Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 424: 424: Đáng Chết

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Cảnh giới Huyền Dương bây giờ phách lối như vậy sao?"Triệu Bân thầm mắng trong lòng, hắn cởi áo ra để phủi tro bụi.Quác!Con Huyết Nhạn đột nhiên kêu lên một tiếng, hướng về phía Triệu Bân chộp tới, móng vuốt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nhìn bộ dáng xem ra là đang muốn xé xác Triệu Bân, chủ nhân của nó ăn thịt cho nên nó cũng muốn ăn thịt.Ông đây không phát uy, ngươi lại cho rằng ông đây là con chuột yếu nhớt hay sao?Triệu Bân ung dung tránh qua một bên, sau đó tóm lấy chân của con Huyết Nhạn hung hăng đập xuống đất, khiến cho nó què quặt tại chỗ.Chủ nhân của ngươi có cảnh giới Huyền Dương cho nên ta còn nể mặt đôi chút, ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì?Quác!Con Huyết Nhạn đau đớn kêu lên, xương cốt của nó đã tan nát."Đáng chết".Thanh niên nữ tính quát lên một tiếng rồi ngay lập tức đứng dậy đánh ra một chưởng, gã đã sớm biết con Huyết Nhạn muốn ăn thịt người, là do chính gã ngầm cho phép, không ngờ cuối cùng con Huyết Nhạn lại bị Triệu Bân đánh phế chỉ trong một chiêu.Ầm!Triệu Bân chẳng những không lùi bước mà còn tiến lên, cánh tay Kỳ Lân đánh ra một chưởng tràn đầy uy lực.Phụt!Cả hai đều tung chưởng, kết quả là Triệu Bân vẫn đứng vững như núi, còn thanh niên nữ tính thì hộc máu tại chỗ.Cảnh giới Huyền Dương cũng chia mạnh yếu, gã này chính là loại yếu nhất, chiến lực đã không cao mà nền tảng cũng không vững chắc."Làm sao có thể".Thanh niên nữ tính không thể tin nổi, cảnh giới Chân Linh có thể mạnh đến mức này sao?Vèo!Trong lúc gã còn đang khiếp sợ, Triệu Bân đã tấn công tới, cánh tay trái tung ra Uy Long chưởng, vô cùng cường hãn mãnh liệt, hắn vốn không muốn giết người, nhưng kẻ này đã cố tình khiêu khích thì hắn cũng phải dạy cho gã một bài học, hắn còn có thể g**t ch*t cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, há lại sợ một kẻ có cảnh giới Huyền Dương tầng 1 như gã? Nếu như hôm nay không g**t ch*t được ngươi thì ông đây sẽ đổi họ theo ngươi luôn.Thanh niên nữ tính biến sắc, bị động phòng ngự, lại bị một chưởng đánh lui..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Cảnh giới Huyền Dương bây giờ phách lối như vậy sao?"

Triệu Bân thầm mắng trong lòng, hắn cởi áo ra để phủi tro bụi.

Quác!

Con Huyết Nhạn đột nhiên kêu lên một tiếng, hướng về phía Triệu Bân chộp tới, móng vuốt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nhìn bộ dáng xem ra là đang muốn xé xác Triệu Bân, chủ nhân của nó ăn thịt cho nên nó cũng muốn ăn thịt.

Ông đây không phát uy, ngươi lại cho rằng ông đây là con chuột yếu nhớt hay sao?

Triệu Bân ung dung tránh qua một bên, sau đó tóm lấy chân của con Huyết Nhạn hung hăng đập xuống đất, khiến cho nó què quặt tại chỗ.

Chủ nhân của ngươi có cảnh giới Huyền Dương cho nên ta còn nể mặt đôi chút, ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì?

Quác!

Con Huyết Nhạn đau đớn kêu lên, xương cốt của nó đã tan nát.

"Đáng chết".

Thanh niên nữ tính quát lên một tiếng rồi ngay lập tức đứng dậy đánh ra một chưởng, gã đã sớm biết con Huyết Nhạn muốn ăn thịt người, là do chính gã ngầm cho phép, không ngờ cuối cùng con Huyết Nhạn lại bị Triệu Bân đánh phế chỉ trong một chiêu.

