Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 428: 428: Đừng Có Mà Tự Đi Tìm Cái Chết!

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Có lý! Triệu Bân rất hiểu chuyện, yên lặng chờ đợi.Thật không đúng lúc, cho dù biết trước thì cũng không đuổi kịp ngày cực dương trăm năm mới có một lần.Đây có lẽ cũng là ý trời đã định.Hắn không suy nghĩ nhiều, tìm một hòn đá ngồi xếp bằng, tĩnh tâm điều chỉnh trạng thái."Đây chính là hang động Quỷ Minh!""Đây là vùng đất hung hiểm, nhìn một chút là được rồi, đừng có nghĩ đến chuyện đi vào"."Vùng đất âm tà trong truyền thuyết đó thật sự có trên đời sao?"Có nhiều người khác cũng đang đi ngang qua, đa phần đều là những người lão luyện, chỉ có hai ba tên tiểu bối, những người lão luyện luôn xem đây là nơi kiêng kỵ, đám tiểu bối thì không rành thế sự, tỏ ra rất hoài nghi đối với truyền thuyết về nơi này, chẳng lẽ cảnh giới Thiên Võ bước vào cũng không ra được hay sao?Thật sự là không thể ra được.Nguyệt Thần trả lời, hang động Quỷ Minh là cấm địa không tầm thường, liên quan đến tôn tiên cùng với những tồn tại khác hết sức đáng sợ, ngay cả cảnh giới Thiên Võ cũng không có cách nào chống lại được, cho dù cô ta không ngăn cản Triệu Bân bước vào, nhưng vẫn phải hết sức cẩn thận, hi vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.Chủ yếu là hắn có cô ta chỉ đường."Tên nhóc kia, ngồi đó làm gì vậy?"Có người nhìn thấy Triệu Bân liền lộ ra thần sắc kỳ quái, hơn nửa đêm rồi còn dám tới nơi cấm địa, tên tiểu bối này có lá gan thật lớn, không sợ ác quỷ trong núi nhảy ra bắt ngươi đi hay sao? Trước giờ cũng đã từng có chuyện đó xảy ra rồi, chỉ cần đi ngang qua thôi cũng có thể gặp phải bất trắc."Ngồi hóng mát".Triệu thiếu gia trả lời, khiến cho mấy người kia không khỏi giật giật khóe miệng.Ngồi hóng mát? Ở đây còn chưa đủ lạnh hay sao?Màn đêm lặng lẽ trôi qua.Ngày hôm sau, ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu xuống trần gian, gió hiu hiu thổi nhẹ.Triệu Bân lúc này mới mở mắt ra, từng bước chậm rãi đi vào trong hang động."Tên tiểu bối kia, đừng có mà tự đi tìm cái chết!"Phía sau lưng hắn có không ít người hét lớn cảnh báo, đây là nơi mà ai cũng phải sợ hãi tránh xa, sao ngươi lại dám bước vào! Ngay cả cảnh giới Thiên Võ cùng không dám bước vào trong đó, đầu óc của ngươi bị làm sao vậy?Triệu Bân không đáp, cũng không quay đầu nhìn lại..

Có lý! Triệu Bân rất hiểu chuyện, yên lặng chờ đợi.

Thật không đúng lúc, cho dù biết trước thì cũng không đuổi kịp ngày cực dương trăm năm mới có một lần.

Đây có lẽ cũng là ý trời đã định.

Hắn không suy nghĩ nhiều, tìm một hòn đá ngồi xếp bằng, tĩnh tâm điều chỉnh trạng thái.

"Đây chính là hang động Quỷ Minh!"

"Đây là vùng đất hung hiểm, nhìn một chút là được rồi, đừng có nghĩ đến chuyện đi vào".

"Vùng đất âm tà trong truyền thuyết đó thật sự có trên đời sao?"

Có nhiều người khác cũng đang đi ngang qua, đa phần đều là những người lão luyện, chỉ có hai ba tên tiểu bối, những người lão luyện luôn xem đây là nơi kiêng kỵ, đám tiểu bối thì không rành thế sự, tỏ ra rất hoài nghi đối với truyền thuyết về nơi này, chẳng lẽ cảnh giới Thiên Võ bước vào cũng không ra được hay sao?

Thật sự là không thể ra được.

Nguyệt Thần trả lời, hang động Quỷ Minh là cấm địa không tầm thường, liên quan đến tôn tiên cùng với những tồn tại khác hết sức đáng sợ, ngay cả cảnh giới Thiên Võ cũng không có cách nào chống lại được, cho dù cô ta không ngăn cản Triệu Bân bước vào, nhưng vẫn phải hết sức cẩn thận, hi vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Chủ yếu là hắn có cô ta chỉ đường.

