nhất để giết người cướp của.

Nhưng sau khi cảm ứng được tu vi của kẻ áo đen, hắn lại tự động ngồi yên tại chỗ, tu vi của đối phương không quá cao, chỉ là cảnh giới Huyền Dương tầng 1, hắn hoàn toàn có thể ứng phó.

Vèo!

Huyết Nhạn đã áp sát, đôi cánh giương ra rộng mấy trượng, lúc đáp xuống tạo ra một cơn lốc quét qua đống lửa, thổi tro bụi bay đầy mặt Triệu Bân.

Triệu Bân rất khó chịu.

Lúc này hắn mới nhìn thấy rõ chủ nhân của Huyết Nhạn.

Kẻ đó là một thanh niên trông rất nữ tính.

Hắn nhìn kẻ đó, kẻ đó cũng đang nhìn hắn, vẻ mặt còn lộ ra chút kỳ quái.

Bởi vì trông hắn lúc này quá đen!.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Dưới ánh trăng, gió đêm mát rượi.Triệu Bân bừng tỉnh, tinh thần sáng láng, sau khi dung hợp tinh kim Phượng Thể, hắn không chỉ nâng cao thể chất mà còn luyện ra được Thiên Nhãn, người xưa có câu trong cái rủi có cái may đúng là chính xác, nếu như hắn không đọ sức với kẻ áo đen thì cũng sẽ không bị đánh bay, nếu như hắn không bị đánh bay thì cũng sẽ không trôi tới chỗ này, nếu như hắn không trôi tới chỗ này thì cũng sẽ không vào được...!Thật giống như tất cả mọi chuyện đều đã được định trước.Ọc ọc!Cái bụng của hắn đã bắt đầu réo lên.Hắn không suy nghĩ nhiều, xoay người chạy vọt vào núi rừng, hắn đã đói đến phát hoảng rồi.Hắn đốt một đống lửa, treo một con heo rừng lên nướng.Triệu Bân ngồi xếp bằng, trong tay còn cầm một tấm bản đồ.Hắn đang muốn tìm vị trí của hang động Quỷ Minh.Hắn nhất định phải đi đến cấm địa đó, mẹ của hắn vẫn còn chờ hoa Hồn Linh cứu mạng.Trong lúc hắn đang xem bản đồ thì chợt nghe thấy tiếng gió rít.Triệu Bân ngước mắt lên, dường như nhìn thấy có một đám mây đỏ đang vần vũ, nói chính xác thì đó là một con chim màu đỏ lớn, nó là một loại thú cưỡi gọi là Huyết Nhạn, trên lưng của nó có chở theo một người mặc y phục màu đen, rất khó nhìn rõ hình dáng của người đó.Trong khi hắn đang lặng lẽ quan sát, con Huyết Nhạn đã sà xuống.Có lẽ chủ nhân của Huyết Nhạn đã phát hiện ra Triệu Bân bởi vì đống lửa quá lớn.Thấy vậy, Triệu Bân liền muốn bỏ chạy.Hoang sơn dã lĩnh là nơi tốt nhất để giết người cướp của.Nhưng sau khi cảm ứng được tu vi của kẻ áo đen, hắn lại tự động ngồi yên tại chỗ, tu vi của đối phương không quá cao, chỉ là cảnh giới Huyền Dương tầng 1, hắn hoàn toàn có thể ứng phó.Vèo!Huyết Nhạn đã áp sát, đôi cánh giương ra rộng mấy trượng, lúc đáp xuống tạo ra một cơn lốc quét qua đống lửa, thổi tro bụi bay đầy mặt Triệu Bân.Triệu Bân rất khó chịu.Lúc này hắn mới nhìn thấy rõ chủ nhân của Huyết Nhạn.Kẻ đó là một thanh niên trông rất nữ tính.Hắn nhìn kẻ đó, kẻ đó cũng đang nhìn hắn, vẻ mặt còn lộ ra chút kỳ quái.Bởi vì trông hắn lúc này quá đen!.

Chương 422: 422: Bởi Vì Trông Hắn Lúc Này Quá Đen!