Ầm!

Triệu Bân chẳng những không lùi bước mà còn tiến lên, cánh tay Kỳ Lân đánh ra một chưởng tràn đầy uy lực.

Phụt!

Cả hai đều tung chưởng, kết quả là Triệu Bân vẫn đứng vững như núi, còn thanh niên nữ tính thì hộc máu tại chỗ.

Cảnh giới Huyền Dương cũng chia mạnh yếu, gã này chính là loại yếu nhất, chiến lực đã không cao mà nền tảng cũng không vững chắc.

"Làm sao có thể".

Thanh niên nữ tính không thể tin nổi, cảnh giới Chân Linh có thể mạnh đến mức này sao?

Vèo!

Trong lúc gã còn đang khiếp sợ, Triệu Bân đã tấn công tới, cánh tay trái tung ra Uy Long chưởng, vô cùng cường hãn mãnh liệt, hắn vốn không muốn giết người, nhưng kẻ này đã cố tình khiêu khích thì hắn cũng phải dạy cho gã một bài học, hắn còn có thể g**t ch*t cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, há lại sợ một kẻ có cảnh giới Huyền Dương tầng 1 như gã? Nếu như hôm nay không g**t ch*t được ngươi thì ông đây sẽ đổi họ theo ngươi luôn.

Thanh niên nữ tính biến sắc, bị động phòng ngự, lại bị một chưởng đánh lui.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Cảnh giới Huyền Dương bây giờ phách lối như vậy sao?"Triệu Bân thầm mắng trong lòng, hắn cởi áo ra để phủi tro bụi.Quác!Con Huyết Nhạn đột nhiên kêu lên một tiếng, hướng về phía Triệu Bân chộp tới, móng vuốt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nhìn bộ dáng xem ra là đang muốn xé xác Triệu Bân, chủ nhân của nó ăn thịt cho nên nó cũng muốn ăn thịt.Ông đây không phát uy, ngươi lại cho rằng ông đây là con chuột yếu nhớt hay sao?Triệu Bân ung dung tránh qua một bên, sau đó tóm lấy chân của con Huyết Nhạn hung hăng đập xuống đất, khiến cho nó què quặt tại chỗ.Chủ nhân của ngươi có cảnh giới Huyền Dương cho nên ta còn nể mặt đôi chút, ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì?Quác!Con Huyết Nhạn đau đớn kêu lên, xương cốt của nó đã tan nát."Đáng chết".Thanh niên nữ tính quát lên một tiếng rồi ngay lập tức đứng dậy đánh ra một chưởng, gã đã sớm biết con Huyết Nhạn muốn ăn thịt người, là do chính gã ngầm cho phép, không ngờ cuối cùng con Huyết Nhạn lại bị Triệu Bân đánh phế chỉ trong một chiêu.Ầm!Triệu Bân chẳng những không lùi bước mà còn tiến lên, cánh tay Kỳ Lân đánh ra một chưởng tràn đầy uy lực.Phụt!Cả hai đều tung chưởng, kết quả là Triệu Bân vẫn đứng vững như núi, còn thanh niên nữ tính thì hộc máu tại chỗ.Cảnh giới Huyền Dương cũng chia mạnh yếu, gã này chính là loại yếu nhất, chiến lực đã không cao mà nền tảng cũng không vững chắc."Làm sao có thể".Thanh niên nữ tính không thể tin nổi, cảnh giới Chân Linh có thể mạnh đến mức này sao?Vèo!Trong lúc gã còn đang khiếp sợ, Triệu Bân đã tấn công tới, cánh tay trái tung ra Uy Long chưởng, vô cùng cường hãn mãnh liệt, hắn vốn không muốn giết người, nhưng kẻ này đã cố tình khiêu khích thì hắn cũng phải dạy cho gã một bài học, hắn còn có thể g**t ch*t cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, há lại sợ một kẻ có cảnh giới Huyền Dương tầng 1 như gã? Nếu như hôm nay không g**t ch*t được ngươi thì ông đây sẽ đổi họ theo ngươi luôn.Thanh niên nữ tính biến sắc, bị động phòng ngự, lại bị một chưởng đánh lui..

Chương 424: 424: Đáng Chết