"Tên nhóc kia, ngồi đó làm gì vậy?"

Có người nhìn thấy Triệu Bân liền lộ ra thần sắc kỳ quái, hơn nửa đêm rồi còn dám tới nơi cấm địa, tên tiểu bối này có lá gan thật lớn, không sợ ác quỷ trong núi nhảy ra bắt ngươi đi hay sao? Trước giờ cũng đã từng có chuyện đó xảy ra rồi, chỉ cần đi ngang qua thôi cũng có thể gặp phải bất trắc.

"Ngồi hóng mát".

Triệu thiếu gia trả lời, khiến cho mấy người kia không khỏi giật giật khóe miệng.

Ngồi hóng mát? Ở đây còn chưa đủ lạnh hay sao?

Màn đêm lặng lẽ trôi qua.

Ngày hôm sau, ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu xuống trần gian, gió hiu hiu thổi nhẹ.

Triệu Bân lúc này mới mở mắt ra, từng bước chậm rãi đi vào trong hang động.

"Tên tiểu bối kia, đừng có mà tự đi tìm cái chết!"

Phía sau lưng hắn có không ít người hét lớn cảnh báo, đây là nơi mà ai cũng phải sợ hãi tránh xa, sao ngươi lại dám bước vào! Ngay cả cảnh giới Thiên Võ cùng không dám bước vào trong đó, đầu óc của ngươi bị làm sao vậy?

Triệu Bân không đáp, cũng không quay đầu nhìn lại.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Có lý! Triệu Bân rất hiểu chuyện, yên lặng chờ đợi.Thật không đúng lúc, cho dù biết trước thì cũng không đuổi kịp ngày cực dương trăm năm mới có một lần.Đây có lẽ cũng là ý trời đã định.Hắn không suy nghĩ nhiều, tìm một hòn đá ngồi xếp bằng, tĩnh tâm điều chỉnh trạng thái."Đây chính là hang động Quỷ Minh!""Đây là vùng đất hung hiểm, nhìn một chút là được rồi, đừng có nghĩ đến chuyện đi vào"."Vùng đất âm tà trong truyền thuyết đó thật sự có trên đời sao?"Có nhiều người khác cũng đang đi ngang qua, đa phần đều là những người lão luyện, chỉ có hai ba tên tiểu bối, những người lão luyện luôn xem đây là nơi kiêng kỵ, đám tiểu bối thì không rành thế sự, tỏ ra rất hoài nghi đối với truyền thuyết về nơi này, chẳng lẽ cảnh giới Thiên Võ bước vào cũng không ra được hay sao?Thật sự là không thể ra được.Nguyệt Thần trả lời, hang động Quỷ Minh là cấm địa không tầm thường, liên quan đến tôn tiên cùng với những tồn tại khác hết sức đáng sợ, ngay cả cảnh giới Thiên Võ cũng không có cách nào chống lại được, cho dù cô ta không ngăn cản Triệu Bân bước vào, nhưng vẫn phải hết sức cẩn thận, hi vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.Chủ yếu là hắn có cô ta chỉ đường."Tên nhóc kia, ngồi đó làm gì vậy?"Có người nhìn thấy Triệu Bân liền lộ ra thần sắc kỳ quái, hơn nửa đêm rồi còn dám tới nơi cấm địa, tên tiểu bối này có lá gan thật lớn, không sợ ác quỷ trong núi nhảy ra bắt ngươi đi hay sao? Trước giờ cũng đã từng có chuyện đó xảy ra rồi, chỉ cần đi ngang qua thôi cũng có thể gặp phải bất trắc."Ngồi hóng mát".Triệu thiếu gia trả lời, khiến cho mấy người kia không khỏi giật giật khóe miệng.Ngồi hóng mát? Ở đây còn chưa đủ lạnh hay sao?Màn đêm lặng lẽ trôi qua.Ngày hôm sau, ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu xuống trần gian, gió hiu hiu thổi nhẹ.Triệu Bân lúc này mới mở mắt ra, từng bước chậm rãi đi vào trong hang động."Tên tiểu bối kia, đừng có mà tự đi tìm cái chết!"Phía sau lưng hắn có không ít người hét lớn cảnh báo, đây là nơi mà ai cũng phải sợ hãi tránh xa, sao ngươi lại dám bước vào! Ngay cả cảnh giới Thiên Võ cùng không dám bước vào trong đó, đầu óc của ngươi bị làm sao vậy?Triệu Bân không đáp, cũng không quay đầu nhìn lại..

Chương 428: 428: Đừng Có Mà Tự Đi Tìm Cái Chết!