Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 426: 426: Chắc Là Có Người Đang Nhớ Hắn

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Máu tươi phun ra tung tóe, thanh niên nữ tính đã bị một kiếm đâm xuyên thủng ấn đường.Một kiếm g**t ch*t gã ngay tại chỗ.Đến tận lúc chết thì nét mặt của thanh niên nữ tính vẫn tràn đầy phiền muộn, mà không chỉ phiền muộn, gã còn rất hối hận, bị một tên cảnh giới Chân Linh giết gọn, gã thậm chí còn không có cơ hội chuẩn bị, vốn tưởng rằng bản thân gặp được một tên nhóc dễ xơi, cuối cùng lại bị một kiếm g**t ch*t, đã không bắt được người mà còn bị đá xuống Quỷ Môn Quan."Ra tay nặng quá".Triệu Bân ho khan một tiếng, đáng ra trước khi g**t ch*t thì phải hỏi gã vì sao lại muốn tìm hắn.Thế mà hắn lại không kiềm chế được, ra tay nặng như vậy.Nếu để cho thanh niên nữ tính kia biết hắn chính là Triệu Bân thì chắc chắn gã sẽ tức giận đến mức chửi cha mắng mẹ ngay.Gã đã ở ngay trước mặt Triệu Bân mà lại không nhận ra chỉ vì hắn quá đen, hơn nữa còn bị Triệu Bân giết ngược.Cho nên mới nói, không có bản lĩnh thì đừng có đi khiêu khích kẻ khác.Không điều tra rõ ràng thực lực của Triệu Bân mà còn dám chạy tới bắt người, không giết ngươi thì giết ai?Triệu Bân thu dọn đồ đạc, tiêu hủy xác chết.Đêm nay dường như rất dài.Trên trời có rất nhiều chim chóc đang lượn qua, hầu hết đều là thú cưỡi, trên lưng con nào cũng có một bóng người đang đứng thẳng xem xét xung quanh, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.Tìm thứ gì? Tất nhiên là tìm Triệu Bân rồi.Cấp trên đã hạ lệnh, cho dù là sống hay chết, chỉ cần mang được Triệu Bân về là có thể lĩnh thưởng."Không phải là hắn đã chết thật rồi đó chứ!""Cho dù chết rồi thì cũng phải tìm được xác của hắn mang về, đều có thể được ban thưởng"."Mười vạn lượng bạc đó!"Người truy tìm không ít, tụ tập lại thành nhiều nhóm nhỏ dăm ba người, trong lúc truy tìm còn không quên nói chuyện phiếm.Đáng tiếc, Triệu Bân đã không còn ở đây nữa.Những người truy tìm hắn cảm thấy rất bối rối, bởi vì khi bọn họ đến đây thì Triệu Bân đã đi từ lâu rồi.Có quá nhiều thế lực tham dự vào việc này, có người muốn hắn sống thì cũng có kẻ muốn hắn chết, mất công tới đây tìm kiếm nhưng nhân vật chính đã chạy mất tăm mất dạng.Hắt xì!Triệu Bân đang ngồi trên lưng Đại Bằng đột nhiên lại hắt xì một cái.Chắc là có người đang nhớ hắn..

Máu tươi phun ra tung tóe, thanh niên nữ tính đã bị một kiếm đâm xuyên thủng ấn đường.

Một kiếm g**t ch*t gã ngay tại chỗ.

Đến tận lúc chết thì nét mặt của thanh niên nữ tính vẫn tràn đầy phiền muộn, mà không chỉ phiền muộn, gã còn rất hối hận, bị một tên cảnh giới Chân Linh giết gọn, gã thậm chí còn không có cơ hội chuẩn bị, vốn tưởng rằng bản thân gặp được một tên nhóc dễ xơi, cuối cùng lại bị một kiếm g**t ch*t, đã không bắt được người mà còn bị đá xuống Quỷ Môn Quan.

"Ra tay nặng quá".

Triệu Bân ho khan một tiếng, đáng ra trước khi g**t ch*t thì phải hỏi gã vì sao lại muốn tìm hắn.

Thế mà hắn lại không kiềm chế được, ra tay nặng như vậy.

Nếu để cho thanh niên nữ tính kia biết hắn chính là Triệu Bân thì chắc chắn gã sẽ tức giận đến mức chửi cha mắng mẹ ngay.

Gã đã ở ngay trước mặt Triệu Bân mà lại không nhận ra chỉ vì hắn quá đen, hơn nữa còn bị Triệu Bân giết ngược.

Cho nên mới nói, không có bản lĩnh thì đừng có đi khiêu khích kẻ khác.

Không điều tra rõ ràng thực lực của Triệu Bân mà còn dám chạy tới bắt người, không giết ngươi thì giết ai?

Triệu Bân thu dọn đồ đạc, tiêu hủy xác chết.

Đêm nay dường như rất dài.

Trên trời có rất nhiều chim chóc đang lượn qua, hầu hết đều là thú cưỡi, trên lưng con nào cũng có một bóng người đang đứng thẳng xem xét xung quanh, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Tìm thứ gì? Tất nhiên là tìm Triệu Bân rồi.

Cấp trên đã hạ lệnh, cho dù là sống hay chết, chỉ cần mang được Triệu Bân về là có thể lĩnh thưởng.

"Không phải là hắn đã chết thật rồi đó chứ!"

"Cho dù chết rồi thì cũng phải tìm được xác của hắn mang về, đều có thể được ban thưởng".

"Mười vạn lượng bạc đó!"

Người truy tìm không ít, tụ tập lại thành nhiều nhóm nhỏ dăm ba người, trong lúc truy tìm còn không quên nói chuyện phiếm.

Đáng tiếc, Triệu Bân đã không còn ở đây nữa.

Những người truy tìm hắn cảm thấy rất bối rối, bởi vì khi bọn họ đến đây thì Triệu Bân đã đi từ lâu rồi.

Có quá nhiều thế lực tham dự vào việc này, có người muốn hắn sống thì cũng có kẻ muốn hắn chết, mất công tới đây tìm kiếm nhưng nhân vật chính đã chạy mất tăm mất dạng.

Hắt xì!

Triệu Bân đang ngồi trên lưng Đại Bằng đột nhiên lại hắt xì một cái.

Chắc là có người đang nhớ hắn.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Máu tươi phun ra tung tóe, thanh niên nữ tính đã bị một kiếm đâm xuyên thủng ấn đường.Một kiếm g**t ch*t gã ngay tại chỗ.Đến tận lúc chết thì nét mặt của thanh niên nữ tính vẫn tràn đầy phiền muộn, mà không chỉ phiền muộn, gã còn rất hối hận, bị một tên cảnh giới Chân Linh giết gọn, gã thậm chí còn không có cơ hội chuẩn bị, vốn tưởng rằng bản thân gặp được một tên nhóc dễ xơi, cuối cùng lại bị một kiếm g**t ch*t, đã không bắt được người mà còn bị đá xuống Quỷ Môn Quan."Ra tay nặng quá".Triệu Bân ho khan một tiếng, đáng ra trước khi g**t ch*t thì phải hỏi gã vì sao lại muốn tìm hắn.Thế mà hắn lại không kiềm chế được, ra tay nặng như vậy.Nếu để cho thanh niên nữ tính kia biết hắn chính là Triệu Bân thì chắc chắn gã sẽ tức giận đến mức chửi cha mắng mẹ ngay.Gã đã ở ngay trước mặt Triệu Bân mà lại không nhận ra chỉ vì hắn quá đen, hơn nữa còn bị Triệu Bân giết ngược.Cho nên mới nói, không có bản lĩnh thì đừng có đi khiêu khích kẻ khác.Không điều tra rõ ràng thực lực của Triệu Bân mà còn dám chạy tới bắt người, không giết ngươi thì giết ai?Triệu Bân thu dọn đồ đạc, tiêu hủy xác chết.Đêm nay dường như rất dài.Trên trời có rất nhiều chim chóc đang lượn qua, hầu hết đều là thú cưỡi, trên lưng con nào cũng có một bóng người đang đứng thẳng xem xét xung quanh, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.Tìm thứ gì? Tất nhiên là tìm Triệu Bân rồi.Cấp trên đã hạ lệnh, cho dù là sống hay chết, chỉ cần mang được Triệu Bân về là có thể lĩnh thưởng."Không phải là hắn đã chết thật rồi đó chứ!""Cho dù chết rồi thì cũng phải tìm được xác của hắn mang về, đều có thể được ban thưởng"."Mười vạn lượng bạc đó!"Người truy tìm không ít, tụ tập lại thành nhiều nhóm nhỏ dăm ba người, trong lúc truy tìm còn không quên nói chuyện phiếm.Đáng tiếc, Triệu Bân đã không còn ở đây nữa.Những người truy tìm hắn cảm thấy rất bối rối, bởi vì khi bọn họ đến đây thì Triệu Bân đã đi từ lâu rồi.Có quá nhiều thế lực tham dự vào việc này, có người muốn hắn sống thì cũng có kẻ muốn hắn chết, mất công tới đây tìm kiếm nhưng nhân vật chính đã chạy mất tăm mất dạng.Hắt xì!Triệu Bân đang ngồi trên lưng Đại Bằng đột nhiên lại hắt xì một cái.Chắc là có người đang nhớ hắn..

Chương 426: 426: Chắc Là Có Người Đang Nhớ Hắn